Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 6
Khẽ giật mình tỉnh giấc, Mai Liên mở choàng mắt . Cô như tỉnh hơn bao giờ hết .

Trời ạ! Mình ngủ mê thế cơ à ? Cô đưa tay lên xem đồng hồ . Bật dậy như 1 chiếc lò xo, cô tuôn nhanh lại cửa .

- Sẽ bị đuổi việc như chơi .

Hoàng Trung giật mình, anh vẫn còn trong tư thế đứng chuẩn bị mở cửa .

- Nè! Tại sao anh không gọi tôi dậy hả ?

- Tại thấy cô ngủ ngon quá đó mà .

- Vậy anh biết bao che cho nhân viên là tội gì không ?

Nhướng nhướng mắt, anh mỉm cười:

- OK . Tôi sẽ phạt cô dọn dẹp phòng giúp tôi . Đồng ý chứ ?

Anh quay lưng sau khi đặt vào tay cô 1 ly cà phê sữa:

- Trong 15 phút phải hoàn tất đó nhé .

Trừng mắt nhìn anh, nhưng cô chẳng nói được gì . \"Ai biểu cô chảnh làm gì\" .

Đóng mạnh cửa sổ, cô nhìn quanh .

- Thứ vô ơn như anh, đừng hòng tôi nể phục . Hứ!

Đẩy cửa phòng vệ sinh, cô trề môi:

- Xem ra cũng ở sạch đấy .

Hoàn tất việc vệ sinh cá nhân, cô le lưỡi:

- Chết! Khăn đâu mà lau mặt đây .

Với tay lấy chiếc khăn phơi trên móc, cô lưỡng lự:

- Đừng nên xài khăn của con trai .

Nhưng lại có 1 ý kiến khác, nó hiệu lực hơn .

- Để mặt mũi như vầy ra ngoài, thế nào cũng bị hiểu lầm .

Cô bấm bụng đưa khăn lên mặt . Ối chà! Con trai gì mà điệu thấy phát ớn, giặt khăn bằng Comfort nữa .

Trả mọi đồ vật về vị trí cũ, cô bước ra vươn vai .

- Dễ chịu quá! Không ngờ quản lý của mình biết cách bài trí ghê nhỉ . Cả 1 phòng đầy mùi \"nghệ thuật\" .

Đôi mắt của cô chợt dừng lại trên bàn . \"Bộ đồng phục của mình sao nó nằm ở đây ?\"

Sau 1 phút suy nghĩ, cô gật gù:

- Thì ra là vậy! Anh ta quá lo xa, nhưng mà thế cũng tốt . Mình cũng chẳng muốn trở thành trung tâm \"bà Tám\" của mọi người .

Bước trở vào phòng vệ sinh, chỉ 1 loáng sau cô đã duyên dáng trong váy dài và áo sơ mi trắng .

Vuốt thẳng lại nếp áo tỏ vẻ hài lòng với chính mình, cô mở cửa bước ra .

Phi Yến tròn mắt nhìn bạn, cô thật không tin vào mắt mình .

- Nè! Bồ ... bồ làm cái gì trong phòng quản lý vậy ?

Gương mặt đỏ bừng giống như người án vụng bị phát hiện, Mai Liên xua tay:

- Đâu có . Mình dọn phòng cho anh ta .

- Sao hôm nay tốt quá vậy ? Dọn phòng giúp quản lý .

Lấy lại bình tĩnh, cô cong môi:

- Tốt cái gì mà tốt . Bị \"ổng\" phạt thì có .

- Gì hả ? Tối hôm qua chẳng phải bồ ở lại giúp quản lý sao ? Tại sao lại bị phạt vô cớ vậy ?

- Ơ! Vô cớ cái con khỉ . Tại mình đi làm trễ đó mà .

- Vậy quản lý là người vô ơn rồi .

Đã trông thấy 2 cô gái từ xa, Hoàng Trung dư biết chuyện gì xảy ra, anh sải bước nhanh đến:

- Chuyện gì vậy hả ? Giờ làm việc mà nói chuyện riêng sao ?

Phi Yến bất mãn giùm bạn:

- Quản lý à! Tại sao lại phạt Mai Liên dọn phòng vậy . Cô ấy chỉ phạm lỗi lần đầu thôi mà .

