Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 9
TẬP II

Bước khập khiễng, xiêu vẹo ra hành lang . Vừa đưa tay vỗ trán, vừa đưa tay dụi mắt, anh hỏi khi thấy 1 dáng người đi tới:

- Tất cả bàn tiệc đã bài trí xong chưa ?

- Dạ, tiệc gì, thưa quản lý ?

Vẫn như còn say ngủ, Bình Tiến gắt:

- Thì buổi tiệc 1 ngàn người, tôi đã thông báo lúc sáng chứ tiệc gì ?

- Chúng tôi đâu có nghe quản lý nói gì đâu . Mà thiệt có tiệc không vậy ?

Câu hỏi ngớ ngẩn của Học Hữu làm Bình Tiến phát cáu . Anh vung tay:

- Cậu đang đùa với tôi hả ? Có muốn bị đuổi việc không ?

Học Hữu nhăn mặt phân bua:

- Dạ không . Tôi không dám, nhưng sự thật là vậy . Chúng tôi không nhận được 1 thông tin nào .

Thoáng rùng mình vì gương mặt của Học Hữu không có vẻ nói dối, Bình Tiến vụt chạy thật nhanh về phòng lớn .

1 gian phòng trống trải phía sau cánh cửa làm anh muốn chết ngay tại chỗ . Tuy anh bấu chặt vào tường để loại đi cảm giác đang bị rơi xuống tận vực sâu .

Lần này anh chết chắc rồi . Không bị đuổi việc cũng bị mất chức .

Học Hữu chạy đến anh, thở dốc:

- Đã xảy ra chuyện gì hả quản lý ? Có tiệc ... chiều này sao ?

Bình Tiến đấm tay vào tường:

- Trời ơi! Biết phải làm sao đây ?

Mai Liên đang đều bước nơi hành lang, thấy Học Hữu đang đứng căng thẳng bèn hỏi:

- Có chuyện gì vậy ? Anh làm ở đây ?

- Tổ trưởng Liên à! Quản lý ...

Nhìn thấy Bình Tiến đang ôm đầu khổ sở, Mai Liên tròn mắt:

- Quản lý! Đã xảy ra chuyện gì với anh ? Tôi giúp được gì không ?

- ...

Không thấy tiếng trả lời, cô bực bội quay lưng .

- Đâu cần phải chảnh như vậy . Đồng nghiệp, tôi mới quan tâm thôi .

Học Hữu bước theo:

- Tổ trưởng Liên! Chị giúp chúng tôi đi . Quản lý đang suy sụp nặng thì phải .

- Mà giúp chuyện gì mới được ? Sợ tôi không đủ khả năng .

- Tôi nghe quản lý nói chiều nay có tiệc 1 ngàn người ở phòng lớn .

Mai Liên trợn mắt:

- Cái gì ? Tiệc chiều nay ? 1 ngàn người ?

- Vâng .

Cô đưa tay nhìn đồng hồ:

- Đã 4 giờ chiều rồi, sao chưa chuẩn bị gì ?

- Quản lý ... hình như quản lý ngủ quên .

Mai Liên bước lại gần Bình Tiến, cô kéo tay anh:

- Nè, quản lý! Anh làm ăn như vậy hay sao ? Anh không còn 1 chút minh mẫn nào à ? Giờ này mà anh còn chưa tỉnh ngủ .

Bình Tiến chép miệng, hơi rượu phà vào mặt cô .

- Ôi trời! Giờ làm việc mà anh đi uống rượu, hèn chi chuyện gì cũng quên .

Học Hữu nhăn mặt, anh toát cả mồ hôi:

- Giờ phải làm sao đây ?

Mai Liên khoát tay, giọng cô cứng cỏi hẳn lên:

- Anh đưa quản lý về phòng nghỉ đi, rồi ra tập hợp anh em, nói tôi có chuyện muốn thông báo .

- Vâng .

- Còn nữa . Nói với Phi Yến tập hợp các nhân viên nữ trong tổ cho tôi .

