tuong-hieu-tu-sat-hay-bi-muu-sat

Sau 34 năm, câu hỏi:” tướng hiếu tự sát hay bị mưu sát?” vẫn chưa được trả lời!

tuong-hieu-tu-sat-hay-bi-muu-sat

CHÂN DUNG TƯỚNG HIẾU)


- SAU 34 NĂM, CÂU HỎI:” TƯỚNG HIẾU TỰ SÁT HAY BỊ MƯU SÁT?” VẪN CHƯA ĐƯỢC TRẢ LỜI!




PHÂN TÁCH, TÌM HIỂU Ý ĐỒ CỦA BỌN BÙI NHƯ HÙNG . CHÚNG ÂM MƯU GÌ VỚI CÁI CHẾT CỦA TƯỚNG HIẾU?

Hôm qua, ông Bùi Như Hùng vừa thấy bài tôi viết từ 34 năm trước về cái chết của tướng Hiếu đưa lên Diễn Đàn Thảo Luận , anh ta vội mừng húm hoan nghinh rối rít, và công bố một đoạn chào mừng nguyên văn như sau:

- ” Trân trọng kính cám ơn Vi hữu Đặng văn Nhâm,
Tôi có sưu tập về bài viết của Vi hữu và đã đưa vào
Nghi Án Nguyễn Văn Hiếu một cách trang trọng Nghi_Ank/NVH/ chet2_dvnham
Chúng tôi làm việc có phương cách đặc biệt (sic!)
và khởi đầu là tìm cho ra thời khắc tướng Hiếu bị giết,
sau đó mới chia ra những người nói đúng, nói sai
Xong rồi cần tìm nguyên nhân (có thể là do bọn tham nhũng, cũng có thể vì lý do khác),
chúng tôi không bao giờ dám võ đóan
Xin Vi hữu vui lòng khi tham gia vào đại cuộc "truy tìm căn nguyên về cái chết của tướng Hiếu và truy tìm thủ phạm"
dù có giận ai đi nữa thì cũng nên bỏ qua trong sự kính mến danh tướng Nguyễn văn Hiếu.
Trong sự kính mến đó, mọi danh từ không thích ứng sẽ làm tổn thương độc giả, mà phần lớn là quí vị mến mộ tướng Hiếu.
Cũng xin nói rõ là do chính tôi yêu cầu mà các Vi hữu đã đóng góp ý kiến
có người nóng nảy, có người khiêm tốn hòa nhã,
cho nên tôi kính mong mọi người hãy vì đại cục mà chỉ nêu ra ý kiến trong sự tương kính, đúng hay sai thì xin để công luận phán xét.
nếu có vi hữu nào có hiềm khích từ trước thì xin mạ lỵ nhau ở nơi khác,
vì đây là một công trình nghiêm túc siêu tra mà mọi người cần đóng góp
trong sự thượng tôn danh dự của tòan thể công dân Việt Nam Cộng Hòa,
ngỏ hầu tìm ra tội phạm đã giết người Miền nam và đã giết VNCH.
Kính thưa Vi hữu Đ. v. Nhâm, nếu tìm thấy có ý kiến mới của Vi hữu thì tôi sẽ nêu ra trong phần đóng góp của các nhân vật qúi hóa đã từng là nhân chứng nhiều vụ việc của thời vàng son Cộng hòa Miền Nam.”

*

Đọc đoạn văn ngắn trên của Bùi Như Hùng, đồng bào và bạn đọc bốn phương cũng như qúi vị thức giả nghĩ thế nào? Nhận thấy ra sao?
Riêng cá nhân tôi đã ngửi thấy mùi thối khắm của tử thi mà bọn gian phi đạo tặc chuyên nghề đào mả trộm đang quật mồ tướng Hiếu lên để được hít chút ”thơm” (sic!) lây.

Bí mật về cái chết của tướng Hiếu xảy ra ở VN đã bị chôn vùi vĩnh viễn từ 34 năm nay. Nhân chứng kẻ còn người mất. Hình ảnh phạm trường không còn lưu lại một dấu vết nào nữa. ” Tam thập niên vi nhất biến, thương hải biến vi tang điền ”(!) Than ôi, như cổ nhân đã than thở bằng đôi câu thơ trên, thì còn gì nữa để mà khơi lại đống tro tàn? Nhất là từ đó quê hương đã rơi vào tay bọn thổ phỉ CS!
Bây giờ tài ba gì mà Bùi Như Hùng còn đòi ”siêu tra” ( sic!) ( từ này Bùi Như Hùng sáng chế ra. Nguyên danh phải là ” SƯU TRA”, có nghĩa: sưu : tìm tòi,tra: khảo xét).

Một kẻ ngu dốt đến tận cùng chữ nghĩa như thế, lại quanh năm sống co ro một xó như con chuột chù trong hang tối, và tánh tình lại keo kiệt hơn cả ông vua ti tiện danh lừng thế giới là Harpagon ( le roi des Harpagons), mà lại dám to mồm huênh hoang đòi làm việc tày trời của Bao Công, đòi bắt chước Sherlock Holmes, một thám tử kỳ tài của nhà đại văn hào Anh, Conan Doyle (1891- 1925)! Thật quả đúng là một thằng điên mộng tưởng mình làm Bao Công tái thế!

Đọc đoạn văn trên đây của Bùi Như Hùng, tôi nhận ra ngay tham vọng tị tiện và trò mượn xác chết của tướng Hiếu để dương danh, hay nói cách khác là để có dịp gắn liền cái tên tiểu nhân hạ đẳng khật khùng của hắn bên cái tên của tướng Hiếu trong gây lát phù du mà chơi.

Với cái trò tá danh hạ đẳng ấy, Bùi Như Hùng và tên đồng lõa, Tôn Thất Sơn, cùng một loại ”phi cầm, phi thú” như nhau, đang âm mưu lập ra một loại ” BÀN THỜ MỚI”, mong dùng xác chết của tướng Hiếu để kết tụ một nhóm đầu dơi đuôi chuột, đóng cửa rút cầu, vô công rồi nghề, lấy việc đánh phá, vu khống, chửi bới vung vít cơ quan CIA của Hoa Kỳ và cả dân tộc Do Thái xuyên qua một vài chuyện vớ vẩn có tính cách cá nhân. Trò chơi khùng điên này của cặp bài trùng Bùi Như Hùng + Tôn Thất Sơn, mới nhìn qua , ai cũng nghĩ là tầm thường. Vì nhà nước Do Thái và cơ quan CIA của Mỹ đời nào thèm đếm xỉa tới những kẻ, khùng điên, sắp xuống lỗ ấy làm gì!

Nhưng riêng tôi thấy, bây giờ chúng đang mượn danh tướng Hiếu và dùng chiêu bài thùng thiếc: ”Phải lấy lại DANH DỰ cho QUÂN DÂN CÁN CHÍNH của Miền Nam... HOA KỲ đã CHỦ MƯU GIẾT CÁC TƯỚNG LÃNH QL VNCH để bán Miền Nam cho Cộng Sản trót lọt!...”.


tuong-hieu-tu-sat-hay-bi-muu-sat

( fOTO: Tướng Ng. Văn Toàn, cựu tư lệnh QĐ III, vùng III chiến thuật trong một phiên họp tại Mỹ).PHÂN TÁCH:


a.- DANH DỰ cho QUÂN DÂN CÁN CHÍNH của Miền Nam= nói cho gọn là toàn thể dân tộc VN miền Nam. Vậy,danh dự ấy đã mất đi đâu trong vu tướng Hiếu mà phải lấy lại? Lấy ở chỗ nào cho tôi chay theo với!

b.- HOA KỲ đã CHỦ MƯU GIẾT CÁC TƯỚNG LÃNH QL VNCH để bán Miền Nam cho Cộng Sản trót lọt!...=Làm sao Bùi Như Hùng biết được vụ buôn bán bí mật này? Yêu cầu dẫn chứng!

