Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 8
Bước lên xe buýt trong tâm trạng sợ sệt, Ngọc Mai tìm chỗ ngồi cho mình . Cô thật sự lo lắng lắm . \"Lần đầu tiên đi xe buýt mà\" . Lại vào nhập nhoạng tối, biết nó có đến ngay đường mà cô muốn đến hay không .

Đặt túi ny-lông nặng trĩu lên ghế kế bên, cô thở phào .

- May mắn thật! Còn dư 2 chỗ, thoải mái rồi .

Chiếc xe chạy được 1 lúc thì dừng lại, cô nhón người lên nhìn:

- Làm gì vậy ta ? À! Thì ra là ghé trạm .

Nhìn thấy người lên, người xuống, cô thích thú .

- Lâu này xem trong phim, bây giờ mới thấy tận mắt, thật vui .

Đang mỉm cười với những ý nghĩ, thì có 1 người bước đến bên cô:

- Xin lỗi, tôi có thể ngồi đây, được không thưa cô ?

Tròn mắt nhìn chàng trai đang đứng trước mặt, Ngọc Mai vô tư:

- Hết ghế rồi hả anh ?

- Vâng .

Cô đưa mắt nhìn quanh . Đúng như lời anh nói, xe không còn 1 chỗ trống .

Nhoẻn miệng cười thật tươi, cô đưa tay .

- Vâng, mời anh cứ tự nhiên .

Nhìn chiếc túi ny-lông vẫn đang \"ngự trị\" trên ghế, Hoàng Mỹ - tên chàng trai - nhẹ giọng:

- Cô à! Tôi ...

Đôi mắt rời khỏi tấm bản đồ, Ngọc Mai chuyển tia nhìn sang anh:

- Có chuyện gì ?

- Cô có thể ...

Nhìn theo ánh mắt anh, cô đỏ mặt:

- Xin lỗi anh, tôi không cố ý .

Chuyển túi ny-lông lên gác để đồ dùng cho hành khách, Hoàng Mỹ mỉm cười:

- Hình như cô đi thăm ai thì phải .

- Sao anh lại hỏi vậy ?

- Vâng, tại tôi thấy cô mua rất nhiều đồ dùng tươi, lại có cả đồ hộp .

Cái lúm đồng tiền lại in trên gương mặt Ngọc Mai:

- Anh giỏi thật! Tôi qua thăm đứa em, nó mới dọn nhà . Tội nghiệp lắm, ở có 1 mình hà .

- Em cô thật là có phước mới có được người chị như cô .

- Anh quá khen thôi!

- À! Cô đi đến đâu ? Xe này chỉ ngừng lại 2 trạm nữa thôi .

Ngọc Mai run nhẹ:

- Lê Hồng Phong . Nó có ghé đường đó không anh ?

- Có chứ, đó là trạm cuối cùng đấy .

Nhìn vẻ mặt nhát gừng của cô gái, Hoàng Mỹ hỏi:

- Có phải cô đi xe buýt lần đầu tiên, phải không ?

- Vâng, sao anh biết ?

- Lần đầu tiên đi xe buýt, tôi cũng có tâm trạng lo lắng giống như cô vậy, cứ sợ là xe chạy không đúng đường mà mình đến . Tôi còn nhớ lúc đó cứ luôn miệng hỏi bác tài là \"đến chưa ?\", \"Chừng nào đến ?\" . Hỏi riêt ông ta bực quá nói là không chạy đến đó, làm tôi muốn bật khóc luôn .

Ngọc Mai tò mò:

- Thế cuối cùng ra sao ? Bác tài có bỏ rơi anh không ?

- Ông ấy biết rõ tâm trạng của tôi, nên khi tôi xuống xe, ông ấy còn tặng tôi 1 bấm bản đồ nữa .

- Bác tài đó thật là tốt . À! Mà anh đi đến đâu vậy ?

- Tôi với cô chung tuyến đường đấy .

Nghe nói vậy, Ngọc Mai xếp tấm bản đồ lại:

- Vậy thì tôi khỏi phải xem bản đồ nữa .

- Sao vậy ?

- Vì có anh rồi, có gì thì tôi hỏi anh .