- Vâng .

Mặc kệ đôi giày cao gót dưới chân, cô chạy như bay ra quầy tiếp tân .

- Cô làm ơn nối máy cho tôi nói chuyện với tổng quản lý .

- Vâng, chị chờ 1 tí .

Nhận máy từ tay cô tiếp tân, Mai Liên nóng ruột chờ đợi .

Tít ... tít ... tít ...

- Alô .

Nghe được giọng Hoàng Trung, cô rối rít:

- Tổng quản lý! Anh hãy đến nhà hàng nhanh đi .

Hoàng Trung gắt:

- Cô có điên không ? Giờ này đâu phải là ca trực của tôi . Quản lý Tiến đâu ? Gọi anh ấy đi .

Không đợi cô trả lời, anh kết thúc nhanh:

- Vậy nhé, tôi ngủ tiếp đây .

Tiếng gác máy làm cho Mai Liên tức giận . Cô nghiến răng kiềm chế:

- Chị làm ơn nối máy 1 lần nữa giúp em .

Tít ... tít ... tít ...
Tít ... tít ... tít ...
Tít ... tít ... tít ...

Tính kiên nhẫn của cô đã hiệu quả .

- Gì nữa đây ? Cô phiền quá, có muốn tôi đuổi việc cô không ?

Mai Liên hét trong máy:

- Tổng quản lý! Anh nghe đây . Nếu anh không đến thì hậu quả sẽ ra sao, anh đừng trách nhé . Trùm mền mà ngủ tiếp đi .

Gác máy, cô hối hả chạy nhanh về phòng họp .

Vừa chạy, cô vừa mở điện đàm:

- Chú Tùng! Chú có nghe con gọi không ?

- Tôi nghe đây . Có chuyện gì vậy ?

- Chú giúp con tập hợp nhân viên nhà bếp lại, con có chuyện gấp cần thông báo .

- OK .

- Cám ơn chú .

Mở cửa phòng họp, cô muốn tá hỏa vì chẳng có ai chỉ có Phi Yến và Học Hữu đang nhăn mày nhíu mặt .

- Tại sao lại như vầy ? Nhân viên đâu hết rồi ?

- Đâu có ai chịu nghe lời bồ đâu . Bồ chỉ là 1 tổ trưởng tép riu .

Mai Liên cắn răng:

- Giờ này mà còn phân biệt hay sao ? Nhân viên nhà hàng, ai cũng phải có trách nhiệm chứ .

- Bồ nghĩ thế, nhưng người khác thì không .

Học Hữu ngồi xuống ghế:

- Phen này tiêu rồi, bị đuổi việc là cái chắc .

- Tôi đã có cách . Phi Yến giúp mình đến phòng lễ tân lấy đồ trang trí nha . Học Hữu! Anh giúp tôi đến phòng lớn bật đèn và mở tất cả các cửa sổ .

- OK .

Tiếng giày của cô lại vang lên trên hành lang . Nhiều nhân viên nhìn thấy trề môi .

- Xí! Học đòi làm quản lý nữa .

- Có gì đâu . Người ta nhờ vào sắc đẹp là được nâng đỡ ngay .

- Hừ! Tiến thân như vậy, tôi chẳng ham .

- Nghe nói cô ấy đã qua đêm ở nhà hàng với ai đấy .

- Thật hả ?

- Suỵt! Im đi, nếu không muốn mất việc ...

Dừng lại nơi bếp, Mai Liên thở chẳng ra hơi .

- Chú Tùng! Con ... con ...

- Chuyện gì thì từ từ nói, nghỉ 1 cái đã .

- Chú giúp con ... tiệc ... tiệc 1 ngàn người .

Ông Tùng tròn mắt:

- Tiệc 1 ngàn người ? Con đặt hả ?

- Không phải, của khách ... chiều nay .

- Chiều nay ? Sao chú chẳng nghe thông báo ?