- Lần đầu không phải là lỗi sao ? Tôi phạt thế là nhẹ lắm rồi đây .

Vừa nói, đôi mắt anh vừa nheo nheo nhìn Mai Liên, khiến cô không dám ngẩng mặt lên .

- Thế nào, có uất úc gì phải không ? Nói tôi nghe thử xem .

Thấy 2 cô gái im lặng, anh khoát tay:

- Không có thì làm việc đi, đứng đó làm gì . \"Go!\"

Vừa quay lưng được vài bước, 2 cô lại nghe tiếng của Hoàng Trung:

- Nè, Mai Liên! Cô lại đây tôi bảo .

Phi Yến lẩm bẩm:

- \"Nè, nè\". Uy dữ lắm sao ? Làm riết tôi sẽ không phục nữa đâu nha .

Đẩy vai bạn, Mai Liên xua tay:

- Bồ ra ngoài trước, tí nữa mình ra .

- Quản lý có ăn hiếp thì nhớ nói cho mình biết nha .

- Chi vậy ?

- Trừ điểm \"ngưỡng mộ\" chứ chi .

- OK . Được thôi, nhưng mà dám chắc là bồ không nỡ lòng nào trừ đây .

- Ai nói . \"Vì nghĩa diệt thân\" mà .

- Được rồi, được rồi .

Cô vừa bước vào phòng, Hoàng Trung đã khép nhanh cửa lại:

- Cô lại vu oan cho tôi rồi nha .

Mai Liên bẻ tay:

- Tình thế bắt buộc thôi, quản lý đừng trách nha .

1 câu nói ngọt ngào làm sao, ai nỡ bắt bẻ chứ, nhưng anh vẫn lạnh băng gương mặt:

- Mang tiếng là dọn phòng cho tôi mà cô chẳng làm gì cả, thật khó xử . Để xem ...

- Ê! Anh đừng ép người quá đáng nha, tôi chẳng hiền đâu .

- Tôi biết lâu rồi, nhưng mà cô làm ơn đi . Dọn giúp tôi cái kia .

Nhìn theo tay của anh, cô le lưỡi:

- Í quên! Xin lỗi anh nha . Thật vô tình phụ lòng tốt của anh .

- Thấy xót ruột rồi phải không ? Mai uống đi rồi làm việc .

Cầm ly cà phê sữa trên tay, Mai Liên le lưỡi:

- Cái này là anh mua hả ? Ở đâu vậy ? Phải dưới căng tin không ? Sao anh biết tôi thích uống nó ?

- Có cần phải điều tra tường tận vậy không ? Xin lỗi nha, đừng hiểu lầm . Tôi không muốn đeo đuổi cô . Ai, tôi cũng tốt như vậy cả .

Mai Liên bặm môi:

- Nghe anh nói, tôi nhẹ lòng biết mấy . Cám ơn nha .

Chỉ cần 1 hơi, ly cà phê sữa đã hết sạch . Cô đặt nó xuống bàn rồi quay lưng .

- Đàn ông thật vô duyên .

- Cô nói gì tôi phải không ?

- Anh nghe lầm rồi .

Cô vừa chạm tay vào cửa thì cửa đã bật mở .

Ông Thiên Sơn bước vào:

- Quản lý Trung! Tôi muốn nói chuyện với anh .

- Vâng, mời giám đốc .

Khẽ liếc mắt nhìn qua Mai Liên, ông hỏi:

- Anh đang bàn chuyện gì à ?

- Dạ ... vâng .

- Cha à! Sao cha đi nhanh vậy ? Không đợi con ...

Ôm cánh tay ông, Ngọc Liên nũng nịu:

- Ghét cha quá đi!

Cô đưa mắt nhìn Mai Liên, trề môi:

- Sao lại ở đây ? Bộ sáng sớm không có chuyện làm à ?

- À! Cô ấy dọn dẹp phòng cho tôi đấy .

- Xem ra tay nghề cũng được đấy chứ .

Chợt nhìn thấy ly nước trên bàn, Ngọc Liên liếc ngang:

- Sáng nào quản lý cũng dùng cà phê sữa ư ? Sở thích của anh à ?