Hoàng Mỹ tròn mắt:

- Cô không sợ là tôi gạt cô hay sao ? Lúc này bọn lừa đảo nhiều lắm đó .

- Nhưng anh không phải là được rồi . Tôi nghe nói người miền Tây rất thật thà và hay giúp đỡ người khác .

- Sao cô biết tôi ở miền Tây ?

Ngọc Mai nghiêng đầu, cô nhìn anh cho thật kỹ:

- Tôi cũng có 1 người bạn như anh vậy . Thật thà, giọng nói lại rất giống nhau, nhưng có khác cô ấy là con gái, còn anh là con trai .

- Cô thật giỏi! Tôi ở miền Tây .

- Nghe nói miền Tây có rất nhiều cảnh đẹp lại nhiều món ăn ngon . Nếu có dịp, tôi sẽ đến đó 1 lần .

Đôi mắt của Hoàng Mỹ mơ màng, giọng anh càng cuốn hút lấy sự chú ý của cô:

- Vâng . Nó rất đẹp, đẹp còn hơn cả tranh vẽ nữa cơ . Cô không thể tưởng tượng được sẽ có cảm giác như thế nào khi dứng trước 1 đồng lúa mênh mông bát ngát, có từng cánh cò và cơn gió thoảng qua ...

Vừa được ngắm nhìn anh, vừa được nghe anh kể về đồng quê, Ngọc Mai tưởng chừng như chết lặng . Cô không còn để ý gì ngoài gương mặt điển trai, vầng trán cao ngạo, đôi mắt cương nghị, đôi môi quyến rũ và giọng nói trầm ấm nao lòng .

Quay lại nhìn cô gái, Hoàng Mỹ nhoẻn miệng cười:

- Thế nào, cô có thấy nhàm chán quá không ?

- Không đâu . Ngược lại, tôi càng muốn được tận mắt chứng kiến nữa là khác .

Cụp mắt để tránh vẻ lúng túng biểu hiện trên gương mặt, cô hỏi:

- Sắp tới chưa vậy anh ?

Cô vừa dứt lời thì chiếc xe cũng dừng lại . Hoàng Mỹ đứng lên, anh đỡ chiếc túi ny-lông xuống .

- Đến rồi đấy . Cô xuống chứ ?

- Vâng .

Rời trạm xe, Hoàng Mỹ hỏi:

- Nhà em của cô ở địa chỉ nào, có thể cho tôi biết không ?

- Vâng . 33 .../28 .

Hoàng Mỹ bật cười, giọng anh vui hẳn lên:

- Vậy chúng ta là hàng xóm rồi .

- Nhà anh cũng ở gần đó ?

- Đúng vậy . 33.../35 .

Anh đưa tay:

- Để tôi dẫn đường cho cô nhé . Băng qua đường là tới rồi .

Đỡ túi ny-lông trên tay anh . Ngọc Mai cúi đầu:

- Cám ơn anh nha . Nếu không có anh, chắc tôi phải kiếm nhừ cả con hẻm này .

- Cô chưa đến đây lần nào sao ?

- Lúc nhỏ có đến, nhưng mà không nhớ đường . May mà có anh . Cám ơn anh nhiều .

- Đâu cần khách sáo . À! Mà cô tên gì ? Tôi tên là Hoàng Mỹ .

- Tôi tên Ngọc Mai .

Hoàng Mỹ đưa tay:

- Nhà tôi là căn nhà có cửa màu xanh đấy . Có chuyện gì cần hoặc khó khăn, cô cứ nói em cô đến gọi . Nếu giúp được, tôi sẽ giúp . Tôi về đây .

- Cám ơn anh .

Vừa bước đến cửa, Hoàng Mỹ đã gặp em trai \"đón mời\" bằng nụ cười chẳng \"an lành\":

- Anh Hai! Em thấy hết rồi nha .

Bước vào nhà, đưa tay tháo cà-vạt, Hoàng Mỹ bắt đầu:

- Có chuyện gì đâu mà phải nhìn anh dữ vậy .

- Cô gái đó là ai ? Quen từ khi nào mà em không biết ?

- Em cô ta vừa chuyển đến đây ở, nên cô ấy đến thăm thôi . Gặp gỡ trên xe buýt, nên anh giúp đỡ .