- 1 chút nhầm lẫn, chú làm ơn giúp con .

Ông Tùng nhíu mày:

- Nhưng mà không có thông báo lại không có lệnh của quản lý, làm sao chú dám ...

- Chú tin con đi . Quản lý có chút chuyện nên không liên lạc được .

Sau 1 lúc nghĩ, ông Tùng gật đầu:

- OK . Chú tin con .

- Cám ơn chú .

Tuấn Ngọc bước lại:

- Vậy em có thực đơn không, đưa để tụi anh chuẩn bị ?

- Chết! Em quên mất . Anh chờ em 1 chút .

Cô bật điện đàm:

- Alô . Phòng kinh doanh phải không ?

- Vâng . Có chuyện gì ?

- Làm ơn xem giúp giùm tôi thực đơn của tiệc chiều nay là gì ?

- Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ vì chưa có lệnh của quản lý .

- Anh làm ơn, tôi là tổ trưởng Liên, phụ trách khâu tiếp tân và phục vụ . Tôi cần biết để chuẩn bị .

- Thế à!

- Xin anh làm ơn, chuyện gấp lắm .

Ông Tùng bước lại:

- Nè! Cuối cùng là sao hả ? Có giúp không ?

- Được rồi, cô đợi 1 chút . Nhưng mà có chuyện gì là cô phải chịu hoàn toàn trách nhiệm đấy .

- Vâng .

Tuấn Ngọc lầm bầm:

- Đúng là cái lũ ăn hại . Chỉ biết tối ngày làm bình phong, chẳng làm được việc gì cả .

- Tổ trưởng Liên à . Thực đơn không có, họ chỉ nói là làm tất cả các món đặc sản và đặc biệt của nhà hàng .

- Cám ơn anh . Chú Tùng làm được không ?

- Dĩ nhiên là được . Nhưng mà hàng ở kho không đủ đâu .

- Vậy phải làm sao ?

- Cần phải nhập hàng, nhưng mà không biết là có không, vì hàng rất hiếm .

- Chú gọi thử xem có hàng không, rồi liên lạc với con . Hiện giờ trong kho còn bao nhiêu, làm hết bấy nhiêu .

- Yes, madam .

Mai Liên nhăn mặt:

- Lúc này mà anh còn đùa được sao, Tuấn Ngọc ?

- Tại sao không ? Chuyện gì thì cũng có cách giải quyết, nóng lòng làm gì .

Cô đột nhiên phát cáu:

- Bạn anh thật sự là quá đáng . Anh ta mà vào đây, tôi quăng đơn nghỉ việc vào mặt anh ta .

- Em nói Hoàng Trung à ?

Chẳng thèm trả lời, Mai Liên bỏ đi . Ông Tùng nhìn theo, lắc đầu:

- Sắp có chuyện xảy ra rồi, con lo giữ thân đi .

- Đâu liên quan gì đến con chứ .

- Sao không liên quan ? Ai biểu con là bạn thân của nó, bị ghét lây là phải rồi .

- Kỳ lạ vậy!

Ông Tùng khoát tay:

- Không nói với con nữa . Mau vào kho xuất hàng ra đây, nhanh lên .

- Dạ .

Mai Liên cố gắng liên lạc với các nhân viên qua điện đàm nối vào mạng loa phóng thanh, nhưng chẳng ai thèm để ý .

Đang trong lúc khẩn trương thì quầy tiếp tân gọi đến:

- Tổ trưởng Liên à! Khách đặt tiệc vừa gọi đến nói là đúng 5 giờ rưỡi, họ sẽ đến .

- Tôi hiểu, cám ơn chị .

Cô đưa tay quẹt mồ hôi trán . \"Phải làm sao đây ? Thời gian không còn đủ để cô tìm lời giải thích và nài nỉ nữa .\"

- Tôi xin nhắc lại lần cuối: \"Thay mặt tổng quản lý, tôi yêu cầu tất cả nhân viên đang trong ca trực tập hợp về phòng lớn, có việc cần thông báo\" .