Đó, như bạn đọc đã thấy, toàn là những từ ngữ dao to búa lớn, dữ dằn , đầy tính sát phạt sắt máu, cuồng bạo, chẳng khác nào lời hiệu triệu dân tộc Đức của Hitler ,nhà lãnh tụ Quốc Xã thời đệ nhị thế Chiến. Bùi Như Hùng tự ban cho mình tư cách lãnh tụ, để rồi Bùi Như Hùng dám cả gan lớn tiếng hô hào trên trang WEB của hắn một lời kêu gọi ngu xuẩn nguyên văn như sau:
” Tướng NGUYỄN VĂN HIẾU là vị tướng tài ba thân thương của quân lực VNCH.Ông là người liêm khiết và sáng suốt, tận tụy trong mọi chức vụ. Xin tòan thể anh em quân nhân và các vị hữu trách, xin hãy vì công đạo mà phải gắng công tìm cho ra hung thủ đã hạ sát một cách hèn hạ danh tướng. ... giúp gia quyến Tướng Nguyễn văn Hiếu.”
Trong lời hiệu triệu này Bùi Như Hùng kêu gọi ”tòan thể anh em quân nhân và các vị hữu trách phải gắng công tìm cho ra hung thủ”.
Các vi hữu trách trong vụ này là các vị nào vậy ,hử B.N Hùng?Còn anh em quân nhân trách vụ gì mà phải tìm cho ra hung thủ?Làm cách nào tìm?

Bố khỉ! BN Hùng rõ ràng là một thằng khùng, hám danh đến mực điên cuồng, bỗng nhiên muốn đóng vai Sherlok Holmes dành độc quyền điều tra trong vụ tướng Hiếu, nhưng lại như một thằng mù, trong đầu chứa toàn bã đậu thối khắm!

Anh ta vừa vớ được bài tôi đã viết về cái chết bí mật của tướng Hiếu trong bộ sách BMHTCTMN đã in ra từ năm 1998. Trong đó còn có thêm một số tài liệu riêng của ông Ng. Văn Tín, em ông Hiếu ở New York,đích thân gửi cho tôi.Tôi đã thêm những chi tiết của ông Hiếu vào những điều tra và thấy biết riêng của tôi từ năm 1975...

Tất cả những trò gian trá, mánh mung, đạo văn thuổng tư liệu trong sách đã in từ trước của BN Hùng tôi đếu sẵn lòng tha thứ.Nhưng đọc lời hiệu triệu của Hùng, tôi không khỏi nghi ngại khi thấy anh ta viết:” giúp gia quyến Tướng Nguyễn văn Hiếu...”.

Ngay đây tôi xin hỏi ông BN Hùng kêu gọi toàn thể quân , dân, cán , chính VNCH phải...giúp gia quyến Tướng Nguyễn văn Hiếu là giúp cái gì ?
Tiền bạc phải không? Sẽ do ông BN Hùng và thằng chó đẻ Tôn Thất Sơn đứng ra làm đầu nậu, thu tiền bỏ túi chứ gì?

Từ năm 1975 đến nay trò quyên tiền giúp đỡ kiểu này chẳng ai còn lạ gì. Nào là vụ Mặt Trận Phở Bò Hoàng Cơ Minh, chánh phũ chú Chánh, bọn giặc thầy chùa, bọn linh mục lưu manh như anh chàng Nguyễn Hữu Lễ với trò lường gạt nham nhở trắng trợn và vô liêm sỉ nhất là ” ĐÒI csvn TRẢ LẠI TÊN T.P. SÀI GÒN!”, vụ Thiên An Môn, vụ tự thiêu bịp của nữ anh thư N.T. Ng.H. v.v... Tất cả những bài học đắng cay ấy của người tị nạn vẫn chưa đi vào lãng quên đâu ông Hùng ạ!

BÙI NHƯ HÙNG TOAN LỪA ĐẶNG VĂN NHÂM VÀO XIẾC CỦA CHÚNG NHƯ THẾ NÀO?



- Trước hết , thình lình thấy bài tôi xuất hiện trên D Đ Thảo Luận, BN Hùng không khỏi giật mình, vội vàng vồ vập, soắn suýt ngay lấy tôi, nịnh nọt khoe trước cốt để lấy lòng rằng anh ta đã đưa bài của tôi một cách trang trọng lên cái chỗ cao quí thổ tả nào của hắn , tôi chẳng hề biết và thấy cái ấy bao giờ. BN Hùng lại còn mập mờ viết :” Xin Vi hữu vui lòng khi tham gia vào đại cuộc "truy tìm căn nguyên về cái chết của tướng Hiếu và truy tìm thủ phạm...”.

Viết như thế, BN Hùng muốn dùng trò gian lận, lập lờ đánh lận con đen làm như thể tôi đã tham gia vào tổ chức của hắn rồi. BN Hùng đã không biết rằng từ 60 năm nay thằng ĐVN ví chẳng khác nào con đại bàng chỉ bay lượn trên trời xanh bao la, không hề bị vướng chân vào bẫy công danh một ngày nào. Nhưng bất cứ cửa nào từ dinh Tổng Thống đến chòi lá ngoài đồng vắng, ĐVN đều chững chạc, thân mật bước vào như về nhà...!

Cái trò lú lận của phường tráo bài 3 lá, khiến người đọc dễ dàng hiểu lầm như vậy là tôi đã tự nguyện xin gia nhập vào cái đại cuộc bịp bợm này của BN Hùng. Nhưng trò trẻ con ấy, làm sao BN Hùng qua mắt tôi được. Ngay nơi đây tôi phải nói phét chơi một chút để mua vui với độc giả rằng: Trong thiên hạ, tôi có một thằng bạn già thuộc giới giang hồ tứ chiếng chính hiệu con nai tơ. Trong những lúc đàn đúm, rượu trà, phét lác , nó thường khoe khoang tự phụ cái lõi đời thường của nó bằng câu thành ngữ cũ xì là :” Con ruồi bay qua, tao cũng biết con đực , con cái!”.

Một hôm, đông đủ bạn bè, theo thói quen nó lại bô bô:
” Con ruồi bay qua,con đực, con cái, tao còn biết!... ”.

Lúc đó, bỗng phát ngứa mồm, tôi cười phạng ngay cho nó một câu:” Xí, dở ẹt mà cũng làm tàng khoe om sòm. Như tao đây, trong một bầy ruồi, con nào lải cái tao nhận ra tức thì!...”
Cả đám cười toáng lên.Thằng bạn tôi ứ hự, chưng hửng nhìn tôi coi bộ cụt hứng!”...

Vì là một thằng già tinh đời , nhận ra được cả ”con ruồi lải cái bay qua”, làm sao tôi để cho BN Hùng , tay mơ, qua mặt tôi được. Tôi phải trả lời ngay tức khắc cho hắn và đồng bọn cùng độc giả 4 phương biết rằng: Tôi hoàn toàn không dính dáng gì đến trò khai thác cái chết của tướng Hiếu, do nhóm khật khùng BN Hùng và thằng chó đẻ Tôn Thất Sơn chủ mưu!
Thiết tưởng bạn đọc nên biết rõ hơn thâm ý của BN Hùng trong câu này: Xin Vi hữu vui lòng khi tham gia vào đại cuộc "truy tìm căn nguyên về cái chết của tướng Hiếu và truy tìm thủ phạm" dù có giận ai đi nữa thì cũng nên bỏ qua trong sự kính mến danh tướng Nguyễn văn Hiếu.Trong sự kính mến đó, mọi danh từ không thích ứng sẽ làm tổn thương độc giả, mà phần lớn là quí vị mến mộ tướng Hiếu.”