Ngồi phịch xuống ghế, Hoàng Trung nhăn mặt:

- Thế mà em tưởng là ly kỳ hấp dẫn lắm .

- Em lo cho em đi . Anh Hai của em chưa nghĩ tới chuyện trai gái đâu .

- Anh cù lần quá! Đã 28 tuổi rồi mà còn chưa chịu có bạn gái . Coi chừng già rồi không ai thèm để ý đến .

Hoàng Mỹ le lưỡi trêu em:

- Thôi đi cưng, đừng đầu độc anh bằng những \"tệ nạn\" ấy .

Hoàng Trung cắn cắn móng tay, anh nhíu mày:

- Lúc nãy nhìn thoáng qua, em phát hiện cô gái ấy quen quen . Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải .

- Người giống người quá nhiều, em đừng có nhiều chuyện, coi chừng gây ra chuyện đấy .

- Đâu cần anh phải ra miệng bênh nhanh vậy, anh Hai .

Xua tay, Hoàng Mỹ hỏi:

- Đã nấu cơm chưa vậy ?

- Hôm nay đi ăn cơm tiệm đi . Em làm biếng nên không có nấu .

- Được thôi, đợi anh tắm cái đã .

Hoàng Mỹ vừa khuất vào trong, Hoàng Trung đã thoát ra ngoài cửa . Anh nghiêng đầu nhìn qua căn nhà số 33.../28 . Cửa đóng, nhưng đèn sáng choang .

Không biết chủ nhân là ai đây lại có 1 người chị xinh đẹp như vậy ? Là con gái thì tốt rồi . Còn là \"đực rựa\" thì ...

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì tiếng của Hoàng Mỹ vọng ra làm anh nhăn mặt:

- Cái ông này lúc nào cũng vậy, đi tắm không bao giờ đem khăn cả .

Đem khăn lại cửa, anh gắt:

- Mai mốt máng khăn ở trong đó luôn đi . Lỡ em không có ở nhà thì biết gọi ai ?

- Thì đi ra ngoài đại . Nhà có 1 mình, sợ gì ?

- Anh đừng có trơ trẽn quá chứ . Lỡ ai thấy 1 cái thì tiêu mạng .

Đẩy cửa với chiếc quần đùi trên người, Hoàng Mỹ nhe răng .

- Đâu có chết ai mà sợ .

- Được rồi, được rồi . Nhanh đi anh! Em đói bụng lắm rồi đây .

Tín hiệu điện thoại reo vang, Hoàng Mỹ chỉ tay:

- Có điện thoại kìa .

Hoàng Trung vung tay:

- Em trở ra mà anh chưa chuẩn bị xong là mềm xương đấy .

Vừa quay lưng định bước vào trong mặc đồ thì có chuông cửa, anh lẩm bẩm:

- Ai vậy ta ?

Định bước lại mở cửa thì tiếng Hoàng Trung vọng ra:

- Coi chừng thằng Ngọc nó quậy đó, anh Hai . Nó gọi điện tới rồi cúp máy đấy .

Nhớ lại sự việc cùng xảy ra tương tự hai, ba lần, Hoàng Mỹ an tâm nghĩ là Tuấn Ngọc .

- Ê! Bộ dư tiền hả ? Gọi điện tới rồi cúp .

Thật xui xẻo cho anh, 1 đôi mắt to tròn đang mở hết cỡ . Đóng sầm cửa nhanh đến nỗi con ruồi chẳng bay qua lọt, anh bỏ chạy vào trong, gương mặt đỏ như \"Quan Công\" .

Mặc nhanh quần dài vào, anh thở hổn hển:

- Lần này tiêu rồi, chắc tiêu rồi .

Mặc luôn áo thun vào, anh thở hắt ra 1 cái thật mạnh .

- Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm . Xin lỗi mới yên tâm .

Hoàng Trung cũng vừa mở cửa bước ra, anh mỉm cười:

- Anh lần này đạt 10 điểm đấy . \"Nhanh, gọn, lẹ\" . Chúng ta đi ăn thôi .

Chợt điện thoại lại reo vang nữa, Hoàng Trung nhăn mặt:

- Khốn kiếp! Ai mà quậy hoài vậy ta ?

