Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 5
Khoác túi xách lên vai, Mai Liên đưa tay nhìn đồng hồ:

- Đã trễ quá rồi . Không ngờ hôm nay khách về chậm quá .

Phi Yến gật đầu:

- Ừ, làm hại mình phải đi tắc xi về . Anh mình thế nào cũng mắng cho xem .

- Lúc nãy bồ không nói với ảnh chờ thêm 1 lát .

- Trời! Bộ tính giết người hay sao ? Anh ấy đợi 2 tiếng rồi . Sáng, anh ấy còn đi làm, chờ nữa sao chịu nổi .

- Ừ . Nhưng nhìn mặt của anh bồ, chắc không hung dữ lắm đâu .

- Hy vọng là về đến nhà, anh ấy đã ngủ .

Đi ngang cửa phòng lớn tiệc lúc nãy, Phi Yến lùi lại:

- Nè! Có nghe thấy tiếng gì không ?

- Không . Có chuyện gì à ?

- Hình như có người trong ấy .

Đưa mắt nhìn vào trong, Mai Liên xua tay:

- Có thấy ai đâu, tắt đèn hết rồi mà . Bồ nghe lầm rồi đó .

- Chắc không đâu .

Kéo tay bạn, cô kéo đi:

- Thôi đỏ đi, lo về sớm dưỡng sức .

Lại có tiếng động vang lên, lần này đến Mai Liên nghe thấy .

- Ê! Mình vừa nghe thấy tiếng gì đó .

Cô quyết định:

- Vào coi, xem ai lại vào trong đó giờ này .

Phi Yến nhăn mặt:

- Bỏ đi . Đến lượt bồ định làm trinh thám chắc . Coi chừng là mấy anh bảo vệ đi kiểm tra đó .

- Dù sao cũng đâu có mất thời gian . Vào bật đèn lên xem rồi về, tốn mấy phút mà sợ .

- Thôi được, thôi được . Mệt thật đó . Đi thì đi .

2 cô như 2 con thỏ nhỏ, rón rén bước vào phòng . Mai Liên đưa tay ra tìm công tắc điện .

Tìm hoài chẳng thấy, cô tiến sâu vào trong .

- Bồ tìm bên kia đi, mình tìm bên này . Tìm được là bật lên nha .

- Ừ .

Lại khoác trên người chiếc áo thun đen, nên Mai Liên dễ dàng ấn mình trong bóng tối . Cô tiến thêm 1 bước, 2 bước ... và 3 bước ...

- Á ...

Cô đụng ngay 1 cái gì đấy ... hình như là người .

Đúng lúc Phi Yến tìm được công tắc điện, cô bật lên .

- Chuyện gì vậy Liên ?

Cảnh tưởng thật quá tình tứ hiện ra trước mắt cô . Mai Liên nằm chồng lên 1 người trên bàn, 2 tay cô bịt chặt mắt .

- Cô còn la cái gì nữa . Đứng dậy giùm tôi có được không ?

Bật đứng dậy, cô mở choàng mắt .

- Là quản lý ?

Hoàng Trung sửa lại áo:

- Có vấn đề gì à ?

Phi Yến chạy qua, cô tròn mắt:

- Sao quản lý không về nhà mà còn ở lại đây ? Làm chúng tôi tưởng ăn trộm chứ .

Xăn tay áo lên, Hoàng Trung khoát tay:

- Các cô về trước đi, 1 tí nữa tôi về sau .

Đưa mắt nhìn 1 \"bãi chiến trường\", Mai Liên hiểu ra tất cả . Cô chớp mắt:

- Sao anh lại cho mọi người về, không bảo họ dọn dẹp hết ?

Anh lắc đầu, nụ cười của anh thật hiền hòa:

- Tất cả anh em đều đã mệt, nếu bảo ở lại khác gì chèn ép anh em .

Phi Yến thun cổ, cô như muốn không tin lời cô nói ra:

- Thế nên anh định 1 mình dọn dẹp hả ?

