Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 17
Ngọc Liên tay ẵm 1 bé trai kháu khỉnh bước lên từng bậc thang dẫn vào nhà hàng . Đôi mắt cô sáng ngời hạnh phúc khi được làm mẹ . Tất nhiên cô đã nếm qua những đắng cay của cuộc đời, biết bao lời chê bai chỉ trích, nhưng cô vẫn kiên cường . Cô lấy đứa bé làm niềm tin cho cuộc sống . Cô quyết tâm đứng vững 1 mình, cô muốn mình nếm trải những khó khăn mà chẳng cần sự giúp đỡ .

Phi Yến đón sẵn bằng nụ cười nở trên môi:

- Ối, "chời ơi"! Bé Đoan Trường hôm nay đẹp trai quá ta . Nè! Cười với cô đi .

Đứa bé nhoẻn miệng cười làm Phi Yến vui sướng:

- Rồi, hôm nay quả là hên, chắc trúng số thôi .

Tuấn Ngọc chạy lên:

- Nhanh đi em! Trễ giờ rồi đó .

- Vâng .

- Chào cô Ngọc Liên nhé . Chào bé Trường nha .

Trong nhà hàng bây giờ, Ngọc Liên đã thân quen với mọi người . Vì từ lúc Đoan Trường ẵm được, cô đã đưa nó đến đây, ngày nào cũng vậy .

Đặt đứa bé lên xe đẩy mà anh tài xế vừa mang lên, cô chu môi:

- Nè! Hôm nay phải ngoan nha, mẹ phải làm việc đó .

Hoàng Trung lịch lãm trong bộ vest sang trọng bước đến:

- Ôi, chu choa! Con trai của ba đây mà . Nè! Có nhớ ba không ?

Ngọc Liên bật cười:

- Nó mà biết nói là ừ liền cho coi .

Đoan Trường dường như nhận ra được hơi của ba nuôi, nó nhoẻn miệng cười rất tươi khiến cho Hoàng Trung phải cúi xuống hôn vào mặt nó .

- Xin chào . 2 người quả thật rất hạnh phúc .

Hoàng Trung và Ngọc Liên ngước lên . Quá bất ngờ vì người trước mặt, Ngọc Liên lùi 1 bước . Thấy cô mất đà, Hoàng Trung đưa tay đỡ . Cảnh tượng đó làm cho người đối diện thêm khó chịu:

- Nghe nói 2 bạn rất hạnh phúc ... Tai nghe không bằng mắt thấy .

Ngọc Liên ràn rụa nước mắt:

- Anh ... Đoan Hồ! Anh đã trở về .

- Vâng, tôi về đây thăm bạn, sẵn tiện tôi ...

Hoàng Trung gật gù:

- Vậy thì tốt rồi .

Quay nhìn đứa bé, Đoan Hồ thở dài:

- Nó dễ thương lắm . Tôi xin lỗi vì không hay ngày cưới của 2 người . Giờ tôi phải đi đây, tạm biệt .

1 chiếc tắc xi đậu xịch ngay trước cửa . Mai Liên bước xuống, mắt cô rướm lệ .

- Anh Trung ... Anh Trung ...

Ôm cô vào lòng, Hoàng Trung hỏi:

- Chuyện gì vậy em ? Nói cho anh nghe xem ?

- Con Mimi bị bắt mất tiêu rồi . Hu ... hu ... Mới tối này còn thấy nó mà .

Hoàng Trung bật cười:

- Tưởng chuyện gì . Con Mimi, chị Hai đã mượn về nhà bắt chuột rồi .

Lau nước mắt, cô véo anh:

- Vậy sao hổng nói cho người ta biết .

Nhận ra có người lạ, cô im bặt:

- Ủa! Ai vậy anh ?

- Em nhìn kỹ lại xem .

Qua 1 phút ngỡ ngàng, cô bật thốt:

- Anh Đoan Hồ! Có phải là anh không ?

- Anh đây . Mai Liên! Trông em đẹp ra nhiều lắm .

Mai Liên liến thoắng:

- Đừng khen em mà hãy khen chị Ngọc Liên kìa . Chị ấy sanh rồi, trông sắc sảo hẳn ra - Cô nheo mắt nhìn Hoàng Trung - Anh mà khen em nữa, là "anh ấy" chẳng tha đâu .

Khẽ liếc về phía Hoàng Trung, Đoan Hồ hỏi:

- Em với anh ấy ...

Cô chống nạnh:

- Bà tổng quản lý nhà hàng khách sạn Hoàn Cầu nè, oai chưa ?

Anh đưa mắt nhìn sang Ngọc Liên thì cô đã đẩy xe đi . Hoàng Trung đẩy vai anh:

- Chạy theo đi! Cả con và vợ cũng chẳng thèm nhận hả ?

1 niềm vui khôn tả dâng lên trong người . Đoan Hồ chạy tới níu lấy xe đẩy:

- Để anh đẩy cho . Để ba đẩy nha, con nha .

- Buông ra! Nó chẳng phải là con anh .

- Vậy đúng là con em rồi, nhưng ba nó lại là anh .

- Sao anh chai mặt vậy ?

- Kệ nó! Anh không muốn mình mất vợ, mất con và mất cả tình yêu .

Kéo mạnh Ngọc Liên vào lòng, anh thủ thỉ:

- Thứ lỗi cho anh . Hãy để cho anh lo lắng cho em và con .

Ngọc Liên nhắm khẽ mắt, cô nghẹn ngào:

- Nó tên là Đoan Trường .

Hôn vào môi cô anh vui sướng:

- Cám ơn em . Anh cám ơn em .

Đoan Trường bỗng nhiên nhoẻn miệng cười . Hình như nó chúc mừng ngày đoàn viên của cha mẹ nó .

Hoàng Trung ngồi xuống, tay anh chống cằm:

- Tại sao lại hòa nhanh vậy ? Chẳng bằng lúc anh gặp em, giải thích muốn gãy cả lưỡi cũng chẳng chịu nghe .

- Ai biểu lúc đó anh chẳng có thành ý .

- Anh không hiểu .

Mai Liên đỏ mặt liếc khẽ về phía 2 người kia .

Hoàng Trung là người thông minh mà, anh hiểu ngay sau đó .

Bật dậy, anh kéo cô vào lòng:

- Được thôi . Được hôn mà, ai ngu mới ... không chịu .

"Khi biết yêu anh, em là người tình cuối .
Cũng là người tình đầu, người tình muôn thuở của anh .
Nụ hôn kia sẽ ngọt ngào và êm ái
Khi chúng ta sẽ thành ... sẽ thành đôi ." (198)

HẾT



chương: 17



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15451 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

xem thêm