Câu này , bề ngoài nó ra vẻ là người thanh cao nhã nhặn, văn chương lịch sự khuyên tôi và mọi người , nếu ai muốn gia nhập vào cái nhóm khùng điên đang bật nắp ván thiên của tướng tướng Hiếu lên, để làm” đại sự” chống Mỹ , chống CIA cứu nước , thì dù có giận ai (trong nhóm) cũng phải quên đi và phải đối xứ với nhau hòa nhã v.v... Với cặp mắt, nhìn con ruồi chẳng những biết ngay nó là ruồi đức hay ruồi cái, mà tôi còn phân biệt được cả con nào LẢI CÁI nữa ...Như vậy làm sao tôi không nhận ra ngay sau lưng BN Hùng còn có cả thằng chó đẻ Tôn Thất Sơn nữa. BN Hùng viết câu ấy chính là nó muốn dùng chiêu bài ” văn chương thanh lịch ” làm cái khiên che đạn cho thằng chó đẻ TT Sơn đã bị tôi chửi cho một trận nên thân, khi nó viết mấy câu hạch hỏi ngớ ngẩn hách xì xằng, và hết sức mất dạy cho tướng Toàn!

Từ lâu,tôi đã thừa biết hai thằng khật khùng này BN Hùng + Tôn Thất Sơn đã trở thành cặp bài trùng, cùng liên thủ múa may trên các diễn đàn. Hai thằng khùng ấy cứ tưởng dùng vải thưa có thể che được mắt thánh. Nhưng không ngờ, tôi đã biết rất rõ sự cấu kết của 2 thằng chó đẻ này ngay từ đầu. Chúng đã chia công tác cho nhau, kẻ tung người hứng. Vì thế quí bạn đọc mới thấy thằng chó đẻ TT Sơn bỗng nhiên cũng nhảy vào hù hè, hoạnh họe, hạch sách tướng Toàn bằng những câu vô cùng trịch thượng và rất mất dạy. Nguyên văn Câu của thằng TT Sơn như thế này: ” Nay, Tr/ tướng Nguyễn văn Toàn còn sống, xin hãy nói thẳng nói thật. Tr/tướng Nguyễn văn Toàn cho thủ hạ giết Thiếu Tướng Hiếu,CÓ/KHÔNG
hãy trả lời ngắn gọn.
Như e-mail bên dưới, nếu Tr/tướng Toàn im lặng tức là không phản bác được mối nghi ngờ.
Tôn-thất Sơn ”

Vì ngu dốt thằng TT Sơn đã không biết: Phương pháp khai thác tin tức vốn là một khoa học tinh vi và tế nhị. Cả đến phỏng vấn cũng là một nghệ thuật giao tế, khôn ngoan, lịch thiệp, cộng với tài năng bén nhậy về khoa khai thác tin tức.Nhưng giọng của thằng chó đẻ TT Sơn nghe giống hệt một thằng Công An Khảo cung của CS!
TT Sơn cũng mù tịt không biết rằng dưới các chế độ dân chủ Tây phương, một nghi can, chưa có phán quyết chung thẩm của tòa, vẫn được coi là ” vô tội”. Như vậy, đối với tướng Toàn hay bất kỳ ai khác, khi người ta chưa phải tội phạm, chẳng một thằng vô can nào được quyền sỉ nhục họ!

Giả thuyết tuong-hieu-tu-sat-hay-bi-muu-sat
ù cho tướng Toàn, nếu đã có tội quả tang , thì ông ta cũng chỉ có tội với luật pháp và tướng Hiếu hay vợ con tướng Hiếu mà thôi. Thằng chó đẻ cha căng chú kiết TT Sơn không ăn thua gì vào đấy mà dám lên mặt hống hách xằng.

Hay là bọn 2 thằng lưu manh này tưởng rằng trong tay có ngòi bút, có WEB, Net... tức là có võ khí và có đặc quyền dư luận ban cho mà tha hồ lên mặt với thiên hạ hiền lương.
Hai thằng này nên nhớ rằng bây giờ đã là thời đại của ” ĐỆ NGŨ QUYỀN” , là một thời đại truyền thông đại chúng cực kỳ tân tiến gồm các trang nhà WEB, các trang Diễn Đàn điện tử Net, các Blogs v.v... Bất cứ người nào có chút trình độ học vấn cũng được quyền tự do phô bày phát biểu tư tưởng của họ rất nhanh chóng trên các diễn đàn. Với các Diễn Đàn công cộng không một đứa chó nào được phép lớn lối hù dọa, hay chiếm độc quyền phun máu vào kẻ khác , hay vào đối thủ của nó mà không sợ bị phản kháng. Đó là lẽ công bằng tự nhiên. Vậy, còn sự đúng/ sai, hay/dở, phải/ trái... đều hoàn toàn do phán xét của lương tâm công đạo, trong công luận.

*

Dưới đây tôi xin tiếp tục cống hiến bạn đọc thân thương phần 2 của loạt bài đã viết về bí ẩn trong cái chết của tướng Hiếu từ 34 năm về trước. Bạn nào muốn đọc thêm xin mời vào tranh nhà: www.dangvannham.com (ĐVN)


*Kỳ 2.- SAU 34 NĂM, CÂU HỎI:” TƯỚNG HIẾU TỰ SÁT HAY BỊ MƯU SÁT?” VẪN CHƯA ĐƯỢC TRẢ LỜI!

(tiếp theo và hết)



Có lần chính ông đã yêu cầu tôi đưa súng của tôi cho ông xem. Ông mân mê khẩu súng với vẻ rất say xưa thú vị như ngắm bức tượng thần Vénus khỏa thân . Ông còn hỏi tôi có chịu đổi súng cho ông không. Ông khoe đã có cả một ”collection” đủ loại từ colt của Đức Quốc Xã, Colt Trung Cộng, Mauser của Ý, rouleau đủ loại của Mỹ, kể cả loại Magnum , 6 viên, có thể phá ổ khóa tủ sắt như chơi v.v.... Ông cho tôi tha hồ chọn tùy thích. Nhưng tôi nói không thể đổi cho ông được. Vì súng của tôi đã được bộ Nội Vụ cấp giấy phép, có ghi số trước tịch hẳn hoi. Ông nhìn tôi tỏ vẻ nghi ngờ, khiến tôi lại phải đưa luôn ”giấy phép giữ và mang võ khí đạïn dược” [mang số 236 / BNV/ KS/ 16, với đặc trưng của khẩu súng như sau: Súng lục kiểu Rouleau, khẩu kính: 38 SF, hiệu: Smith and Wesson, số trước tịch: J.528 và 25 viên đạn, đề ngày 6.3.1972 ], có chữ ký ràng ràng của ông Tôn Thất Chước, tổng thơ ký Bộ Nội Vụ ...lúc đó ông mới chịu tin.

[ Khẩu súng này tôi còn giữ trong người để phòng thân khi leo lên chiếc tàu Trường Xuân, ngày 30.4.75. Lúc đó CSBV đã treo cờ trên nóc nhà hàng Majestic rồi! Tôi chỉ vứt nó xuống biển khi tôi rời tàu Trường Xuân leo tôi vẫn còn giữ như một kỷ niệm ].

Ít lâu sau, khi tướng Dư Quốc Đống thay thế tướng Thuần làm tư lệnh QĐ III , thỉnh thoảng có dịp lên đó chơi, tôi thấy ông đã có một khẩu giống hệt loại của tôi. Ông đưa cho tôi xem, vẫn với vẻ thích thú như dạo nào. Sở dĩ tôi phải dông dài một chút như thế chỉ cốt chứng minh bằng sự thấy biết của bản thân để cho độc giả biết rằng tướng Hiếu đã không thể chết lãng xẹt vì bị súng cướp cò.

Theo sự hiểu biết rất tầm thường của tôi, không kể sự am tường rành rẽ về vũ khí ngắn của tướng Hiếu, loại Rouleau này không bao giờ bị kẹt đạn, và rất giản dị khi lau chùi. Mỗi lần muốn lau chùi, chỉ cần lắc ổ đạn [ 5 viên] sang bên trái, trút hết đạn trong ổ ra. Lúc đó nòng súng trống hoang, rỗng tuếch, có thể lấy mắt dòm suốt nòng súng rất ngắn, không quá ba đốt ngón tay. Không bao giờ có chuyện một viên đạn rouleau nằm sẵn trên nòng súng để mà bị tai nạn cướp cò!

