Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 7
Ngồi nghe Mai Liên nói hết câu, bà Hiền nhìn ra cửa .

- Con đã quyết định như thế à ?

- Vâng . Con xin bác chấp nhận .

- Có 1 nguyên nhân nào khác nữa phải không ?

- Dạ không ... không có đâu ạ .

Bà Hiền quay nhìn cô, đôi mắt bà buồn bã:

- Ta hiểu nỗi lòng thầm kín của con . Ta đã đoán sẽ có sự việc này xảy ra từ lúc con gọi ta bằng bác . Ta chẳng trách con, ta chỉ thấy lòng bất an thế nào ấy nếu ta cho con ra ngoài tự lập .

Mai Liên rơm rớm nước mắt:

- Thưa bác, công ơn dưỡng dục, con sẽ mang theo đến cuối đời . Nhưng bác hãy nghĩ mà xem, nếu không có 2 bác thương đem về nuôi dưỡng thì con đã ra đời bươn chải từ lâu . Hôm nay con trở về với số phận của con là 1 sự tự nhiên, mong bác hiểu và chấp nhận cho con .

- Nuôi con từ nhỏ, không thân cũng thuộc . Ta sẽ thấy thiếu vắng 1 cái gì đó nếu ta để con đi .

- Ngôi nhà này nếu không có mặt con, chắc hẳn nó sẽ vui biết bao khi cả gia đình sum họp . Cô Hai và cô Ba sẽ là những người con có hiếu, yêu thương lo lắng cho bác mà chẳng hề gặp 1 sự cản trở nào .

- Ta biết con gái ta đối xử không tốt với con, nhưng ta xin con hãy vì ta mà bỏ qua cho nó nhé .

- Thưa bác, con nào dám trách cô Ba . Ai mà không ganh tức khi thấy mình bị san sẻ tình thương . Nếu là con, con nghĩ mình cũng sẽ làm như vậy .

- Ta ước gì có 1 người con gái như con, có lẽ ta sẽ hạnh phúc lắm .

- Xin bác đừng nói thế . Nếu cô Hai, cô Ba nghe thấy sẽ giận lắm . Con làm sao dám sánh bằng .

1 tiếng nói vang lên làm cho cả 2 quay lại:

- Dĩ nhiên là giận rồi, nhưng với người khác kìa, còn với Mai Liên thì không giận chút nào .

- Cô Hai!

- Gọi gì mà xa lạ vậy ? Gọi bằng chị như lúc trước có được không ? À! Mà mẹ với em nói chuyện gì mà nhìn cả 2 buồn vậy ? Lại hoen nước mắt nữa . Chắc là chuyện lâm li bi đát, phải không ?

- Mai Liên nó xin ra ngoài ở riêng .

- Cái gì ? Chuyện đó đâu có được . Em nó sẽ sống ra sao đây ? Con phản đối chuyện này .

- Em biết, em biết chị thương em . Nhưng chị hãy hiểu cho em, tương lai em cũng tự lập được mà .

- Em nói tự lập dễ lắm sao ? Thân gái 1 mình nữa, dù thế nào thì em cũng không được đi .

Có tiếng xe dừng trước cửa, rồi ông Thiên Sơn xuất hiện .

Thấy mặt ai cũng có vẻ buồn, ông hỏi:

- Có chuyện gì sao ?

Ngọc Mai bước đến kéo tay ông:

- Cha à! Cha xử giùm con đi . Mai Liên nó đòi ra ngoài tự lập đó .

Ông Sơn nhìn Mai Liên:

- Có thật như thế không ?

- Vâng, thưa bác .

Nhìn sang bà Hiền đang đưa tay lau nước mắt, ông gật đầu:

- Thế cũng tốt . Bác đồng ý đấy .

- Cha! Sao cha lại ...

- Con không hiểu gì cả, con gái ạ . Con có ra ngoài tự lập 1 mình được không ? Có nghĩ tới con cũng chưa dám chứ gì . Mai Liên đã lớn, nó có quyền nghĩ đến tương lai của nó, chúng ta không nên ép buộc làm gì .

Quỳ xuống trước mặt ông, Mai Liên cúi lạy:

- 1 lạy này con xin tạ ơn 2 bác đã cưu mang con . Con xin nguyện nhớ mãi trong lòng . Mong có dịp sau này, con sẽ ơn đền nghĩa đáp .

Đỡ cô đứng dậy, ông hỏi:

- Con định đi đâu chưa ?

- Con đã dò được nhà trọ, ở đó cũng được lắm lại gần chỗ làm nữa .

Ông Thiên Sơn khoát tay:

- Không có ở trọ đâu hết . Bác có 1 căn nhà lúc trước dùng để nghỉ ngơi ở đường Lê Hồng Phong . Con đến đó ở đi .

Bà Hiền gật đầu, giọng bà vui:

- Đúng đó con . Con đến đó ở đi, để bác an tâm mà lui tới thăm nom .

- Dạ ... con ...

