tho-ho-xuan-huong

***Thơ Hồ Xuân Hương***
___ Hồ Xuân Hương sinh ra và lớn lên ở bên cạnh hồ Tây của Hà Nội. Tại vì ba mất sớm, mà mẹ đã đi lấy chồng, cho nên Hồ Xuân Hương sống lẽ loị Nhà nghèo nhưng mà Hồ Xuân Hương học rất giỏi và làm thơ rất hay.
Tại sống trong một cảnh nghèo nàng côi cút, và trong một thời ly loạn (Mạc chống với Trịnh, Trịnh chống với Nguyễn, Nguyễn chống với Tây Sơn), vì vậy trong thơ văn của Hồ Xuân Hương đã phản ra một nét đã kích đến xã hội phong kiến, như là một cái kính phản chiếu về xã hội. Ðể coi xã hội đã ảnh hưỡng đến con người như thế nào, và ta phải lo liệu coi phải đối phó như thế nào.

bài thơ hồ xuân hương được đăng bởi: thicoc007 với tựa đề tho ho xuan huong tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

thicoc007,
Ốc Nhồi Hồ Xuân Hương
Bác mẹ sinh ra phận ốc nhồi,
Ðêm ngày lăn lóc đám cỏ hôi.
Quân tử có thương thì bóc yếm,
Xin đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi.



thicoc007,
Thân Phận Người Ðàn Bà Hồ Xuân Hương
Hỡi chị em ơi có biết không ?
Một bên con nhóc một bên chồng
Bố cu lỏm ngỏm bò trên bụng,
Thằng bé hu hơ khóc dưới hông
Tất cả những là thu với vén
Vội vàng nào những bống cùng bông .
Chồng con cái nợ là như thế
Hỡi chị em ơi có biết không ?



thicoc007,
Quả Mít Hồ Xuân Hương
Thân em như quả mít trên cây
Da nó xù xì, múi nó dầy
Quân tử có thương thì đóng cọc,
Xin đừng mân mó, nhựa ra tay.



thicoc007,
Khóc Tống Cóc Hồ Xuân Hương
Chàng Cóc ơi chàng Cóc ơi
Thiếp bén duyên chàng có thế thôi
Nòng nọc đứt đôi từ đây nhé,
Nghìn vàng không chuộc dấu bôi vôi
.



thicoc007,
Con Cua Hồ Xuân Hương
Em có mai xanh, có yếm vàng,
Ba quân khiêng kiệu, kiệu nghêng ngang.
Xin theo ông Khổng về Ðông Lỗ,
Học thói Bàn Canh nấu chín Thang
Bánh Trôi Nước Hồ Xuân Hương
Thân em vừa trắng, lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.
Lớn nhỏ mặc dù tay kẻ nặn,
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.



thicoc007,
Kiếp Tu Hành Hồ Xuân Hương
Cái kiếp tu hành nặng đá đeo,
Vị gì mà chút tẻo tèo teo
Thuyền cừ cũng muốn về Tây Trúc
Trái gió cho nên phải lộn lèo.



thicoc007,
Mời ăn Trầu Hồ Xuân Hương
Quả cau, nho nhỏ, miếng trầu ôi,
Này của Xuân Hương đã quệt rồi.
Có phải duyên nhau thì thắm lại
Ðừng xanh như lá, bạc như vôi.



thicoc007,
Ðền Thái Thú Hồ Xuân Hương
Ghé mắt trông ngang thấy bảng treo,
Kìa đền Thái Thú đứng cheo leo.
Ví đây đổi phận làm trai được,
Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu.



thicoc007,
Sư Hổ Mang Hồ Xuân Hương
Chẳng phải Ngô, chẳng phải ta
Ðầu thì trọc lốc, áo không tà .
Oản dân trước mặt dăm ba phẩm,
Vãi núp sau lưng sáu bảy bà.
Khi cành, khi tiu, khi chũm chọe,
Giọng hì, giọng hỷ, giọng hi ha.
Tu lâu có lẽ lên sư cụ
Ngất nghểu tòa sen nọ đó mà.



ShaoLinBoy,
Bà Lang Khóc Chông
Hồ Xuân Hương
Văng vẳng tai nghe tiếng khóc gì ?
Thương chồng nên khóc tỉ tì ti .
Ngọt bùi, thiếp nhớ mùi cam thảo,
Cay đắng, chàng ơi, vị quế chi .
Thạch nhũ, trần bì, sao để lại,
Quy thân, liên nhục, tẩm mang đi .
Dao cầu, thiếp biết trao ai nhỉ ?
Sinh kỳ, chàng ơi, tử tắc quy
sưu tầm


ShaoLinBoy,
Bánh Trôi Nước
Hồ Xuân Hương
Thân em vừa trắng, lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.
Lớn nhỏ mặc dù tay kẻ nặn,
Mà em vẫn giữ tấm lòng son


ShaoLinBoy,
Bọn Đồ Dốt
Hồ Xuân Hương
Dắt díu nhau lên đến cửa chiền,
Cũng đòi học nói, nói không nên.
Ai về nhắn bảo phường lòi tói,
Muốn sống, đem vôi quét trả đền


ShaoLinBoy,
Cảnh Thu
Hồ Xuân Hương
Thánh thót tầu tiêu mấy hạt mưa,
Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ,
Xanh ôm cổ thụ tròn xoe tán,
Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ.
Bầu dốc giang sơn say chấp rượu .
Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ .
Ơ hay, cánh cũng ưa người nhỉ,
Ai thấy, ai mà chẳng ngẩn ngơ