Khi muốn bắn, luôn luôn phải thực hiện ba động tác liên tiếp:
1.- gạt chốt an toàn nằm bên má trái của khẩu súng,
2.- dùng ngón cái kéo con cò trên gáy súng lui về phía sau [vị trí sẵn sàng nhả đạn],
3.- rồi ngón trỏ mới lẩy cò dưới bụng súng. Lúc đó con cò trên gáy súng sẽ mổ mạnh vào đít viên đạn đã nằm sẵn trong ổ, tống nó ra khỏi nòng súng. ( Ghi chú: Có thể bỏ qua động tác 2, khi cần kíp).

Làm động tác 2 để giảm bớt sức giật của súng. Nếu tay yếu, kềm không vững, sức giật mạnh sẽ khiến cho đường đạn đạo kém chính xác. Bởi loại rouleau P 38, vốn có sẵn yếu điểm cơ bản là nòng ngắn, nên kém chính xác hơn các loại nòng dài.Hãy coi động tác của các tay cao bồi trong các phim Mỹ để biết rõ hơn.

Một kẻ văn nhược, vụng về, không quen dùng vũ khí như tôi mà còn chẳng bao giờ bị tai nạn ”cướp cò” thì chuyện một ông tướng đã từng xông pha trận mạc suốt cuộc đời lại từng nổi tiếng là tay thiện xạ súng lục như tướng Hiếu lẽ nào lại bị chết thảm cách lảng nhách vì bị khẩu rouleau cướp cò?!

Còn đại tá Khang, anh em thân thường gọi là Khang Mặt Mụn, chỉ huy trưởng bộ chỉ huy 3 Tiếp Vận đóng ở Long Bình, cho rằng cái khóa an toàn khẩu súng của tướng Hiếu bị hỏng sao đó, tôi cũng không tin lắm.Vì chính tôi đã được xem khẩu súng đó của tướng Hiếu, tuy không mới cáu cạnh như súng của tôi, nhưng còn ngon lành lắm. Làm sao có thể hỏng chốt an toàn được?

Tôi cũng đã quen biết khá thân từ lâu với đại tá Khang, nên biết tính anh vui vẻ, nhanh nhẹn, hề hà, nên nghĩ rằng anh không mấy chuyên chú đích xác đến chuyện khóa an toàn của khẩu súng rouleau ấy. Riêng chuyện tướng Hiếu đưa khẩu súng của ông cho Quân Cụ xoáy lại ” lằn rãnh trong nòng súng” (rayures) tôi không biết nên không dám có ý kiến. Vả lại tôi chưa từng nghe ai nói như thế bao giờ!

Cùng một nhận xét như tôi, ĐT Tạ Thanh Long đã nói với bào đệ của tướng Hiếu trong một cuộc điện đàm như sau: ”Công tâm mà nói, khẩu P 38 khó mà có thể tự động lẩy cò. Muốn nổ súng, phải làm lần lượt hai động tác: 1, gạt chốt an toàn, và 2, bấm cò!”

VẾT TỬ THƯƠNG VÀ ĐƯỜNG ĐẠN ĐẠO

Ngoài các biện thuyết đã nêu trên để phản bác nghi vấn ”tự tử ” và ” súng cướp cò”, chúng ta, người ngoại cuộc, còn phải kể đến một yếu tố độc đáo liên quan đến vết tử thương mà thân nhân của tướng Hiếu đã nêu ra như sau: Tướng Hiếu là người thuận tay mặt, tức dùng súng tay mặt. Nếu tự tử tất nhiên ông phải tự bắn vào đầu mình bằng tay mặt. Nhưng ngược lại, ông Tín , bào đệ tướng Hiếu, minh xác nguyên văn:” Tôi chỉ thấy viên đạn để lại một dấu chấm đen nhỏ xíu ở cằm bên trái, cách góc mép môi bên trái 1 cm ( một phân), khoảng 45 độ hướng về phía dưới. Viên đạn cũng để lại một lỗ đen nhỏ xíu trên đỉnh đầu bên phải [chứ không phải đằng sau ót, như viên bác sĩ khán nghiệm trình lại với một thân nhân...]”.
Trong khi đó các nhân chứng khác, như ĐT Phan Huy Lương, lại kể:” Viên đạn xuyên qua trán lên đỉnh đầu, khiến óc văng tung tóe lên tường”. Về phần ĐT Khuyến kể , khi ông đến bộ tư lệnh thì xe Hồng Thập Tự đã chở xác tướng Hiếu vào binh viện, nên ông chỉ được nghe lời ĐT Lương thuật lại như sau:” Tướng Hiếu nằm bất động tại ghế bành bàn giấy. Một dòng máu tươi chảy chan hòa xuống mặt và ngực. Một viên đạn đã xuyên qua trán đi thẳng lên óc. Viên đạn này còn trớn bay lên trần nhà, soi thủng một lỗ.”

Còn tướng Toàn đã viết cho bào đệ của tướng Hiếu nguyên văn như sau:” Bất ngờ vào ngày ( không nhớ) lúc bay hành quân về thì được tin anh TT Hiếu đã tử nạn ở văn phòng. Tôi liền bay đến văn phòng TT Hiếu, thì thấy anh ấy đã chết bởi một viên đạn súng lục trổ từ mắt lên đầu và chết ngay nơi bàn giấy. Sự tử nạn của anh Hiếu là do súng lục cướp cò mà ra”.
Nhưngkhác hẳn với mọi nhân chứng, viên y sĩ khán nghiệm tử thi đã phân tách vết tử thương như sau:” Viên đạn khi đi vào cằm, gặp xương quai hàm quá cứng không đi thẳng lên đỉnh đầu được, đã phải rẽ xuống đâm ra sau ót, khiến tướng Hiếu chết tốt, không biết đau đớn !”
Thật là ngộ nghĩnh, mỗi nhân chứng đã mô tả đường đạn đạo và vị trí vết tử thương hoàn toàn khác nhau. Người này kể viên đạn đi vào cằm lên đỉnh đầu, người khác kể vào cằm rồi đâm xuống sau ót, người khác nữa lại kể viên đạn bắn vào trán, hay từ mắt, trổ lên đỉnh đầu...

[ Ghi chú: cằm: BS giảo nghiệm, bào đệ Tín, và bà tướng Hiếu/ thái dương: ĐT Khuyến/ miệng:phát ngôn nhân QĐ III/mắt: tướng Toàn ].

Điều đáng chú ý, tất cả nhân chứng kể trên đều là những sĩ quan cao cấp trong quân đội, tức đã quá quen thuộc với súng đạn. Làm sao ai dám lạm bàn? Ai dám múa rìu qua mắt thợ, múa búa trước cửa Lỗ Bang?! Nhưng nếu căn cứ vào các lời tường thuật các vị sĩ quan ấy thì rõ ràng đây là vụ ”tử tử” chứ không phải là một tai nạn rủi ro, chùi súng bị ”súng cướp cò”. Bởi từ xưa đến nay, ngoại trừ trẻ thơ dại dột, táy máy, nghịch ngợm, đâu có ai - huống chi một ông tướng nổi tiếng thiện xạ - khi chùi súng lại chĩa mũi súng ngay vào trán mình, kê thẳng nòng súng vào mắt mình, hay dí súng vào cằm mình để cho...bị cướp cò, banh óc mà chơi?!

Như thế, nếu hai giả thuyết ” tự tử ” và tai nạn”súng cướp cò” đều không hội được một yếu tố khả tín nào, tất nhiên chỉ còn lại giả thuyết cuối cùng là bị mưu sát. Nghi vấn này sôi động nhất, vì nó to lớn nhất, nổi cộm nhất , nên đã có rất nhiều người nghĩ đến. Ngay cả thân nhân của tướng Hiếu cũng chẳng một ai phản bác.