- Có sao đâu . 1 tí là xong thôi mà . Các cô về đi, ngày mai còn đi làm nữa đó .

- Nhưng mà ...

- Không nhưng nhị gì cả, lệnh của quản lý mà không nghe sao ? Tôi sẽ phạt các cô đấy .

Kéo tay bạn, Phi Yến quay lưng:

- Vậy chúng tôi về . Quản lý! Anh nhớ đừng làm quá sức đó .

- Cám ơn cô . Chào nhé, mai gặp lại .

Ra đến cổng, Phi Yến đưa tay vẫy chiếc tắc xi:

- Nè! Lên xe đi . Mình đưa bồ về, rồi mình về nhà .

Đang bận suy nghĩ, Mai Liên chẳng để ý gì đến lời nói của bạn . Đến khi bị ăn 1 cái vỗ vai khá mạnh cô mới giật mình .

- Gì hả ?

- Bồ sao vậy ? Làm như người mất hồn thế .

- Không có gì, lên xe đi .

Cửa xe đóng lại, người tài xế hỏi:

- 2 cô về đâu trước ạ ?

- Nguyễn Du .

Xe lăn bánh, bất giác Mai Liên khoát tay:

- Dừng xe!

Tròn mắt nhìn bạn, Phi Yến ngạc nhiên:

- Có chuyện gì vậy hả ? Làm giật cả mình .

Đẩy cửa xe, cô bước xuống:

- Bồ về trước đi, mình có chuyện, tí nữa về sau .

Phi Yến chồm ra cửa:

- Nè ... nè ...

Nhưng tiếng gọi của cô đã vô vọng, Mai Liên đã khuất nơi cửa ra vào của nhà hàng . Định xuống xe chạy theo bạn, nhưng kim đồng hồ đã không cho phép cô có ý nghĩ đó . Chiếc xe lăn bánh . Nỗi tức tối vô cớ từ đâu dần xuất hiện trong gương mặt cô ...

Đang cúi người nhặt chiếc muỗng vừa rớt, Hoàng Trung vô tình nhìn thấy đôi chân của 1 cô gái .

Anh bật dậy, 4 mắt nhìn nhau . 1 chuỗi thời gian im lặng trôi qua . Mai Liên cụp mắt trước .

- Tôi nghĩ nên ở lại giúp anh, anh làm 1 mình sẽ không xuể .

Tuy trong dạ rất vui, nhưng bề mặt Hoàng Trung cố tạo ra vẻ không bằng lòng .

- Không cần đâu, cô về đi . Người nhà cô sẽ trách khi về khuya đấy .

Đặt túi xách lên ghế, cô vừa cột tóc vừa nói:

- Điều đó anh không cần phải lo . Gia đình tôi rất dễ, chỉ cần tôi giải thích hợp lý là được rồi .

- Nhưng mà ...

Chồng những cái chén vào nhau, cô liếc mắt:

- Anh không thích có người giúp anh sao ? Thật là ích kỷ đó!

Khẽ bật cười, nụ cười của anh thật gần gũi và thoải mái biết bao:

- Nếu đã là vậy thì tôi phải chấp nhận thôi . Nhưng sau này cô đừng có than là tôi bắt cô làm thêm giờ không ăn lương đó .

- Tôi là người như thế nào ? Anh thật là ngụy quân tử .

Cởi chiếc áo veste ra đắp lên ghế, anh xăn tay áo lên:

- Cô nghĩ sao về tôi cũng được, nhưng tôi phải cám ơn cô .

Đôi mắt của cô nhìn anh có 1 điều gì đó khác lạ . Cô quay mặt đi tránh né, nhưng cũng thầm công nhận \"đôi mắt anh đã làm điên đảo bao nhiêu cô gái .\"

Xe đã đầy ắp chén và dĩa, Hoàng Trung quay lưng:

- Tôi phải đưa xe xuống nhà bếp, cô ngồi nghỉ 1 tí đi .