Có mặt ngay tức khắc nơi phòng lớn, cô hồi hộp chờ đợi .

Khoảng 10 phút sau, hơn 30 nhân viên đến . Cô vui mừng đến chảy cả nước mắt .

- Cám ơn các anh chị đã tin tưởng . Xin anh chị giúp đỡ cho . Buổi tiệc 1 ngàn người sẽ diễn ra chiều nay, cho nên ...

Phi Yến nhanh miệng:

- Tổ trưởng Liên muốn chúng ta phải bắt tay vào việc .

Học Hữu xông xáo:

- Nào, các bạn! Chúng ta bắt đầu ngay thôi .

Mai Liên gật đầu:

- Anh chị em hãy vì nhà hàng, và vì chúng ta nữa .

- Nhưng mà chúng tôi làm việc ở đây, những thực khách khác sẽ không ai phục vụ .

Suy nghĩ 1 lúc, Mai Liên giơ tay:

- Tôi có cách này . Phi Yến! Cô sẽ dẫn các chị sang phục vụ thực khách đang có mặt . Còn các anh em ở lại bày bố, phân khu tiệc . Lúc nào xong phân khu, các anh sẽ sang phục vụ, các chị em sẽ quay về đây trang trí, có được hay không ?

- OK .

- Được đấy, tôi đồng ý .

Mai Liên cũng vất điện đàm sang 1 bên, cô lao vào sắp xếp ghế và trải khăn bàn . Thấy cô hăng say nhiệt tình, mọi người cùng chú tâm làm việc .

Thời gian trôi qua không biết bao lâu, đến khi Học Hữu gọi:

- Tổ trưởng Liên! Có điện đàm .

Nhận máy từ tay Học Hữu, cô trả lời:

- Vâng, tôi nghe đây .

- Tổ trưởng Liên à! Khách đang trên đường tới đây đó .

- Vâng, tôi hiểu .

Quay nhìn các nhân viên đã mệt lả, nhưng vẫn chưa hoàn tất phần phân khu nào (còn khoảng 50 bàn nữa) cô muốn chảy cả nước mắt . Nhưng lý trí bắt buộc cô không được bỏ cuộc, cô nuốt nhanh sự lúng túng vào trong:

- Được rồi, Học Hữu! Anh chuyển những bàn thức ăn dành cho party đứng vào những khoảng trống kia, để lại 1 khoảng trống nữa cho dàn nhạc .

- Vậy chúng ta không bố trí bàn nữa à ?

- Đúng . Thời gian chẳng còn kịp, chúng ta phải chủ động thôi .

Cùng lúc, Phi Yến bước vào:

- Khách đã về gần hết, tôi dẫn mấy chị em về đây . Có vệic cần đấy chứ ?

- Dĩ nhiên . Phi Yến! Cô giúp tôi trang trí hoa nha .

- OK .

Không đầy nửa tiếng sau:

- Ôi! Cuối cùng mình cũng hoàn thành nhiệm vụ .

Phi Yến ngồi phịch xuống ghế, cô huơ huơ cánh tay trước mặt Học Hữu:

- Tay tôi mỏi quá hà, anh đấm giúp tôi 1 tí .

- Tôi còn mỏi hơn cô, cô đấm giúp tôi thì có .

- Sao con trai không biết ga-lăng gì hết vậy ?

- Ga-lăng trong giờ này để chết hay chi .

Ngồi xuống cạnh bạn, Mai Liên đưa tay:

- Xin lỗi nha, mình lạm quyền quá phải không ?

Phi Yến bật cười:

- Trông bồ lúc này giống quản lý lắm đấy . Nhưng cũng đúng, đâu có gì sai, bồ là tổ trưởng cũng có quyền mà .

- Giới hạn thẩm quyền chỉ trong 1 tổ nhỏ, còn bao thế này, chắc không xong .

Sực nhớ ra, cô bật điện đàm:

- Chú Tùng! Phần bếp thế nào hả chú ?