Hoàng Mỹ chạy nhanh ra cửa, anh run tay vặn nắm cửa . Nhưng không còn ai đứng ở đấy nữa, anh thở dài quay lưng . Chợt đôi mắt anh sáng lên khi lời nói lúc chiều vẳng lại \"Có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ tìm đến tôi\" .

Không 1 chút chần chừ, anh bước nhanh ra ngoài, tiến thẳng về phía ngôi nhà số 28 .

Đến nơi, anh mới thấy Ngọc Mai ngồi thu lu trước cửa .

- Tôi ... tôi xin lỗi . Lúc nãy cô đến tìm tôi, có phải không ?

Nhờ bóng tối nhập nhoạng nên không ai thấy được vẻ lúng túng của ai . Ngọc Mai nhỏ giọng:

- Vâng . Tôi ... tôi không muốn làm phiền anh đâu, chỉ tại cái đèn ... nó không ... chịu cháy .

Muốn phì cười, nhưng Hoàng Mỹ cố giữ giọng bình thản:

- Để tôi xem giúp cô nhé . Cô đợi tôi ở đây đi .

Bước vào trong, bóng tối anh chẳng định vị được đâu là đâu, buộc lòng anh phải lên tiếng .

- Ngọc Mai à! Cô có thể chỉ giúp tôi bóng đèn và công tắc nó nằm ở đâu không ?

Bước vào, cô cũng mò mẫm trong bóng tối .

- Công tắc nó nằm ở góc tường đấy, anh có thấy chưa ?

- Vâng, tôi đã thấy mờ mờ màu xanh của nó .

Anh vừa quay lưng tiến về phía đó, thì tiếng la của Ngọc Mai làm anh phải quay nhanh lại . Theo cảm giác, anh đưa tay ra, và lạ thay thân hình của Ngọc Mai lọt thỏm vào tay anh . 1 cảm giác lạ lẫm chạy khắp người cả hai . Hoàng Mỹ hỏi nhỏ:

- Cô có sao không ?

Độg nhiên bóng đèn vụt sáng, cả 2 quay nhìn nhau . Trong khoảnh khắc, họ đã nhận ra 1 điều gì đó .

Bóng tối đã trở lại như lúc đầu . Anh bước nhanh về phía công tắc điện khi dìu cô đứng yên 1 cách an toàn .

- Ngọc Mai! Có cái gì đó để thắp sáng không ?

Lần tới chiếc bàn, cô lục trong túi xách .

- Có 1 chiếc quẹt, để tôi tìm lại xem .

2 phút sau, cô vui mừng:

- May quá! Nó vẫn còn .

Bật quẹt lên, ánh sáng đủ để cô tiến từng bước thận trọng về phía anh .

Giữ chiếc quẹt trong tay, cô nói:

- Để tôi thắp sáng cho . Anh xem coi nó bị trục trặc gì vậy .

- Ừm . Phiền Ngọc Mai nhé .

Tháo nhanh cầu chì, anh mỉm cười:

- Hên thật! Nó chỉ bị lỏng cầu chì thôi .

Sau khi cắt nguồn điện chính, anh thành thạo nối lại cầu chì . Chỉ 1 thoáng là xong . Anh đóng nắp cầu chì và bật lại nguồn điện .

Đèn vừa bật sáng cũng là lúc Ngọc Mai buông rơi bật lửa, tay cô đã đỏ bỏng cả lên .

Định giấu tay đi, nhưng Hoàng Mỹ đã nhanh hơn, anh chụp lấy tay cô:

- Mai sao vậy ?

Nhìn ngón tay đỏ tẩy vì bỏng của cô, anh xót xa:

- Sao lại chịu đựng đến như vầy ?

- Tôi ... Mai sợ làm đứt quãng công việc của anh .

- Mai ngậm tay vào miệng đi . Nhanh đi!

Thấy cô còn chần chừ, anh đã đưa tay cô lên miệng và ...

Đôi mắt của cô mở to nhìn anh trân trối . Cô không biết gì nữa ngoài việc nín thở và kiềm chế cơn run nhẹ trong người .

Đứng im như thế cho đến 5 phút sau, tay cô mới được anh \"giải thoát\" .