ShaoLinBoy,
Chợ Trời
Hồ Xuân Hương
Khen thay con Tạo khéo trêu ngươi .
Bày đặt ra nên cảnh chợ Trời
Buổi sớm gió đưa, trưa nắng đứng,
Ban chiều mây họp, tối trăng chơi .
Bầy hàng hoa quả tư mùa sẵn,
Mở phố giang sơn bốn mặt ngồi .
Bán lợi, buôn danh nào những kẻ,
Chẳng nên mặc cả một đôi lời


ShaoLinBoy,
Chơi Đền Khán Xuân
Hồ Xuân Hương
Êm ái chiều xuân tới khán đài,
Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai
Bà hồi triêu mộ chuông gầm sóng,
Một vũng tang thương nước lộn trời .
Bể ái nghìn trùng khôn tát cạn,
Nguồn ân muôn trượng dễ khơi vơi .
Nào nào cực lạc là đâu tá,
Cực lạc là đây chín rõ mười


ShaoLinBoy,
Chửa Hoang
Hồ Xuân Hương
Cả nể cho nên hóa dở dang,
Nỗi niềm có thấy hỡi chăng chàng?
Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc,
Phận liễu sao đành nẩy nét ngang
Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa ?
Mảnh tình một khối thiếp xin mang.
Quản bao miệng thế lời chênh lệch,
Không có nhưng mà có mới ngoan.


ShaoLinBoy,
Chùa Hương
Hồ Xuân Hương
Bầy đặt kìa ai khéo khéo phòm,
Nứt ra một lỗ hỏm hòm hom.
Người quen cõi Phật chen chân xọc,
Kẻ lạ bầu tiên mỏi mắt dòm.
Giọt nước hữu tình rơi thánh thót,
Con thuyền vô trạo cúi lom khom.
Lâm tuyền quyến cả phồn hoa lại,
Rõ khéo trời già đến dở dom


ShaoLinBoy,
Chùa Quán Sứ
Hồ Xuân Hương
Quán sứ sao mà cảnh vắng teo,
Hỏi thăm sư cụ đáo nơi neo ?
Chày kình tiểu để suông không đấm,
Tràng hạt vãi lần đếm lại đeo .
Sáng banh không kẻ khua tang mít,
Trưa trật nào người móc kẽ rêu .
Cha kiếp đường tu sao lắt léo,
Cảnh buồn thêm ngán nợ tình đeo


ShaoLinBoy,
Chùa Xưa
Hồ Xuân Hương
Thày tớ thung dung dạo cảnh chùa,
Thơ thì lưng túi, rượu lưng hồ.
Cá khe lắng kệ, mang nghi ngóp,
Chim núi nghe kinh, cổ gật gù.
Then cửa từ bi chen chật cánh,
Nén hương tế độ cắm đầy lô .
Nam mô khẽ hỏi nhà sư tí,
Phúc đức như ông được mấy bồ?


ShaoLinBoy,
Đá Ông Chồng Bà Chồng
Hồ Xuân Hương
Khéo léo bày trò tạo hóa công,
Ông chồng đã vậy lại Bà chông.
Tần trên tuyết điểm phơ đầu bạc,
Thớt dưới sương pha đượm má hồng.
Gan nghĩa dãi ra cùng nhật nguyệt,
Khối tình cọ mãi với non sông.
Đá kia có biết xuân già giặn,
Chả trách người ta lúc trẻ trung


 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

TTKH  Nhà Thơ Bí Ẩn
TTKH Nhà Thơ Bí Ẩn

TTKH, nhà thơ bí ẩn trong lịch sử

Một buổi sáng vào năm 1937, có một phụ nữ xinh đẹp mang đến toà soạn Tiểu thuyết thứ bảy ở Hà Nội


Người con gái đến đời anh sau em!
Người con gái đến đời anh sau em!
Người con gái đến đời anh sau em!
Trường Phi Bảo
Tặng:PNT
Người con gái đến đời anh sau em!(*)
Chắc đẹp lòng anh từ buổi gặp đầu
Em


Giấc Tối Nay
Giấc Tối Nay
Giấc Tối Nay

Lại bắt đầu mơ giấc tối nay
Bằng bài thơ cũ nhạt nhòa phai
Bằng niềm ký ức thời vừa chớm
Bằng chút hiu hiu vị ngất


Viết
Viết
Biết viết gì đây ở góc nầy
Thành viên đi trước đã đông vầy
Đến sau Từng Bước xin từng bước
Rồi tự hỏi mìmh sao đến


Về Quê Mẹ
Về Quê Mẹ
Về Quê Mẹ
-Trường Phi Bảo-
Ví dầu lắt lẽo câu tre
Con về quê mẹ sầu nghe trĩu lòng
Gập ghềnh vượt núi băng sông
Bờ kênh giáp với ruộng


Thu
Thu
Thu đến thu đi thu lại đến
Cõi lòng anh hiu quạnh mãi bóng em.
Ngày em đi, không một lời tử giã
Để tình anh héo hắt giọt lệ sầu.

Bao thu


TRÊN NỀN NHÀ CŨ
TRÊN NỀN NHÀ CŨ
TRÊN NỀN NHÀ CŨ


Ta về nền cũ tìm ta
Thời gian xanh những mượt mà cỏ cây
Tro xưa giặc đốt nhà này
Hằn nguyên vết


Niềm Đau Của Cát
Niềm Đau Của Cát
Niềm Đau Của Cát
Đâu ai hiểu niềm đau của cát
Cứ âm thầm rào rạt thâu đêm
Sóng ra biển , cát lại dìm
Muốn đi tìm sóng , biết tìm nơi đâu