- OK . Không có gì biến cố . Còn phần con thế nào rồi ?

- Con phải \"chế biến\" như món ăn vậy, không biết có bị chửi hay không ?

- Sao cũng được, miễn là cố gắng hết sức là tốt rồi .

- Vâng, con cám ơn chú .

Cô vừa tắt điện đàm thì nó lại có tín hiệu .

- Tổ trưởng Liên à! Khách 10 phút nữa sẽ đến, cô đã chọn ai tiếp và đón khách chưa ?

Mai Liên giật mình, cô le lưỡi:

- Chết rồi! Việc này phải tính sao đây ?

Cô bật dậy nhìn quanh:

- Anh em đi tắm thay đồ, rồi trở về vị trí . Còn Phi Yến, cô giúp tôi phân cho nữ đón khách .

Nói hết câu, Mai Liên vụt chạy ra cửa, cô nhắm hướng phòng quản lý tiến đến .

Đẩy cửa vào, thấy Bình Tiến vẫn đang ngủ, cô hét:

- Quản lý à! Ông tỉnh ngủ có được không ? Sự việc đang cấp bách lắm .

Bình Tiến lè nhè:

- Lỡ chết rồi ... cho chết luôn, lo làm gì .

- Không thể bỏ cuộc như thế được . Phải cứng rắn lên . Quản lý tỉnh dậy, ra tiếp khách đi .

- Tôi ... tôi bỏ rồi . Ngày mai tôi sẽ từ chức .

- Quản lý! Anh thật là ...

Nhìn đồng hồ kim nhích dần làm cô chẳng còn thời gian suy nghĩ .

- Tại sao tôi phải nhúng tay vào việc này chứ ? Trời ạ!

Mai Liên bước ra cửa cô bước nhanh về phòng .

Về phần Hoàng Trung, sau khi nghe cú điện thoại thứ hai, anh lăn lộn hai, ba vòng trên nệm rồi bật dậy .

- Chết tiệt thật! Không biết có chuyện gì xảy ra .

Anh bước vào phòng tắm với tâm trạng bực bội, nhưng khi được dòng nước mát lạnh \"tưới\" vào, anh cảm thấy thoải mái vô cùng . 1 niềm vui yêu đời lại đến với anh . Đứng soi mình trước kính, anh nheo mắt:

- Chà! Vẻ đẹp trai của mình càng ngày càng sắc sảo nha .

Hài lòng với bản thân, anh bước ra cửa .

Xem như là đi làm sớm vậy . Anh cho xe chạy tà tà trên đường, mắt liếc ngang liếc dọc làm mấy cô gái cứ tiếc \"hùi hụi\" vì chẳng được anh nhìn thêm 1 tí .

Ngang qua siêu thị Sài Gòn, anh gật đầu .

- Vào mua \"quà ngọt\" cho mấy \"cô em\" mới được .

Sau khi 1 vòng quanh siêu thị, anh bước ra với 2 bịch bánh trên tay .

Vẫn cho xe nhịp nhàng theo tâm trạng, anh ngắm nhìn dòng người qua lại ... thật vui .

Dù đi chậm cách nào cũng tới anh cho xe vào bãi, ung dung bước vào nhà hàng .

Từng nhóm, từng nhóm đông khách cũng đang đi vào . Anh quẹo vào ngõ dành cho nhân viên .

- Chào tổng quảN lý!

- Hôm nay có tiệc hả ?

Anh bảo vệ gật đầu:

- Vâng . Nghe nói là tiệc 1 ngàn người .

Hoàng Trung trợn mắt:

- Vậy sao ? Tại sao tôi chẳng biếg gì cả ? Hôm nay là ca trực của quản lý Tiến, phải không ?

- Vâng .

- Hắn làm ăn kiểu gì vậy ta ?

Đi vào trong với tâm trạng hơi không thoải mái, anh tiến thẳng đến phòng của Bình Tiến .

