tho-quang-dung

]http://www.vhvn.com/Tho+/Quangdung/qd3.gif[='0' alt='user posted image' />

Thương nhớ ơ thờ thương nhớ ai
Sông xa từng lớp lớp mưa dài ...


ĐÔI DÒNG TIỂU SỬ

* Quand Dũng tên thật Bùi Đình Diệm, sinh năm 1921 tại làng Phương Trì, huyện Đan PHương (nay thuộc Hà Nội).

* Thuở nhỏ, ông theo học trung học tại trường Thăng Long, Hà Nội. Vào những năm kháng chiến chống Pháp, Quang Dũng hoạt động văn nghệ ở liên khu III, làm đại đội trưởng đoàn quân Tây Tiến (1947).

* Sau năm 1954, ông sống như kẻ vô danh tại miền Bắc, từ trần ngày 13 tháng 10 năm 1988 tại Hà Nội sau một thời gian dài đau bệnh.

* Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Bài Thơ Sông Hồng (1956), Rừng Biển Quê Hương (1957), Mây Đầu Ô (1986); truyện ngắm Mùa Hoa Gạo (1950); hồi ký Làng Đồi Đánh Giặc (1976)...

* Thơ Quang Dũng nằm giữa biên giới của thật và mơ, như khó như mây mờ mờ ảo ảo, như tiếng vọng từ chân trời nào xa vắng ...

Tác phẩm chọn lọc:

1- Đôi Mắt Người Sơn Tây
2- Đôi Bờ
3- Kẻ Ở
4- Tây Tiến
5- Trắc Ẩn
6- Chiêu Quân
7- Mây Đầu Ô
8- Trưa Hè
9- Cố Quận

bài thơ quang dũng được đăng bởi: buo^`n với tựa đề tho quang dung tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

buo^`n,
ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em đã bao này em nhớ thương?

Mẹ tôi, em có gặp đâu không?
Bao xác già nua ngập cánh đồng
Tôi nhớ một thằng con bé dại
Bao nhiêu rồi xác trể trôi sông

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều suối lệ
Em đã bao ngày lệ chứa chan?

Đôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ không khuây
Tôi gửi niềm nhớ thương
Em mang giùm tôi nhé
Ngày trở lại quê hương
Khúc hoàn ca rớm lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mùa chinh chiên cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta?

(Quang Dũng)


buo^`n,
ĐÔI BỜ

Thương nhớ ơ thờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm heo về một sớm mai?

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự
Bên này em có nhớ bên kia
Giăng giăng mưa bụi quanh phòng tuyến
Hiu hắt chiều sông lạnh bến Tề

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ

Xa quá rồi em người mỗi ngả
Bên này đất nước nhớ thương nhau
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào?

(Quang Dũng, 1948)


buo^`n,
KẺ Ở

Mai chị về em gửi gì không?
Mai chị về nhớ má em hồng
Đường đi không gió lòng sao lạnh
Bụi vướng ngang đầu mong nhớ mong

Quê chị về xa tít dặm xa
Rừng thu chiều xao xác canh gà
Hoa rơi khắp lối, sương muôn ngả
Ngựa lạc rừng hoang qua lướt qua

Ngựa chị dừng bên thác trong veo
Lòng chị buồn khi nắng qua đèo
Nơi đây lá giạt vương chân ngựa
Hươu chạy quay đầu theo ngó theo

Rừng đêm nhòa bóng nhớ hoang mang
Ngựa chị dừng bên thác trăng vàng
Sao rơi đáy nước vương chân ngựa
Buồn dâng đôi mi hàng lại hàng.

(Quang Dũng)

Chú thích: Bài thơ này có chút nghi vấn về tiểu sử. Bài thơi được gọi là của Quang Dũng vì nó xuất hiện trong một cuốn sổ tay của ông. Tuy nhiên, Quang Dũng chưa bao giờ nhận đó là tác phẩm của mình cả. Trong khi chưa rõ tác giả thật thụ của bài thơ, chúng tôi tạm để nó ở đây theo hầu hết các tài liệu chúng tôi có. Xét cho cùng, tứ thơ, phong cách và nhạc điệu của bài thơ cũng rất ...Quang Dũng.


buo^`n,
TÂY TIẾN

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dóc lên khúc khuỷu dóc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngày thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu, anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiếng mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

(Quang Dũng, Phù Lưu Chanh, 1948)


buo^`n,
TRẮC ẨN

Chưa gặp sao đành thương nhớ nhau?
Đòi phen số mệnh cũng cơ cầu
Người đi mang nửa hồn đơn lẻ
Tôi về hoài vọng một đôi câu