Qua những tài liệu tôi đã đọc cùng với nhiều lần tiếp xúc trao đổi thơ từ riêng với thân nhân của tướng Hiếu hiện nay đang sinh sống ở Philadelphia và New York...tôi được biết toàn thể gia đình của tướng Hiếu đều đồng thanh nhất quyết: Tướng Hiếu đã bị mưu sát. Không phải tự tử, cũng chẳng phải do tai nạn ” súng cướp cò”.

Hai giả thuyết: tự tử và súng cướp cò chỉ là màn ”hỏa mù” của nhóm tướng tá tham nhũng, thối nát trong băng đảng của TT Thiệu tung ra để đánh lạc hướng dư luận cho mau êm chuyện.

TƯỚNG HIẾU BỊ MƯU SÁT ?

Tuy nhiên, khi tường thuật vụ án mạng này, tôi có trách nhiệm với độc giả và với vong linh người đã khuất. Như thế, tất nhiên tôi không có bổn phận phải nói hùa theo dư luận hay thiên kiến của những người còn sống. Sự thật vốn đa dạng. Tôi không thể võ đoán thế nào là đúng, thế nào là sai, để sàm sỡ áp đặt ý kiến cá nhân của tôi cho độc giả. Trong phạm vi khả năng cá nhân, tôi cố gắng thu thập đầy đủ những dữ kiện chính xác có mức độ khả tín cao, cống hiến bạn đọc, để bạn đọc có thể tự rút ra lấy một kết luận tùy theo trình độ tri thức của từng người.

Bây giờ, khi đã nói đến mưu sát, tất phải nói đến nguyên nhân [ gần /xa, chính / phụ].Đồng thời cũng phải đề ra những giả thuyết ai là thủ phạm, chủ mưu? Ai thuộc loại ” phạm tội trường ngoại” (alibi)?

Nguyên nhân chính, quan trọng nhất, và gần như hiển nhiên nhất là:Tham nhũng, thối nát trong guồng máy chính quyền và quân đội lúc bấy giờ. Thực ra, kể từ cuối năm 1963 cho đến 1975, chính quyền từ trên xuống dưới đều nằm gọn trong bàn tay thao túng của các tướng tá, đúng như tiêu ngôn của tướng Nguyễn Khánh đã phán:” Quân đội là cha quốc gia”. Vậy có điều nào liên hệ đến chính quyền miền Nam tất phải hiểu đó là một dạng biến hình của quân đội. Muốn tránh bị ghép tội ” vơ đũa cả nắm” , hay ”bôi nhọ quân đội VNCH” (!), nên tôi đã không ngại đụng chạm cá nhân, cố gắng hài đích danh một số tướng tá liên hệ, để mọi người hiểu rằng ” mía sâu có đốt, nhà dột có nơi”, dù là căn nhà miền Nam đã bị dột từ nóc dột xuống từ lâu lắm rồi!

Kế đến là nguyên nhân đảo chánh. Sau cùng đến nguyên nhân gây lộn giữa hai ông tướng ?!
Trước hết, nói về nguyên nhân gây lộn đến giết nhau giữa hai ông tướng, do một phóng viên của hãng thông tấn UPI và ký giả Alan Dawson nêu lên, tôi không hội đủ chứng liệu làm bằng cớ nên không dám tin. Còn lại hai nguyên nhân quan trọng” tham nhũng” và ” đảo chánh”, tôi thấy có một số sự kiện cụ thể đáng luận bàn.

Trong những lần tiếp xúc với thân nhân của tướng Hiếu, và sau khi đã đọc nhiều tài liệu liên quan đến cái chết bất đắc kỳ tử của tướng Hiếu, tôi thấy ngay khi vụ án mạng vừa xảy ra thân nhân của tướng Hiếu đã nghĩ liền đến chuyện tướng Hiếu bị nhóm sĩ quan cao cấp trong quân đội và chính quyền Ng. V. Thiệu tham nhũng, thối nát thanh toán. Bà tướng Hiếu khi vừa nghe tin chồng chết đã vật vã than khóc và gào to lên mong cho thấu đến trời xanh:” Các ông đã giết chồng tôi!...Các ông hãy trả chồng tôi lại cho tôi !”...

Và bà tướng Hiếu đã nói với cha chồng, cụ Nguyễn Văn Hướng, cựu giám đốc trường Huấn Luyện Cảnh Sát Đô Thành, hiện đang cư ngụ ở Mỹ:” Tụi nó giết chồng con ở đâu rồi khiêng xác đặt vào văn phòng: Con không thấy có máu me gì cả, chỉ có một vệt máu đỏ khô đọng ở cằm trái chỗ vết đạn đen nhỏ xíu”.

Ngoài ra, cụ Hướng, thân sinh của tướng Hiếu và tất cả các anh em trong thân tộc của tướng Hiếu, từ các ông Trí, Tín và cô Thúy Mỹ ( em họ)...cũng đều đề quyết : Tướng Hiếu đã bị băng đảng ” Mafia” trong chính quyền và quân đội tham nhũng, thối nát thanh toán. Lòng căm hận của thân nhân tướng Hiếu đối với tập đoàn cầm quyền Thiệu - Khiêm - Viên ... đã được bộc lộ rõ rệt qua các hành động cụ thể theo lời tường thuật của ông Tín như sau:”...Quân đội và chính quyền ra ý kiến muốn quàn xác anh tôi tại bộ TTM hay tòa Đô Sảnh, để tiện cử hành lễ nghi quân cách long trọng. Chị dâu tôi, vì uất ức chồng mình bị một bàn tay thuộc QĐ hay chính quyền ám hại, bác bỏ đề nghị đó, và yêu cầu quàn xác tại căn nhà nhỏ bé trong cư xá sĩ quan Chí Hòa...”

Ngoài thái độ và lời tố giác thẳng thừng của thân nhân tướng Hiếu, tôi thấy dường như phần lớn dư luận trong quân đoàn III và quần chúng đô thành cũng đều thuận theo chiều hướng cáo buộc đó. Bởi ai cũng biết tướng Hiếu đã nhúng tay vào việc ” bài trừ tham nhũng” trong guồng máy quân đội và chính quyền miền Nam. Trong khoảng thời gian năm 1972, với tư cách phụ tá chủ tịch UBBTTN của phó TT Trần V. Hương, tướng Hiếu đã khui hũ mắm thúi ” Quỹ Tiết Kiệm Quân Đội”. Các viên chức và sĩ quan cao cấp đã lạm dụng số vốn khổng lồ, trên 4 tỉ bạc tiền máu và nước mắt của trên một triệu binh sĩ trong QLVNCH, với thủ thuật ” mượn đầu heo nấu cháo”, để làm giàu riêng. Vụ ăn bẩn này có liên quan đến tất cả những nhân vật tai to mặt lớn đang cầm quyền ở miền Nam, từ bộ Quốc Phòng, tới phủ Thủ Tướng, và dinh Độc Lập, nên Thiệu-Khiêm-Viên... rất muốn ém nhẹm cho kín. Thiệu ra lịnh cho UBBTTN phải trình thẳng hồ sơ kết quả cuộc điều tra vụ ” Quỹ Tiết Kiệm QĐ” lên cho Thiệu cứu xét trước. Trò này vốn là thủ đoạn sở trường của Thiệu, đã từng đem ra thi thố với Ủy Ban Điều Tra của TNV do nghị sĩ Trần Trung Dung làm chủ tịch.