Nhìn căn phòng vắng lặng, Mai Liên khẽ nhíu mày, đầu óc cô không muốn, nhưng cũng đã nghĩ tới ...

- Tôi ... tôi đi với anh nha . Phụ anh 1 tay luôn .

- Không cần, không cần . Cô ngồi nghỉ đi, tôi lên liền mà .

Sợ anh biết được điểm yếu của mình, cô đành ngồi xuống ghế .

- Vậy thì thôi ... đỡ mệt .

Hoàng Trung đi rồi, đôi mắt của cô không chịu dừng 1 chỗ . Nó cứ liếc xung quanh ... Cô sợ lắm . Nếu mà có 1 \"bóng áo đen\" hay \"trắng\" nào xuất hiện, chắc cô phải té xỉu . Mắt càng nhìn, tim càng đập mạnh . Đã bao lâu rồi nhỉ ? Anh ta đi sao lâu thế ?

1 tiếng động nhẹ vang lên, cô giật thót cả người . Đứng dậy lùi dần ra cửa, cô vụt chạy đi .

Nhắm theo hướng nhà bếp, cô chạy thục mạng . Cô nghe phía sau có người đuổi theo, hoảng lên cô đưa mắt tìm kiếm cứu tinh .

Chiếc xe đẩy ló ra nơi cửa bếp, cô mừng rơn lao nhanh tới . Hoàng Trung tròn mắt nhìn cô . Anh chỉ kịp đẩy chiếc xe qua 1 bên, nhưng không kịp tránh ....

- Ui da! Cô làm cái trò gì vậy ?

Bấu chặt anh, Mai Liên tấm tức:

- Anh bỏ bôi 1 mình trên kia . Hu ... Hu ... Hic ... hic ... Anh ...

Nước mắt dồn nén bấy lâu được dịp trực trào, nó rơi không ngừng trên gương mặt đẹp .

Lúng túng vì những giọt nước mắt bất ngờ, Hoàng Trung chẳng biết phải làm gì, anh đứng im lặng như 1 pho tượng .

Nước mắt bắt đầu rơi chậm lại . Dường như nỗi bực tức và sợ hãi đã trôi dần theo những giọt nước mắt kia .

Nước mắt đã ngừng hẳn, và giờ đây cô mới hay mình đang ôm lấy Hoàng Trung . Còn nhanh hơn điện xẹt cô rụt nhanh tay lại, đôi môi dẩu lên trông rất đáng ghét:

- Nè! Anh đừng có lợi dụng tôi nha . Tôi không phải là loại người dễ bị dụ dỗ đâu .

Hoàng Trung muốn kêu trời:

- Tôi có làm gì cô đâu . Cô làm gì tôi thì có .

- Anh thật ngược đời với thiên hạ, tôi làm gì anh nào ?

Hình như cô đã quên chuyện lúc nãy . Anh ôm tay .

- Vậy ra ... Ái chà! Lúc nãy, ai ôm chặt tôi vậy ta ? Chắc là ma quá ?

Đỏ hồng cả mặt, cô quay lưng:

- Ai thèm ôm anh chứ . Tại lúc đó ... tôi ... tôi ... Hứ! Người của anh hôi thí mồ, mai mốt dù có chết tôi cũng hổng thèm ôm .

Trợn tròn mắt, anh giơ tay:

- Vô ơn như cô, tôi cho 1 đấm là dính vào tường . Nhưng thôi, để cô ở lại 1 mình cho ma nó cắn xé, thế sướng hơn .

Chẳng thèm nhìn đến cô, anh quay lưng đi . Mai Liên nghe nói đến \"ma\" đã nổI da gà . Cô chẳng còn quan tâm đến \"nhất ngôn cửu đỉnh\" nữa, mau chóng bước theo sau lưng anh .

Hoàng Trung quay lại, anh lừ mắt:

- Tôi cấm cô đi theo tôi nha .