Đẩy cửa vào, anh muốn ngã ngửa vì mùi bia nồng nặc .

- Trời! Đúng là con ma men, cả phòng cũng đầy mùi bia .

Ngỡ Bình Tiến đã ra tiếp khách, anh bước lại bàn lạt sổ trực ra xem .

- Ủa! Sao chẳng thấy ghi tiệc gì cả thế nào ?

Chợt nghe tiếng động nơi phòng vệ sinh, anh bước lại:

- Ai vậy ?

Bình Tiến thò đầu ra, mặt anh còn ướt sũng nước:

- Tổng ... tổng quản lý đó hả ?

Hoàng Trung giật mình, anh hỏi:

- Sao quản lý còn ở đây ? Anh không tiếp khách sao ?

- Tôi ... tôi say quá, đâu có ... biết chuyện gì .

- Cậu nói sao ?

Quá nóng giận, anh đấm 1 cái vào mặt Bình Tiến .

- Hừ! Tối nay cậu ở lại viết báo cáo cho tôi .

Lao nhanh về phòng, Hoàng Trung thay nhanh bộ đồ . Không đầy 4 phút, anh đã hoàn tất . Sửa lại cà-vạt, anh mở cửa bước ra . Bấm điện đàm, anh hỏi:

- Tôi là tổng quản lý, quầy tiếp tân nghe rõ không ?

Chẳng ai trả lời máy, anh càng lo lắng hơn, bước chân của anh thoăn thoắt trên hành lang .

Nhìn vào thang máy, cả 2 đều đang đi lên . Chẳng còn thời gian, anh tuôn xuống bằng thang lầu .

Đặt chân xuống nấc thang cuối, anh thở hổn hển, mồ hôi ướt cả áo sơ mi bên trong .

Cúi xuống thở dốc mấy cái lấy lại hơi, anh ngước lên .

1 điều không thể không gây bất ngờ đối với anh . Mai Liên trong bộ vest dành cho quản lý, tóc búi cao, chân đi giày bít cao gót, tay cầm điện đàm trông cô như 1 thiên thần vậy .

Mãi lo ngắm nhìn cô, anh không hay là có người đến bên cạnh .

- Tổng quản lý! Sao giờ này anh mới đến ?

- À! Tôi có chút chuyện .

Phi Yến nhăn mặt:

- Anh làm tụi tôi phải vắt giò lên cổ . Tội nghiệp nhất là tổ trưởng Liên, cô ấy đã cố gắng hết sức . Tôi nghĩ không có ai làm được chuyện đó lần thứ hai đâu .

- Sao thế ?

- Nhận được tin lúc 4 giờ phút, mà giờ khách vào là 5 giờ rưỡi . Tổng quản lý có cách giải quyết nào không ?

Phi Yến khoát tay:

- Tôi phải vào trong trực đây, anh lo mà năn nỉ cô ấy, đơn xin nghỉ cô ấy đã chuẩn bị rồi đấy .

Nhớ lại lúc Mai Liên điện thoại, anh hít vào 1 hơi mạnh . Chịu thôi, lỗi tại mình mà .

Bước từng bước vững chãi về phía Mai Liên, anh vỗ tay:

- Tổ trưởng Liên à! Cô làm rất tốt đấy, rất được việc .

Vừa trông thấy Hoàng Trung cô như run cả người . Nước mắt muốn bật tuôn chảy, nhưng sự kiềm chế của cô có hiệu quả hơn . Chẳng thèm nhìn anh, cô mỉm cười chào 1 chàng trai vừa bước vào .

- Chào anh . Anh đã tìm được loại rượu ưng ý chưa ?

- Quả thật có loại rượu này, cám ơn Mai Liên .

- Không có chi . Khách đã vào đông đủ, chỉ còn thiếu người \"khai mạc\" buổi tiệc thôi .

- Mai Liên lém lắm đấy nhé . Giấu tên làm hại anh phải \"điều tra\" toát cả mồ hôi .