Khói thuốc chiều sông, hỡi dáng người
Phương nào đôi mắt ngó xa xôi
Nào ai biết được niềm u ẩn
Từng lắng nhiều trong những mảnh đời

Tôi viết chiều nay, chiều tưởng vọng
Làm thơ mình lại tặng riêng mình
Sông trôi luống gợi dòng vô hạn
Biền biệt ngày xanh xa ngày xanh

Thời đại bao lần khô nước mắt
Hoa đèn riêng gửi chút tâm tư
Ngắn dài đã học người thiên cổ
Văn đại sầu lên chẳng bến bờ

Chiều ấy em về thương nhớ ai
Tôi chắc đường đi đã rất dài
Tim tím chiều hôm lên bóng núi
Dọc đường mờ những cánh hoa phai.

Một chút linh hồn nhỏ
Đi về chân núi xanh
Màu tím chiều chầm chậm
Hoàng hôn nghe một mình
Giáo đường chuông rời rạc
Tan vỡ nhiều âm thanh

Một chút linh hồn nhỏ
Đi về chân núi xanh

(Quang Dũng, 1949)


buo^`n,
CHIÊU QUÂN

Tuyết lạnh che mờ trời Hán Quốc
Tỳ bà lanh lảnh buốt cung Thương
Tanh tình năm ngón sầu dân lệ
Chiều Quân sang Hồ xừ hồ xang

Đây Nhạn Môn Quân đường ải vắng
Trường Thành xa lắm Hán Vương ơi
Chiêu Quân che khép mền chiên bạch
Gió bấc trời Phiên thấm lạnh rồi

Ngó lại xanh xanh triều Hán Đế
Từng hàng châu lệ thấm chiên nhung
Quân vương chắc cũng say và khóc
Ái khanh Ái khanh Lời nghẹn ngùng

Hồ xang hồ xang xự hồ xang
Chiêu Quân nàng ơi lệ dâng hàng
Lã chã trời Phiên mưa tuyết xuống
Chiêu Quân sang Hồ, xừ hồ xang.

(Quang Dũng, 1937)


buo^`n,
MÂY ĐẦU Ô

Mây ở đầu ô mây lang thang
Ôi Chật làm sao
Góc phố phường
Mây ở đầu ô
Hẹn những chân trời xa lạ
Qua một ngọn đèn
Chiều tối lại bừng con mắt đỏ
Cành bàng mái cũ khẳng khiu
Vườn đẹp khi mùa rụng la
Cành bàng lại mở tàn xanh
Mùa hạ về theo chim sẻ
Nhưng ta có gì
Tự thấy những ngày không tẻ?
Mây trắng lang thang
Gió đuổi bời bời phố chật
Những lớp người hai mươi tuổi
Cả nước đập vỏ bình toong
Khăn mặt thấm mồ hôi
Bụi đỏ
Bụi v`ng
Trung du bóng cọ
Nắng đốt màu da họ
Là nắng triền cao
Tay sém ngấn mặt trời
Là trời công trường xa tít tắp
Áo ngực xanh yếm biển
Bay bay dãi mũ Hải Quân
Những gã hai mươi mùa xuân
Từ đâu thổi vào thành phố? ...
Mây mùa thu
Lọt qua trời hẹo ngõ
Lướt nhanh qua mái ngói ba tầng
Tiếng dương cầm ...
Ta theo tiếng nhạc
Bay khỏi mái nhà
Ta mê xanh thẳm
Như cánh chim trời
Thấy
Mình còn sức trẻ
Ơi Những bạn tôi
Vào lớp tuổi hai mươi
Mây ở đầu ô
Trời xanh lộng thế ...

(Quang Dũng, 1970)


buo^`n,
TRƯA HÈ

Trưa hè bỗng nhớ sông quê
Nước xa không bóng thuyền đi đôi dòng
Thóc nhà ai có phơi không?
Chói chang lửa thóc sân trong bóng người
Vại mưa in dáng mầy tro8`i
Em soi bóng có nhớ người xa em?
Bờ tre gió đánh lả mềm
Thoảng say mùi nái bên thềm ai giăng

Xa quê dầu chẳng võ vàng
Trông mây núi nhớ mây làng về trưa

(Quang Dũng - tháng 5, 1960)


buo^`n,
CỐ QUẬN

Trăng sáng sân vờn đôi bóng cau
Ngồi đây mà gửi nhớ phương nào
Gió mát long lanh vầng Băc Đẩu
Tiết hè ếch nhái rộn bờ ao.