Ngọc Mai vỗ vai em:

- Tuy chị không đồng ý mấy với sự việc này, nhưng chị cũng phải bằng lòng . Chị cảm phục ý chí của em . Em hãy nghe lời cha mẹ đến đó ở đi, để có gì thì chị giúp đỡ tiếp cho . Nghe lời đi em .

- Vâng, con xin cám ơn 2 bác . Cám ơn chị .

Ông Sơn nhíu mày:

- Căn nhà đó để hơi lâu, có lẽ đã xuống cấp, để bác cho người đến sửa sang lại đã .

- Dạ, không sao đâu ạ, con tự làm được mà .

- Con định bao giờ đi ?

- Dạ, con ... con xin phép được đi ngay hôm nay .

Bà Hiền tròn mắt:

- Sao nhanh vậy ?

Mai Liên bậc khóc:

- Vì con sợ, con ở lâu sẽ không đi được, con cầm lòng không nổi đâu . Hic ... híc ...

- Đúng rồi . Khi quyết định 1 việc gì thì phải thực hành liền, nó mới có hiệu quả . Con rất giống tính bác .

- Có chuyện gì mà cả nhà đông đủ vậy ? Chuẩn bị đi đâu chơi có phải không ? Cho con tháp tùng với .

Ngọc Liên nũng nịu ôm lấy cổ ông Thiên Sơn .

- Cha ơi! Có phần con không vậy ?

- Dĩ nhiên là có rồi . Con là con cưng của cha mà .

Bà Hiền nhìn con gái:

- Con chững chạc hơn có được không ? Lúc nào cũng như con nít cả . Cha mẹ chẳng sống suốt đời được để lo cho con đâu .

Mặt Ngọc Liên xụ xuống, giọng giận dỗi:

- Sao tự dưng mẹ lại la con chứ ? Con có phạm lỗi gì đâu .

Ngọc Mai nắm tay em:

- Mẹ chỉ muốn tốt cho em thôi . Em xem Mai Liên kìa . Người ta đã chững chạc hẳn ra, em còn không biết học hỏi .

- Thì người ta ra đời sớm, sành sỏi hơn em, rành đời hơn em là cái chắc rồi . Nhưng thôi, em không dám học hỏi đâu, nếu lỡ có chuyện gì xảy ra thì xấu hổ cho gia đình mất .

Ông Thiên Sơn nhíu mày:

- Con nói vậy là có ý gì hả ?

- Cha thử hỏi mẹ xem, con nói có sai không ? Làm bộ, làm tịch để qua mặt người khác .

Quay nhìn vợ, ông Thiên Sơn tròn mắt:

- Có chuyện gì bà giấu tôi sao ?

Ngọc Mai đỡ lời giúp mẹ:

- Không có đâu cha . Cha đừng nghe lời của Ngọc Liên, nó nói tầm bậy đó .

- Nè! Chị đừng có bao che mà vu oan cho tôi nhé . Tôi nói là có bằng chứng hẳn hoi . Thử đối chứng xem, có nó ở đây nè .

Mai Liên chợt hiểu chuyện gì, nhưng mà theo ý nghĩ của cô thì đối tượng họ đề cặp là cô . Cô ngẩng đầu nhìn Ngọc Mai:

- Chị Mai! Chị nói cho em biết, chuyện gì vậy chị ?

- Còn làm bộ làm tịch nữa kìa . Xời ơi! Qua đêm ở đâu thì nói phức ra đi, có gì đâu phải giấu . Có gan làm thì có gan chịu nữa chứ .

Ông Sơn hỏi lại con gái .

- Con nói lại xem nào ?

- Thì Mai Liên đó . Đêm hôm qua nó đâu có về nhà, hôm nay lại xin ra ở riêng, con chắc có điều gì trong đó .

Đôi mắt ông Sơn nghiêm khắc nhìn bà Hiền:

- Chuyện quan trọng đó, sao bà chẳng chịu nói với tôi hả ?

Bà Hiền nhìn chồng, giọng bà phân bua:

- Tôi nghĩ chuyện đó đâu có gì . Có lẽ khuya quá nó ngủ ở nhà bạn .

- Đâu có gì ? Hừ! Với góc độ nào, nó cũng là con nuôi của nhà này, lỡ nó gây ra chuyện thì mặt mũi tôi ở đâu .

Ngọc Mai lắc đầu:

- Con nghĩ Mai Liên không làm ra những chuyện xấu hổ cho gia đình mình đâu . Em nó từ nhỏ đã ngoan, không làm phật ý 1 ai mà .

- Giả dối bề ngoài để che đậy bên trong, tại chị không nhận ra thôi .

- Em im đi! Chị em với nhau, sao em không bênh vực mà còn gây đau lòng cho nó hả ?

- Xì! Chị em ? Tôi chỉ biết nhà này có 2 người con gái và người thứ hai, đó là tôi .

Nước mắt đã hoen mi, Mai Liên giải thích:

- Vâng, con biết con có lỗi, nhưng nhất định con không bao giờ gây ra những chuyện xấu xa . Xin 2 bác hãy tin con, tin con đi .