- Xin lỗi, vì nếu không làm vậy, nó sẽ sưng tẩy lên và lột da ra đấy .

Anh quay nhìn quanh:

- Có kem đánh răng không ?

- Vâng, nó nằm trên bàn kìa .

Nhìn chiếc bàn được \"trang trí\" bởi những đồ dùng cá nhân từ chiếc túi xách, anh mỉm cười .

Ngọc Mai le lưỡi:

- Lúc nãy gấp quá, Mai đã đổ nó ra cho dễ tìm .

Sau khi thoa kem đều lên vết thương, Hoàng Mỹ đưa tay lên miệng, anh phà từng làn hơi vào nó .

- Chờ cho nó khô rồi dán băng keo vào là yên tâm rồi .

Khẽ rụt tay lại, Ngọc Mai lí nhí:

- Vâng, Mai làm được rồi . Cám ơn anh rất nhiều .

Hoàng Mỹ đưa tay gãi đầu:

- Có chi mạo phạm, xin Ngọc Mai bỏ qua nha .

Anh đứng dậy:

- Còn gì cần anh xem lại không ?

- Dạ không . Cám ơn anh . Phiền anh quá .

- Mai đừng nói vậy, mình là hàng xóm của nhau rồi mà .

Ở lại sẽ làm cho cả 2 ngại ngần thêm, Hoàng Mỹ gật đầu:

- Ừm . Vậy anh về . Có gì cần Mai cứ gọi, anh giúp cho .

- Vâng, em cám ơn anh .

Ra đến cửa, anh còn quay lại:

- Nhớ đừng làm động vết thương đấy .

- Dạ .

Nhẹ khép cửa, Ngọc Mai ngồi phịch xuống ghế . Cô đưa tay chặn ngực . Tại sao cô lại bối rối không tự chủ được thế nhỉ ? Phút chốc cô đã như thân quen với anh ta . Lúc gần gũi anh, tâm hồn cô như yên ả, không cần lo lắng . Tại sao cô lại có cảm giác này ? Bao nhiêu chàng trai đã đến bên cô, nhưng cô không hề có cảm giác đó .

Tình yêu sét đánh có phải không ? Cánh cửa bật mở, cô giật mình phát run vì cô sợ đó là ...

- Ủa chị! Chị đến lúc nào vậy ?

- À! Lúc chiều . Mẹ kêu chị đem đồ dùng đến cho em .

- Bác lo cho em quá . Cho em gởi lời cám ơn với bác, nha chị .

- Đợi ngày mai đi, vì hôm nay chị ở đây với em .

- Thật hả ? Bác trai cho phép sao ?

- Ngoài mặt thì cha có vẻ như chẳng quan tâm, nhưng thật ra cha lo cho em lắm đó . Đây! Bao thư này là cha gởi cho em .

Mai Liên thở dài, cô ngồi xuống ghế:

- Em biết chứ . Nhưng mà ...

- Không nhưng nhị gì hết . Đây là tiền lương tháng rồi của em đó mà .

- Ủa! Em đã nhận trong nhà hàng rồi .

Ngọc Mai ôm vai em:

- Người trong gia đình, em còn tính toán làm gì . Chắc là cha lo em ra ngoài sống, cần phải chi tiêu nhiều .

- Vậy, cho em gởi lời cám ơn bác trai .

Xí vào trán em, Ngọc Mai lừ mắt:

- Đừng có mít ướt như vậy có được không ? Đi tắm đi, rồi ra đây sẽ có đồ lót dạ ngay .

- Vậy hả ? Chị học nấu ăn lúc nào thế ?

- Bí mật! Món này có 1 không 2 đấy .

Mai Liên le lưỡi:

- Em biết rồi . Món đặc biệt \"mì gói nấu nước sôi\" chứ gì ?

- Đồ quỷ! Biết rồi còn hỏi .

Tiếng cười vang lên trong ngôi nhà từ lâu thiếu vắng bóng người, làm cho trên gác ấy phía bên kia, có 1 người đứng lặng nhìn, quan sát \"người ấy\" tâm trạng rất vui, mặc dù đang bị đứa em thẩm tra dữ dội .

HẾT TẬP 1



chương: 8



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15450 lượt đọc

xem thêm