Chắc bạn đọc còn nhớ vụ” ĐẦU CƠ PHÂN BÓN VÀ GẠO” của công ty Hải Long, do Nguyễn Văn Nguyên anh em cột chèo của Thiệu cầm đầu. Trong đó có chân của vợ chồng Thiệu và Kim Anh. Thiệu đã giả đò thân mật, nồng nhiệt yêu cầu phái đòan của TNS Trần Trung Dung đem hồ sơ kết quả điều tra vào dinh Độc Lập cho Thiệu cứu xét. Nắm được tập hồ sơ trong tay rồi, Thiệu liền mời phái đoàn hãy vui vẻ ra về, để tập hồ sơ đó lại cho Thiệu ngâm tôm. Thế là vụ án đầu cơ và buôn lậu khủng khiếp ấy bị chìm nghỉm luôn trong bóng tối!

Lần này, có lẽ đã rút được kinh nghiệm qua bài học của TNS Trần Trung Dung, nên tướng Hiếu và phó TT Hương bàn bạc với nhau chơi một đòn tháu cáy. Phó TT Hương cho phép tướng Hiếu lên đài truyền hình công bố kết quả điều tra về những hành động nhũng lạm ” Quỹ Tiết Kiệm QĐ”( QTKQĐ) cho quần chúng cả nước biết , rồi sáng hôm sau mới đem trình cho Thiệu đọc. Không ngờ bị đặt trước sự đã rồi, lại thêm thình lình phải đối phó với sự công phẫn bùng nổ trong giới quân nhân và dư luận quần chúng chấn động mạnh mẽ, nên Thiệu ức lắm, nhưng không làm sao xoay trở kịp, đành phải lập tức cách chức tướng Nguyễn Văn Vỹ, thử thời đương kim tổng trưởng Quốc Phòng. Đồng thời, Thiệu cũng liền ra lịnh cho tướng Hiếu phải chấm dứt ngay các chương trình họp báo để công bố sự thật về vụ QTKQĐ cho báo giới trong và ngoài nước biết. Tuy vụ QTKQĐ đã nhanh chóng chấm dứt, Thiệu-Khiêm-Viên đã trao cái quỹ bóc lột máu xương của lính đó cho Đồng Văn Khuyên quản trị, nhưng mối thù hận của nhóm tướng lãnh cầm quyền tham nhũng vẫn tiếp tục ngấm ngầm đè nặng trên tính mạng của tướng Hiếu, dù cho sau đó không bao lâu ông đã trở về với nhiệm vụ quân sự thuần túy của một tướng lãnh, tư lệnh phó QĐ III. Trải qua hai thời tư lệnh ngắn ngủi , mặc dù mới đó tướng Nguyễn Văn Toàn đã bị mất chức tư lệnh QĐ II vì nhiều đại tội tham nhũng, thối nát, nhưng vẫn được TT Thiệu tin dùng, đem về thay thế tướng Dư Quốc Đống, giữ chức tư lệnh QĐ III, tức vị chỉ huy trực tiếp của tướng Hiếu. Ngay khi tin tướng Toàn [một vị tướng đã từng mang nhiều tai tiếng bất hảo] làm việc chung với tướng Hiếu ở bộ tư lệnh QĐ III, trong quần chúng đã có nhiều luồng dư luận phê bình, dị nghị không hay cho chế độ. Người ta bàn tán phải chăng chế độ đã hết người trong sạch, hay tài năng của tướng Toàn vượt trội đến độ không thể thiếu, hoặc TT Thiệu quá sợ chết vì đảo chánh như anh em ông Diệm, nên phải đặt một tay chân thân tín tuyệt đối, vì cùng bẩn thỉu như Thiệu, vào vị trí then chốt để bảo vệ tính mạng của gia đình Thiệu?

Dư luận ấy thoạt tiên chỉ âm ỉ, thoang thoảng, lác đác, nhưng khi cái chết đột ngột đầy mờ ám của tướng Hiếu [một vị tướng sạch thiệt ] xảy ra, tức thì nó kết tụ lại thành một cơn giông tố vần vũ mây đen mưa to gió lớn bao phủ dầy đặc chung quanh tướng Toàn . Ngoài những lời tố cáo mạnh mẽ của thân nhân tướng Hiếu , người ta còn nghe nhiều người, đa số là sĩ quan thuộc QĐIII, tuy chẳng nắm vững được một bằng chứng xác đáng nào cũng tự suy luận rồi thẳng tay kết án tướng Toàn bằng câu rất tự nhiên rất vô tội vạ:” Tướng Toàn chứ chẳng ai vào đó cả!”.

Theo lời bào đệ của tướng Hiếu, cựu ĐT Lưu Yểm, nguyên tỉnh trưởng Biên Hòa thời tướng Toàn làm tư lệnh QĐ III/ QK III, cùng tham dự cuộc họp ngày hôm đó, đã quả quyết tướng Toàn bắn chết tướng Hiếu sau buổi họp. Cựu ĐT Nguyễn Văn Y cũng khẳng định như cựu ĐT Lưu Yểm. Tuy nhiên, trong số cũng có vài người phản bác, như trường hợp CT Lý Tòng Bá. Khi bào đệ tướng Hiếu hỏi: Có phải tướng Toàn bắn anh tôi không? Tướng Bá đã trả lời:” Chắc không phải tướng Toàn bắn đâu, vì lúc đó tôi đang họp với ông ta!”

Ngoài ra, cựu đại úy Đỗ Đức, sĩ quan tùy viên thân cận của tướng Toàn còn viết trong một lá thơ minh xác:”Điều mà tôi chắc chắn là tướng Toàn không thể nào bắn tướng Hiếu vì tôi sát bên ông cả ngày hôm đó đến khi ông về nhà sau 5 giờ rưỡi chiều. Tướng Toàn rất kính nể tướng Hiếu. Ông luôn gọi tướng Hiếu là ”ANH!”

Hơn thế, cựa ĐU. Đức còn biện minh cho lời tuyên bố lỡ lời của tướng Toàn như sau:” Nếu tướng Toàn nói ông hay tin tướng Hiếu bị nạn đang khi bay trên trực thăng là ông nhớ sai vì dạo sau này sức khỏe ông đã sa sút nhiều sau khi bị mổ tim. Hai thiếu tá phi công Lượng và Cửu đều ngồi ăn nhậu với tôi thì làm sao ông bay trên trời lúc đó được?!”...
Nếu kể cho đủ ý kiến từng người về vụ này thì vô cùng. Bởi thế, tôi chỉ chọn một số ý kiến mang nhiều ý nghĩa sâu xa nhất, để bạn đọc dựa vào đó mà suy luận ra sự thật, và tìm ra thủ phạm.

ÂM MƯU ĐẢO CHÁNH?

Bây giờ nói đến nguyên nhân đảo chánh. Việc này liên hệ trực tiếp đến tình hình chiến cuộc, tương lại đất nước và sinh mạng của TT Thiệu. Kể từ tháng 2. 75, tôi đã nghe phong thanh về chuyện dự mưu đảo chánh, lật đổ Thiệu, đưa người khác lên thay, để kịp cứu vãn tình thế đất nước rất nguy ngập.Vì thế tôi đã đặc biệt dò la, theo dõi những vận động đảo chánh ngấm ngầm trong cả hai giới chính trị và quân sự. Về quân sự, từ khi hiệp định Ba Lê ra đời, cả hai lực lượng tổng trừ bị tinh nhuệ: Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến đã bị TT Thiệu đem ra ”an trí” tại vùng địa đầu. Tuy tôi không phải là một nhà binh, chẳng biết gì về binh pháp, nhưng vẫn không khỏi ngạc nhiên khi thấy anh em binh sĩ Dù, và TQLC đã đóng đồn ở Quảng Trị như những đơn vị Địa Phương Quân và Nghĩa Quân. Những anh hùng thiên thần mũ đỏ, anh hùng Trâu Điên...đã được TT Thiệu, tổng tư lệnh QĐVNCH, cho được hưởng nhàn tối đa đến mức tôi thấy nhiều nơi anh em đã có thì giờ an cư , lập rẫy trồng rau, nuôi gia súc!