- Ai ... ai nói tôi đi theo anh . Tôi ... tôi đi công việc chứ bộ . Đường rộng thênh thang, anh cấm được sao ?

Anh nghĩ thầm:

\"Cô còn cứng miệng phải không ? Được rồi, tôi sẽ cho cô khóc dài dài luôn\" .

Nghĩ là làm, anh bước đi nhanh hơn, rồi biến mất sau cánh cửa phía trước .

Chạy theo đến nơi, Mai Liên đưa mắt tìm kiếm . Đi khắp cả hành lang, mở tất cả các cửa phòng cũng chẳng thấy anh đâu . Cô hoảng hốt bỏ chạy nhanh ra cửa .

- Hừ! Tôi ở lại giúp anh mà anh còn lên mặt hả . Tôi về, mai mốt anh đừng hòng có người nào giúp anh nữa .

Thật xui cho cô, ra đến cửa thì mới hay cửa đã khóa ngoài . 2 anh bảo về thì đã ra trực ngoài cổng . Mặc sứ cho cô cố la, cố hét, cố tạo chú ý, nhưng chẳng ai nghe vì ngăn cách bởi tấm cửa kính .

Được 1 lúc, hình như đã mệt, cô ngồi bẹp xuống cửa thở dốc:

- Hoàng Trung đáng ghét ... Hoàng Trung đáng ghét ... Hoàng Trung chết tiệt ... Cầu trời cho anh chết quách đi . Hừ!

- A!

1 tiếng la lớn làm cho cô giật mình .

Chuyện gì xảy ra vậy nhỉ ? Anh ta làm gì mà la lớn thế ? Chẳng lẽ lời nguyền rủa của mình linh nghiệm sao ?

Tuy lo sợ, nhưng óc tò mò của cô xuất hiện, cô cũng chẳng ngoại lệ gì . Rón rén từng bước vững chắc, cô tiến dần vào trong .

Dưới ánh đèn lờ mờ của phòng chứa rượu và thức uống, cô trông thấy 1 dáng người ngồi trên chiếc ghế dài, quay mặt vào trong .

- Ủa! Lúc nãy anh ấy mặc áo trắng mà, giờ sao lại là áo đen . Chẳng lẽ còn người ở lại ?

Hừ! Dám chơi trò nhát ma với ta à . Đừng tưởng bở, xem ta vạch trần ngươi nè .

Nghĩ là làm . Đẩy mạnh cửa, cô lớn tiếng:

- Ê! Bộ anh tưởng làm thế thì tôi sợ sao ? Xin lỗi nha, anh đã lầm rồi .

- ...

Chẳng thấy tiếng trả lời và người mặc áo đen cũng chẳng cử động, cô hít vào 1 hơi thật mạnh, nói tiếp:

- Đừng có bày trò trước mặt của tôi . Anh làm ơn dọn nhanh căn phòng kia, chứ nếu không hả ...

- Rầm!

Cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại, bao nhiêu gan góc trong người cô chạy đâu mất, còn sót lại chỉ là gương mặt chẳng còn chút máu .

Đôi mắt của cô nàng mở to hơn khi người mặc áo đen kia đứng dậy .

- Á! Cứu tôi với ...

Anh ta vừa quay lại thì cô đã quỵ hẳn, ngấn lệ cũng đã hoen mi .

Tháo chiếc kính đen và hàm râu quai nón xuống, Hoàng Trung lắc đầu .

- Vậy mà định làm \"nữ trinh thám\" chứ ...

Mở choàng mắt vẫn còn đang đầy nỗi sợ hãi, cô nhìn quanh . Căn phòng đã được bật đèn sáng hẳn và gương mặt điển trai cùng với nụ cười bí ẩn lọt vào \"tầm ngắm\" của cô .

1 bàn tay vung lên, nhưng nhanh chóng bị giữ chặt trong lòng bàn tay của Hoàng Trung .