Ngồi đây năm năm miền ly hương
Quê người đôi gót mỏi tha phương
Có những chiều trăng tròn đỉnh núi
Nhà ai chày gạo giã đêm sương

Tịch mịch sầu vơi bèo râm ran
Chuối vườn khuya lọt ánh trăng tàn
Người ơi quê cũ đèn hoe ngọn
Tóc bạc trong chừng cổng héo hon.

Ngõ trúc quanh quanh sâu bóng lá
Trăng vàng rơi rắc nẻo nào xưa
Ngõ cũ không mong người trở lại
Mà mùi hoa mộc vẫn thơm đưa.

Em ơi, Em ơi đêm dần vơi
Trông về phương ấy ngóng trông người
Trăng có soi qua đầu tóc bạc
Nẻo chừng Cố Quận nhớ người ơi

Trăng sáng năm năm mùa lại mùa
Hạ này vơi lại nhớ thu xưa
Người đi người đi đường quạnh quạnh
Ngày tháng thương vay kẻ đợi chờ.

(Quang Dũng, 1940)


buo^`n,
Những tác phẩm khác của ông:

QUÁN BÊN ĐƯỜNG

Tôi khách qua đường trưa nắng gắt
Nghỉ nhờ đây quán lệch bốn tường xiêu
Giàn mướp nghèo không hứa hẹn bao nhiêu
Mùa gạo đắt, đường xa trưa khách vắng

Em đắp chăn dầy, tóc em trĩu nặng
Tôi mồ hôi ra ngực áo chan chan...
Đường tản cư bao suối lạ sương ngàn
Em mê sảng sốt hồng lên má đỏ

Em có một mình nhà hoang vắng quá
Mảnh chăn đào em đắp có hoa thêu
Hàng của em chai lọ xác xơ nghèo
Tôi nhìn lại mảnh quần xưa đã vá

Tôi chợt nhớ chúng ta không nhà cửa
Em tản cư, tôi là khách mười phương
Biệt cố đô cùng nhau từ một thuở
Lòng rưng rưng thương nhau quá dọc đường

Tiền nước trả em rồi trưa nắng gắt
Đường xa xa mờ mờ núi và mây
Hồn khách vương vài qua sợi tóc
Tôi thương mà em đâu có hay ...

(Quang Dũng)


 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Thơ Nhớ Quê
Thơ Nhớ Quê
Cũng đã bao năm tôi chẳng về
Thăm hàng tre xanh nghiên bóng mát
Làm cho thân xát buồn tái tê
Ngồi đây nhớ quê mình tôi hát

Trong suốt cuộc


Hình Bóng
Hình Bóng
Hình Bóng
Hình bóng anh yêu nay đâu còn
Ngoài tình sỏi đá, buồn héo hon
Anh ơi có biết rằng em buồn lắm
Mọng ước trăm năm


trung thu
trung thu
Đêm rằm tháng Tám đẹp biết bao.
Trăng tròn vành vạnh sáng trên cao,
Trẻ thơ náo nức khoe đèn đẹp,
Ánh đèn đua sáng với trăng sao.
Người đi


Trả by Phố Xưa
Trả by Phố Xưa
http://img14.imageshack.us/img14/8315/1trapx.jpg

http://www.youtube.com/embed/rLUuqe7d1tQ

http://www.youtube.com/watch?v=rLUuqe7d1tQ&feature=em-share_video_user



Bài thơ không tên thứ nhất .
Bài thơ không tên thứ nhất .
http://www.x-cafevn.org/forum/files/imagehosting/8659490c8a874ab2b.jpg

Cali
Mưa không còn đến ở nơi nầy
thương nhớ em xưa giờ phôi pha
sa mạc tháng


Chỉ Là Mơ Thôi
Chỉ Là Mơ Thôi
'images/smilies/rose.gif='0' style='vertical-align:middle' alt='rose.gif' />
Luyến tiếc mà chi em ... kỹ niệm
lệ có đầy , vơi cũng thế thôi


Will I be forgiven?
Will I be forgiven?
I love you but I can’t do anything
To make you lean on my shoulders.
I just look at you like this again.
Because saying sorry is not enough.
Please


Nửa Mảnh Sầu
Nửa Mảnh Sầu
Nửa Mảnh Sầu
(ntd-mltn 863)
Ngọc Tiên

Nửa mảnh sầu giăng lạnh góc đời
Thu về nhặt lấy ngỡ ngàng rơi
Bâng khuâng một thoáng hương