Tôi đã đem vấn đề này ra thảo luận với một vài thân hữu chính trị gia và tướng tá trong quân đội. Người thì bảo ông Thiệu bị kẹt vì một điều khoản nào đó của hiệp ước hòa bình đã ký kết ở Paris. [ xin tìm đọc thêm bản tường trình ” tối mật” ngày 4.4.1975 của đại tướng Frederick C. Weyand, tham mưu trưởng lục quân HK, kiêm tư lệnh quân viện tại chiến trường miền Nam VN, mới được giải mật ngày 19.4.2000 để hiểu rõ vấn đề này].Nhưng tôi vẫn đinh ninh đó chỉ là cái cớ che đậy mưu mô ngừa đảo chánh của ông Thiệu. Vì ai cũng biết , kể từ sau hiệp ước Paris, TT Thiệu đã tỏ ra rất sợ chết. Sợ đến cả bóng mình trong gương!

Người khác bảo ông Thiệu chẳng những sợ CS mà còn rất sợ phải đi theo hai ông Diệm-Nhu, nên đã phải ”nhốt” kỹ hai đơn vị Dù và TQLC ở một nơi thật xa xôi. Còn vùng III CT thì ông Thiệu chỉ trao binh quyền cho những tay chân thủ hạ đặc biệt thân tín và hết sức trung thành. Như vậy vợ chồng Thiệu mới có thể ăn no, ngủ yên không lo bị đảo chánh.

Về chuyện âm mưu đảo chánh, nơi đây tôi phải lấy lòng thành thực mà nói thẳng ra rằng: Tới ngày này, khi quân CSBV đã thập thò trước ngõ rồi, một mảng lớn quân đội đã tan vỡ trong hoảng loạn, dân chúng hoang mang đến cực độ, trật tự xã hội đã rung rinh hết rồi, mà còn có một ông tướng nào âm mưu đảo chánh chắc ông tướng đo ù mới ở nhà thương Biên Hoà ra. Người đó chắc không phải là tướng Hiếu. Phải không ? Tuy nhiên, tôi vẫn quan tâm theo dõi.

Thoạt tiên, tôi chỉ nghe và biết khá đích xác nhóm nghị sĩ gồm vỏn vẹn các ông: Phạm Nam Sách, Trần Ngọc Nhuận, Nguyễn Gia Hiến, Nguyễn Văn Chức, Đặng Văn Sung. Tất cả 5 vị nghị sĩ này tôi đều quen biết khá thân. Có người tôi quen rất thân và rất lâu đời. Thoạt tiên 5 vị đó chỉ nêu lên ý kiến lật đổ Thiệu. [Tôi nhấn mạnh ngay nơi đây, hai chữ ” lật đổ”, không đồng nghĩa với 2 chữ ” đảo chánh” đâu nhé!].

Cuộc họp đầu tiên đã diễn ra tại tư gia của TNS Trần Ngọc Nhuận ( cựu trung tá, giám đốc trường quân báo Cây Mai). Năm vị nghị sĩ ấy đã bàn bạc trong vòng thân mật nhiều điều sáng suốt và ích lợi cho tình thế lúc bấy giờ. Nhưng theo tôi, tất cả đều quá trễ!

Từ năm 1967 đến 30.4.75, năm vị nghị sĩ có tên trên đây cũng như hầu hết tất cả dân biểu Hạ Viện và nghị sĩ Thượng Viện đều đã đắc tội ” PHẢN BỘI ”tổ quốc, bán đứng quốc dân đồng bào miền Nam là những người đã cầm lá phiếu bầu cho họ. Khi đã lọt vào 2 ngôi nhà lập pháp TV và HV rồi, họ đã mù quáng vì bả danh vọng và tiền bạc mà nhắm mắt, bịt tai, bụm miệng để yên cho vợ chồng Thiệu và tập đoàn tướng lãnh thủ hạ của Thiệu tha hồ thao túng chính trường, mua quan bán chức, đầu cơ, buôn lậu...khiến cho người Mỹ thất vọng bỏ rơi VN, và đất nước chúng ta lâm vào vòng thảm họa trấn lột, cướp bóc của quân xâm lăng CSBV. Trong số trên hai trăm con người trong hai tòa nhà lập pháp, bây giờ đến lúc đất nước đã hấp hối, mới có 5 người họp nhau để bàn suông việc ”cứu nguy” quả là...quá trễ và quá tồi tệ!

Xin tóm lược gọn nội dung mấy phiên họp của 5 ông nghị sĩ như sau: Thoạt tiên các vị nêu lên việc lật đổ Thiệu để xét xem có lợi hay có hại. Khi bàn thảo, các nghị sĩ đều nhận thấy: Nếu lật đổ Thiệu êm thắm bằng hiến pháp thì lâu lắc, chưa chắc đã thành công, vì lúc đó đại đa số TNS và Dân Biểu Hạ Viện hãy còn tuyệt đối cúc cung phục vụ Thiệu. Vả lại, dù sao sự tồn tại của Thiệu cũng nói lên tính cách hợp pháp của chế độ. Nếu lật đổ Thiệu, tất miền Nam bị rơi vào thế bất hợp pháp. Huống chi lúc đó tình hình đã hết sức hỗn độn, nếu lật đổ Thiệu chỉ tạo thêm rối loạn. Như vậy không có lợi mà chỉ tạo nguy hại thêm...

Do đó các nghị sĩ đã bàn tới một giải pháp như sau: Trong tình thế này, dù muốn dù không cũng phải ra tay giúp Thiệu cứu nguy con Thuyền sắp chìm, giúp Thiệu gỡ thế cờ đang bí lối, bằng giải pháp gọi là ”đánh liều ”, đề nghị Thiệu ra lịnh cho các tướng đang cầm quân như tướng Trưởng, tướng Toàn...bất ngờ xua quân đánh thốc ra Bắc, phá vỡ hậu phương của CSBV, lúc đó đang hoàn toàn trống rỗng, vì họ đã dốc hết lực lượng vào Nam rồi. Nhưng rất tiếc Thiệu hèn quá và sợ quá nên đã không dám mạo hiểm.

Sau bốn, năm phiên họp như thế mới có sự tham gia của Nguyễn Cao Kỳ. Lần cuối cùng tướng Kỳ mời tất cả 5 nghị sĩ đến họp tại tư gia của ông ta trong trại Phi Long. Lần này ba nghị sĩ: Nhuận, Hiến Béo, Sung không đến họp ( 3 ông này rất thân với tôi. Thân nhất là Trần Ngọc Nhuận , đến Hiến Béo , rồi ĐV. Sung) . Chỉ vỏn vẹn có hai ông PN Sách ( bạn thân) và Ng V Chức (quen nhiều) vô trại Phi Long họp với tướng Kỳ. Đến tối, tướng Nguyễn Khắc Bình [ đặc ủy trưởng Trung Ương Tình Báo, kiêm tổng giám đốc CSQG] sai lính đến tận nhà bắt giam hai ông Sách và Chức.

Nghị sĩ Chức biết tướng Ng. K. Bình vốn là em cô cậu với bà Trần Ngọc Nhuận, nên đã bảo người nhà thông báo cho ông Nhuận biết hung tin. TNS Trần Ngọc Nhuận liền gọi điện thoại ngay cho tướng Bình, lúc đó mới được biết chính TT Thiệu đã ra lịnh bắt giam hai ông Sách và Chức. Thế là hai ông Sách và Chức đã bị cùm kỹ cho mãi đến cuối tháng tư 75, lúc tình thế đã trở nên cực kỳ hỗn loạn, mới được tân tổng thống Trần Văn Hương ra lịnh phóng thích cùng một lượt với các chánh trị phạm quốc gia khác...