- Nè! Đừng vũ lực như vậy chứ . Con gái phải hiền dịu mới dễ thương .

Bật đầu ngồi dậy, cô hét:

- Đồ chết tiệt! Anh không còn tính người mà .

Hoàng Trung rụt vai:

- Nè! Nếu không còn tính người thì tôi đã bỏ cô ở đây cho chuột tha rồi .

- Anh là con trai mà đi ăn hiếp tôi, anh có đúng là quân tử hay không chứ ?

- Cũng tại cô thôi . Ai biểu cô cứng đầu, cứng cổ, nói không chịu nghe, bắt buộc tôi phải dùng biện pháp mạnh .

Mai Liên tấm tức:

- Dù sao tôi cũng ở lại tiếp anh làm việc, vậy mà anh chẳng biết ơn còn nhát tôi . Anh đúng là ngụy quân tử mà . Hu ... Hu ... tôi mà biết trước anh xấu xa như vậy, đừng hòng nha, 1 giây cũng chẳng nghĩ đến anh .

Hoàng Trung xua tay:

- Được rồi, được rồi, đừng có khóc nữa, xem như tôi có lỗi được chưa .

Anh ngồi xuống đối diện cô, đôi mắt anh nhắm lại .

- Bây giờ tôi sẽ đền bù cho cô nè . Cô muốn tát bao nhiêu cái thì tát . Tát chừng nào hết giận cũng được .

Nhìn vào gương mặt anh, Mai Liên thoáng đỏ mặt:

- Cái này anh nói đó nhé, tôi chẳng nương tay đâu .

- Thật mà, cô cứ đánh đi .

Bàn tay được giơ cao, nhưng lòng cô lại chùng hẳn xuống . Ai lại nỡ đánh vào gương mặt đẹp đầy cuốn hút kia chứ .

Cô cụp mắt, bước xuống ghế:

- Đánh anh làm gì cho đau tay tôi .

Hoàng Trung bật cười, anh khẽ chau mày:

- Cô gái nào cũng nói như cô cả, hèn chi tôi không bị đánh cái nào . Có lẽ tại mặt tôi dầy quá .

- Tôi nghĩ họ đều có chung suy nghĩ như tôi: Đánh anh làm gì cho \"bẩn tay\" .

- Thật thế à ? Thế thì tôi phải chùi rửa nó lại cho sạch sẽ thôi . Cám ơn cô đã nhắc nhở .

Anh đưa tay xem đồng hồ:

- Khuya quá rồi! Cô về đi, tôi sẽ dẹp nhanh trong nháy mắt mà .

- Không phải là tôi không muốn về, tại cửa ngoài đã khóa thôi .

- Để tôi gọi điện cho 2 anh bảo vệ nha . Họ sẽ mở cửa cho cô .

- Thôi, khỏi . Đừng làm phiền họ . Vả lại, nếu có ra được, tôi cũng đâu dám về nhà gọi cửa giờ này .

Hoàng Trung nhìn cô:

- Vậy tính sao ?

Mai Liên bước nhanh ra cửa tránh ánh mắt dò xét của anh .

- Dù gì thì cũng là đồng nghiệp với nhau, ở lại giúp anh cho có tình có nghĩa ...

Bước theo cô, anh mỉm cười:

- Tôi lại nợ cô rồi .

- Cho anh ray rứt suốt đời luôn .

Tuy nghe rõ, nhưng anh vẫn cố tình hỏi lại .

- Cô nói gì ?

- Không có .

Hoàng Trung khẽ mỉm cười, đôi mắt của anh ánh lên 1 niềm vui mới .

\"Bước bên em, anh nghe lòng rộn rã
Một niềm vui, niềm hạnh phúc dâng tràn
Để từ đây, tình yêu sẽ vương mang
Hình bóng ấy, mơ màng trong giấc ngủ\" .



chương: 5



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15590 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15459 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12922 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

xem thêm