- Vâng .

- Vậy thì thật là trùng hợp . Tô cũng thích uống cà phê sữa, anh có thể ...

Hoàng Trung bước lại bàn:

- Để tôi gọi điện cho căng tin mang lên cho cô nha .

Ngồi xuống ghế, tư thế cao sang, cô gật đầu:

- Cũng được, nhưng mà có lâu quá không ?

Đôi mắt của cô quay nhìn Mai Liên . Hoàng Trung cũng ngầm hiểu được cô muốn gì, nên khoát tay:

- Vậy để tôi đi lấy cho cô nhé . Cô ngồi đợi 1 chút .

- Nè! Cha tôi có chuyện bàn với anh cơ mà, sao anh lại bỏ đi ? Như thế là thiếu nể trọng đấy nhé . Trong khi đó có người ở không, sao anh không nhờ ?

- À! Cô ấy còn phải làm việc, cho nên tôi ...

- Bộ đi 1 tí là ảnh hưởng công việc sao ? Anh thương nhân viên quá đấy .

Ông Sơn ra dấu:

- Để cô ấy đi lấy giúp đi . Quản lý! Anh sang đây .

- Vâng .

Quay sang Mai Liên, anh nhỏ giọng:

- Cô làm ơn giúp tôi nha, cám ơn cô trước .

- Vâng, thưa quản lý .

Nhìn theo dáng Mai Liên, Ngọc Liên ganh tỵ:

- Hừ! Ra mặt ta đây nữa . Tối đi theo trai không về nhà . Đúng là thứ con gái hư .

- Cô nói gì ạ ?

- Không có chi . Cha tôi gọi anh kìa .

Ngồi đối diện với ông Thiên Sơn, Hoàng Trung hỏi:

- Thưa, có chuyện gì thế ?

Ông Sơn gật đầu:

- Anh làm rất tốt . Ý tôi nói là buổi tiệc hôm qua . Thực khách rất hài lòng và có nhiều công ty đã ký hợp đồng dài hạn ở nhà hàng ta .

- Dạ, vâng . Đó là nhờ tất cả anh em trong nhà hàng đấy chứ .

- Anh đừng khiêm tốn quá . Ai có thực lực, tôi đều biết cả . Nhưng có 1 việc anh cần phải khắc phục, nó là điểm yếu của anh .

- Vâng, giám đốc cứ bảo .

- Đó là anh luôn thiên nặng về tình cảm . Trong nghề nghiệp kinh doanh, anh nên nhớ rằng điều cấm kỵ nhất là xử sự tình cảm . Có tình cảm vướng bận đôi lúc sự thành công chẳng có đâu, mà còn chuốc lấy hậu quả thê thảm nữa .

- Cám ơn giám đốc đã chỉ dạy . Nhưng nếu cứ theo đúng nguyên tắc mà làm, thì thật là quá độc đoán, khô khan, đôi khi nó làm cho con người trở thành độc tài . Lúc đó mọi sự thành công cũng chưa chắc là trọn vẹn .

- Anh nói cũng có lý, nhưng nên quyết đoán hơn với bản thân . Anh đừng làm tôi thất vọng .

Ông Sơn ngả lưng ra ghế:

- Chức tổng quản lý, tôi sẽ giao phó cho anh . Anh cố gắng giúp tôi nhé .

- Giám đốc ...

- Đó không phải là ý kiến của 1 mình tôi, mà là của tất cả nhân viên ở đây, anh không thể từ chối được đâu .

Ngọc Liên chen vào, giọng cô thật hách:

- Tại buổi tiệc hôm đó, tôi thấy anh có tài lãnh đạo khá, nên nói với cha tôi cho anh cơ hội thôi . Anh không biết giữ thì xem như anh không có tài thật sự như vậy .

Khẽ bặm môi ngăn cơn tự ái đang dâng lên, Hoàng Trung cúi đầu:

- Cám ơn cô đã giúp đỡ .

- Không có chi . Miễn sao từ nay anh đừng có cứng đầu để tôi sai bảo là được rồi .

- ...

Ông Thiên Sơn đứng lên, tay ông vỗ nhẹ vào vai anh:

- Cố gắng nhé! Tôi kỳ vọng vào anh đấy .