Suốt trong thời gian sôi động đó, dù sao tôi cũng có bổn phận quan tâm đến các hoạt động quân sự của giới tướng lãnh QĐVNCH, nhưng phải nói thực là: Tôi đã chẳng thấy chút động tĩnh gì trong giới quân sự. Đến mãi ngày 26.4. 75, tôi còn tham dự mấy phiên họp quan trọng của đại diện các đảng phái chính trị và tôn giáo tại phòng họp trong ”nhà kiếng” của Tổng Liên Đoàn Lao Công do chú Tám Trần Quốc Bửu triệu tập. Trong các cuộc họp ấy, trao đổi tin tức và thảo luận rất nhiều vấn đề, tôi chẳng bao giờ nghe ai nói đến chuyện một tướng nào âm mưu đảo chánh hết thảy. Cuối cùng các cuộc họp trong cơn tuyệt vọng đó cũng chỉ tung ra được một bản kêu gọi quần chúng khơi khơi, rồi mạnh ai nấy tan hàng, lo chạy tháo thân khỏi nanh vuốt của CSBV và VC. Chú Tám Bửu vọt qua Pháp, rồi ít lâu sau qua đời tại Paris. Tôi vội vàng dắt bầy con nhỏ dại, không có mẹ, nhào đại lên tàu Trường Xuân, dông tuốt qua Đan Mạch để sống ẩn thân ...

Tóm lại, qua những lời tường thuật kể trên của các vị tướng tá, chắc bạn đọc không khỏi ngạc nhiên, thắc mắc : Sao mà nhiều mâu thuẫn đối chọi nhau cồm cộp đến như thế? Người nào cũng đều nói sự thật mắt thấy tai nghe hết thảy.Vị nào cũng đều là sĩ quan cao cấp từng giữ những chức vụ rất quan trọng, từng nắm trong tay sinh mệnh hàng vạn binh sĩ, biết tin vào ai hay không tin được một ai cả? Lẽ nào tình trạng tinh thần và lý trí con người lúc bấy giờ lại thảm hại đến thế sao, hay là vụ án mạng này chứa đựng điều gì bí ẩn sâu xa và nặng nề lắm?! Ta lại càng không khỏi ngạc nhiên hơn nữa khi thấy thiếu hẳn tiếng nói có thẩm quyền nhất của vị chỉ huy trực triếp tướng Hiếu, tức tướng tư lệnh QĐ III Nguyễn Văn Toàn.

Tôi thiển nghĩ, sự im lặng vốn có nhiều ý nghĩa khác nhau, và tùy trường hợp mà sự im lặng trở nên hay hoặc dở, tác dụng tốt, hay xấu, hoặc tạo nên phản tác dụng hết sức bất lợi. Xuyên qua các vụ báo chí tố cáo tướng Toàn tham nhũng và hiếp dâm nữ sinh hồi làm tư lệnh QĐ II, tướng Toàn có thể làm thinh, ngụ ý coi những chuyện ấy chẳng ra gì, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Con đường công danh của ông vẫn tiếp tục vinh hiển thênh thang, và ông vẫn được TT Thiệu tin dùng là câu trả lời hùng biện nhất. Nhưng trong cái chết đầy bí ẩn của tướng Hiếu, thái độ im lặng của ông không còn hiệu lực nhiệm mầu nữa. Trái lại nó càng khiến cho mối nghi ngờ trong quần chúng và đại gia đình QĐ bành trướng thêm, và trở nên vô cùng tai hại cho tiếng tăm của ông và cả cho người che chở ông là TT Thiệu. Lần này dư luận cả nước đều chĩa mũi dùi vào tướng Toàn và tướng Thiệu, cùng toàn thể tập đoàn tướng tá tham nhũng, thối nát trong QĐ. Người ta cho rằng tướng Hiếu [phụ tá chủ tịch UBBTTN] đã bị băng đảng tham nhũng thối nát trong quân đội gồm: Thiệu, Khiêm, Viên, Quang, Bình, Đồng Văn Khuyên... mưu sát, để ngừa hậu hoạn.

Nhưng, theo tôi, vẫn còn một nghi vấn đáng kể là: TT Thiệu là kẻ chủ mưu, còn tướng Toàn là người thi hành kế hoạch.Song tay sát thủ là kẻ vô danh!

Vẫn theo thiển kiến, nếu cái chết của tướng Hiếu trong ngày 8. 4.75 là một cuộc thanh toán của nhóm cầm quyền tham nhũng, thối nát nhắm vào tướng Hiếu thì quả thực là một sự trả thù đã được tính toán cực kỳ tuyệt diệu và hết sức hợp thời cơ. Giết người trong cơn rối loạn ” thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ” quả là một tuyệt chiêu, diệu thủ của những tay”Mafia” lão luyện.Vô phương tìm ra thủ phạm.Vụ án mạng này sẽ bị vùi lấp ngàn đời trong bóng tối của bí mật hậu trường chính trị miền Nam. Dù cho đến Bao Công tái thế cũng đành xin ngả mũ chào thua!



( hết)


ĐẶNG VĂN NHÂM

bài ” tướng hiếu tự sát hay bị mưu sát?” được đăng bởi: Người_Saigon với tựa đề ” tuong hieu tu sat hay bi muu sat?” tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Ảnh chụp hiếm thấy của người phụ nữ Việt thời xưa
Ảnh chụp hiếm thấy của người phụ nữ Việt thời xưa


Kín đáo, đoan trang mà vẫn toát lên vẻ đẹp đầy hấp dẫn, nét đẹp của người con gái Việt Nam thời xưa khiến các nước lân bang khi đó phải


Các Nữ Thần Dưới  Trướng Cờ Hai Nà Trưng
Các Nữ Thần Dưới Trướng Cờ Hai Nà Trưng

Các Nữ Thần Dưới Trướng Cờ Hai Bà Trưng
1303
Gồm: Ngọc Phượng Công Chúa, Khâu Ni Công Chúa, Bà Chúa Bầu, Đệ Bát


Giai thọai cha ông : Cao Bá Quát
Giai thọai cha ông : Cao Bá Quát
- Cao Bá Quát (Chu Thần, 1808-1855), nhân vật văn chương quán thế và anh hùng thời đại nửa đầu thế kỷ XIX, quê làng Phú Thị, Gia Lâm, Kinh Bắc (ngoại thành Hà


Nam Phương Hoàng Hậu : Bà Hoàng Hậu cuối cùng của Triều Nguyễn
Nam Phương Hoàng Hậu : Bà Hoàng Hậu cuối cùng của Triều Nguyễn
Nam Phương Hoàng Hậu : Bà Hoàng Hậu cuối cùng của triều Nguyễn
1008
Trong gần sáu mươi năm qua, kể từ khi Triều


Những giai thoại về Cao Bá Quát
Những giai thoại về Cao Bá Quát
Cá nuốt cá, người trói người

Chuyện kể khi còn bé, Cao Bá Quát ra tắm ở Hồ Tây. Đúng vào lúc vua Minh Mệnh tuần du ở ngoài bắc, nhà vua cũng đến


IV. Thời Kỳ Ðấu Tranh Chống Phong Kiến  Bắc Ðô Hộ
IV. Thời Kỳ Ðấu Tranh Chống Phong Kiến Bắc Ðô Hộ
IV. Thời Kỳ Ðấu Tranh Chống Phong Kiến PChương Bắc Ðô Hộ Lần Thứ Nhất (207T - 39) 246 Năm

Nhà Hán chia Giao Chỉ bộ ra làm chín quận:

1. Nam


Lịch Sử Việt Nam - phần 2
Lịch Sử Việt Nam - phần 2
Lịch Sử Việt Nam - phần 2


http://www.vietlist.us/Images_history/11_tqnd.jpg

11. Tích Quang, Nhâm Diên: Hai ông quan Thái thú có công với nước ta. Ông


Công Chúa Sống Lâu
Công Chúa Sống Lâu
CÔNG CHÚA SỐNG LÂU

Ðặc biệt các công chúa triều Nguyễn sống rất lâu. Chỉ có công chúa Tĩnh Hão chị ruột của vua Tự Ðức là bất hạnh, bà