- 1 lời nói đầu môi phiến diện chẳng gây được lòng tin cho ai . Ra tự lập ư ? Cũng được, bước ra khỏi vòng quan hệ thì chẳng ảnh hưởng cho ai .

2 bên cả tình thâm nghĩa trọng giằng xé lấy tâm hồn bà Hiền, bà biết làm gì đây ? Tim bà đau nhức quá .

Ông Sơn cũng thở dài, đôi mắt ông cũng dõi về 1 nơi vô định . Nơi đó có 2 đôi mắt đang nhìn ông không biết họ sẽ cười hay khóc khi quyết định của ông sắp đưa ra với con gái của họ ?

Dù thế nào, ông cũng sẽ phạm lỗi lần thứ hai . Đành làm thế thôi, vì ông không muốn sự nghiệp và danh dự của ông bị tổ thương .

- Mai Liên! Bác rất tiếc khi phải nói ra, nhưng sự việc không thể làm khác được . Ta sẽ cho con toàn quyền quyết định về sự nghiệp và đời sống của con . Căn nhà con ở sắp tới đây sẽ do con đứng tên . Riêng chỉ có 1 điều con đừng gây ảnh hưởng gì với gia đình này nữa .

Ngọc Mai tròn mắt nhìn ông Sơn:

- Cha! Cha nói vậy khác nào buộc em cắt đứt mọi quan hệ . Con không bằng lòng đâu .

Bà Hiền cũng lên tiếng:

- Ông à! Hãy suy xét lại đi . Với tính tình của nó, tôi nghĩ nó không gây ra chuyện gì đâu .

- Tôi biết chứ . Tôi cũng ở bên cạnh nó từ nhỏ đến lớn, nhưng bà phải hiểu cho tôi . Tôi cũng đau khổ lắm .

Mai Liên cúi đầu:

- Con xin cám ơn sự yêu thương của 2 bác dành cho con . Con hiểu chứ, hiểu sự khổ tâm kia . Con không dám trách hờn đâu . Con chỉ mong khi không có con gia đình luôn vui vẻ và sống hạnh phúc .

Ngọc Liên trề môi:

- Dĩ nhiên rồi, ở đó còn phải nói .

Ngọc Mai quát em:

- Em có chịu im đi không ? Em biết vì lý do gì mà Mai Liên phải ra đi ? Em nó muốn cha mẹ không còn phải khó xử khi đối diện cảnh tượng lộn xộn trong nhà, mà người gây ra là ai, em biết chứ ?

- Điều đó là đúng thôi, vì ai nỡ bênh con nuôi khi mình còn con ruột .

- Em ...

Ngọc Liên đứng lên, cô lẩm bẩm:

- Em không biết chị bị ai bỏ bùa mê mà tối ngày bênh vực người dưng ?

Tát vào mặt em, Ngọc Mai trừng mắt: (làm đúng lắm, gặp bebe cho thêm vài cái tát nữa)

- Nói lại xem nào .

- Cha mẹ thấy không ? Giờ còn đánh con nữa . Quả thật chị ấy bị bỏ bùa rồi .

Bà Hiền ôm đầu:

- Trời ơi! Các con có thôi đi hay không ? Bộ muốn mẹ chết các con mới vừa lòng à ? Chuyện gia đình đang như vầy mà lại ...

Ông Thiên Sơn đứng lên, khoát tay:

- Mọi chuyện bà giải quyết giúp tôi nhé . Tôi phải đến nhà hàng 1 tí đây .

- Có chuyện quan trọng hả ông ?

- Tôi muốn sắp xếp lại công việc 1 tí .

Ông Sơn đi rồi, cả 4 người với 1 không gian trĩu nặng bao trùm khiến cho ai cũng cảm thấy ngột ngạt khó chịu .

Mai Liên tìm cách phá vỡ nó:

- Thưa bác, con xin phép .

Bà Hiền đứng lên:

- Để bác thu dọn tiếp cho .

Ngọc Mai đỡ vai mẹ:

- Mẹ ngồi nghỉ đi, để con giúp em nó được rồi .

- Ừ, thu dọn xong, xuống đây gặp mẹ nhé .

- Dạ .

Dáng 2 người vừa khuất nơi thang lầu, Ngọc Liên đã sà gần bà Hiền, bĩu môi:

- Tại sao không tống cổ nó ra khỏi nhà cho muốn đi đâu thì đi đi, còn cho nó ân huệ làm gì ? Con nghĩ nó sẽ tiếp tục gây phiền phức đó .

Bà Hiền lắc đầu:

- Con chẳng hiểu gì thì đừng có xem thường người ta . Gia đình mình có ngày hôm này là ...

- Mẹ định nói gì ?

- Không có .

- Hứ! Mệt quá! Toàn chuyện vớ vẩn không đâu, làm mất thì giờ . Con phải lên phòng đây .

Nhìn theo con gái, đôi mắt bà trĩu nặng u hoài .

Rồi đây nay mai, tội lỗi khác sẽ chồng lên nữa . Bà sẽ ân hận, sẽ day dứt ...



chương: 7



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15448 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

xem thêm