- Vậy ra lúc nãy ...

Đoan Hồ mỉm cười, mắt anh không rời khỏi gương mặt xinh đẹp của cô .

- Lần trước gặp nhau, anh nghĩ rằng chúng ta đã có duyên thật sự . Chúng ta làm bạn với nhau nhé .

Mai Liên đang dở khóc dở cười thì Hoàng Trung bước lên, anh giải vây giúp cô:

- Chào anh, tôi là tổng quản lý, hân hạnh đón tiếp .

- Ồ! Chào tổng quản lý . Tôi là Đoan Hồ .

- Vâng, thành thật cám ơn khi anh đặt tiệc ở nhà hàng chúng tôi .

- Không có chi . À! Khung trang trí buổi tiệc rất là đẹp, hợp với ý nghĩ của tôi, chắc anh phải tốn nhiều công phu lắm .

- Vâng, cám ơn anh .

Quay sang Mai Liên, Đoan Hồ mỉm cười, nụ cười của anh đầy ngụ ý:

- Tổng quản lý có 1 cô nhân vien vừa thông minh lại vừa xinh đẹp, khiến khách mời của tôi ai cũng phải xuýt xoa .

- Vâng . \"Nhờ trời\", tôi mới có được cô ấy .

Đoan Hồ nheo mắt:

- Anh không giữ khéo, mất ráng chịu đấy nhé .

Hoàng Trung tự tin:

- Có thể, nhưng tôi chắc cô ấy khó có thể rời khỏi tôi, cũng như nhà hàng này .

Mai Liên mím môi nhìn anh .

- \"Hứ! Nói mà không biết ngượng . Tối nay tôi sẽ đưa đon nghỉ việc cho anh\".

Có tiếng gót giày điệu đàng vang lên phía sau:

- Anh Đoan Hồ! Mọi người đang chờ anh đó . Anh đi đâu mà lâu vậy ?

- À! Anh có chút chuyện!

Nhìn thấy Mai Liên đứng giữa 2 chàng trai, Ngọc Liên trề môi:

- Chuyện của anh quan trọng lắm phải không ? Nhìn thấy là em biết nó \"quan trọng\" đến cỡ nào rồi .

Trong lúc Mai Liên cúi mặt, thì cô lại tấn công tiếp:

- Tôi nhớ nhà hàng này đâu có \"quản lý nữ\" đâu, sao hôm nay lại xuất hiện vậy ? Chắc tôi phải hỏi lại cha tôi xem, ai dám tự tung hoành hành .

Hoàng Trung nhướng mắt, anh nhìn cô:

- Cô chớ hiểu lầm, đây là do tôi chỉ đạo . Quản lý Liên đây bắt đầu nhậm chức từ hôm nay .

Đoan Hồ cũng gật đầu tán thành:

- Đúng vậy . Nếu không cho cô ấy làm quản lý là 1 sai lầm lớn của nhà hàng .

Ngọc Liên tức tối khi cả 2 chàng trai đều bênh vực Mai Liên .

- Tổng quản lý à! Tôi không biết luật cho mấy, nhưng nghe nói khi bổ nhiệm chức cho ai, phải thông qua giám đốc chứ . Tôi thấy anh quá lạm quyền rồi .

- Việc này tôi sẽ có trình bày với giám đốc . Xin cô yên lòng tham dự buổi tiệc cho vui vẻ .

Đoan Hồ mỉm cười, kéo tay Ngọc Liên:

- Chúng ta vào thôi .

Trước khi quay đi, anh còn trao lại ánh mắt nồng nàn về phía Mai Liên, khiến cho Ngọc Liên đi trong vòng tay anh mà tâm trạng chẳng được vui .

Hoàng Trung mở miệng định nói gì đó, nhưng Mai Liên đã bỏ đi 1 mạch để lại cho anh nổi ngẩn ngơ và đôi mắt liếc hờn giận rất dễ thương .

o O o



chương: 9



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15455 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

xem thêm