- Vâng . Xin giám đốc yên tâm, tôi hứa sẽ làm hết khả năng của mình .

Ngọc Liên cũng đứng dậy, đưa tay xem đồng hồ .

- Cha đưa con đến nhạc viện nha . Con phải luyện đàn với thầy Hoàng .

- Ừ, để cha bảo tài xế đưa con đi .

Ông quay lại nhìn Hoàng Trung:

- Thông báo cho tất cả nhân viên giúp tôi . Chiều nay, 2 giờ họp nội bộ .

- Vâng, thưa ông .

Mai Liên mang ly cà phê sữa bước vào, cô chạm ngay Ngọc Liên đang bước ra .

- Hừ! Chỉ làm 1 chuyện có chút xíu mà lâu đến thế này thì còn làm được chuyện gì khác . Không biết tại sao lại cho cô làm ở đây ?

- Xin lỗi, chỉ tại ...

- Tôi chẳng muốn nghe lời giải thích . Cô uống luôn đi .

Ông Thiên Sơn khẽ nhìn Mai Liên rồi lắc đầu . Ông không biết phải nói sao đây, nhưng dĩ nhiên là ông phải thương con gái của ông rồi .

Nước mắt cô chực rơi xuống má, bao nỗi uất ức theo đó tuôn theo .

Ngọc Liên vẫn châm chích tiếp:

- Khóc ư ? Ý cô nói là tôi ức hiếp cô, phải không ? \"Tôi là chủ\", tôi nhờ cô có 1 tí là cô giả nai trước mặt người khác rồi . Nếu lỡ là khách, chắc cô đã mắng chửi người ta .

Hoàng Trung đỡ lời giúp Mai Liên:

- Xin lỗi cô, mong cô bỏ qua cho .

Ngọc Liên liếc mắt:

- Nể lời anh, tôi mới bỏ qua, nhưng anh nên dạy lại nhân viên của anh đi .

Cánh cửa khép lại, Mai Liên càng nghĩ cô càng tủi thân cho cô . Lời của Ngọc Liên lúc nãy cố tình nhấn mạnh câu \"Tôi là chủ\" giúp cô nhìn thấy tương lai phía trước .

Cô biết chứ . Với thân phận gì mà cô lên mặt ? Cô chỉ là 1 con ở với cái nhà ấy thôi . Tình nghĩa là bao cũng chỉ là sợi dây thun, muốn đứt đoạn lúc nào chả được .

Nhìn cô với đôi mắt đỏ hoe, Hoàng Trung xua tay:

- Việc gì phải khóc chứ . Làm chủ lúc nào chẳng thế, thích ra vẻ ta đây để dằn mặt bất cứ ai .

Cố gắng tạo lại vẻ bình thản, cô đưa tay quẹt nước mắt:

- Không sao, tôi vẫn bình thường . Tôi ra làm việc đây .

Đặt ly cà phê sữa xuống bà, cô nhìn anh:

- Anh dùng giúp nha . Công tôi cực khổ mang lên đó .

- Tôi sẽ nhấp từng ngụm 1 để thấu hiểu được nỗi lòng của cô .

- Chúc anh may mắn! Nhưng tiếc thay, chẳng ai hiểu được tôi đâu .

- Trời sinh ra 1 người, ắt hẳn sẽ sinh ra 1 người nữa để thấu hiểu nhau . Tôi hy vọng người đó là tôi .

Khẽ bật cười vì cách lý giải ngớ ngẩn quá cao siêu của anh, cô lắc đầu:

- Lúc nào quản lý cũng sáng suốt .

Hoàng Trung nâng ly cà phê sữa trên tay, anh xoay xoay ngắm nhìn nó, rồi đưa lên môi .

1 vị đắng ngọt mát dịu nơi đầu lưỡi làm anh thích thú vô cùng .

- Ai bảo là sai chứ . Tôi đã thấu hiểu được bản tính của cô .

\"Khi biết yêu, anh bắt đầu cảm nhận .
Tình cảm thật nồng nàn của trái tim anh
Anh sẽ bắt đầu từ hy vọng mong manh
Và kết thúc bằng tình yêu hai đứa .\"



chương: 6



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15445 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

xem thêm