Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 16
Ngọc Mai kéo tay em:

- Sang đây, chị có chuyện muốn hỏi .

- Buông em ra! Đau lắm đó .

- Có phải em đã hại Hoàng Trung hay không ?

Ngọc Liên khoanh tay:

- Em chị là người bị hại mà chị không lo, đi lo cho người khác .

- Bản tính của em, chị biết rất rõ . Tại sao em làm ra chuyện này ? Mai Liên đau khổ, em vui lắm hay sao ?

- Đúng vậy . Em mới là người đáng hưởng hạnh phúc, còn nó với thân phận gì mà dám tranh đoạt với em ? Ai đối đầu với em, sẽ chẳng có kết quả tốt .

- Đoan Hồ phải không ?

- Ý chị là gì ?

- Có phải đứa bé kia là của Đoan Hồ ? Anh ta đã bỏ đi nên em tìm người thay thế . Em thật tàn nhẫn! Mai Liên đã đau khổ quá rồi, sao em chẳng chịu buông tha ?

- Chứ chị không thấy nó cướp đoạt tình yêu của em sao ?

- Theo chị biết, chỉ có Đoan Hồ yêu đơn phương, còn Mai Liên đã trao trọn trái tim cho Hoàng Trung, em còn gì để nói ?

- ...

- Tính đố kỵ trong em đã gây ra hậu quả . Suýt chút thì nhà hàng phá sản, nếu chẳng có Hoàng Trung đứng ra gánh vác . Em biết tại sao anh ta có năng lực đó không ? Nhờ tình yêu và lời động viên của Mai Liên đó . Ơn kia, chúng ta chưa trả, em lại gây ra cớ sự này .

Ngọc Liê bật khóc, cô cảm thấy mình yếu đuối quá .

Bà Hiền bước ra, mắt bà cũng đã hoen lệ .

- Mẹ cũng không tin có chuyện này xảy ra . Tại sao vậy Liên ? Em nó có tội gì chứ ?

-Lỗi giành hết tình thương củ acon, lỗi hơn con về tất cả .... (bà này thiệt dzô dziên wá, nhỏ mọn wá)

Ôm con gái vào lòng, bà tấm tức:

- Con bình tĩnh nghe mẹ kể 1 câu chuyện có được không ?

Bà quay nhìn Ngọc Mai:

- Cả con nữa . Lại đây đi .

Giọng bà Hiền nghẹn ngào hướng về quá khứ:

- Lúc trước, có 1 cặp vợ chồng trẻ là Việt kiều về định cư ở Việt Nam và là bạn thân của mẹ ...

Trước 2 đôi mắt mở to, bà gật gù:

- Gia sản hôm nay, sự nghiệp hôm nay đều bắt nguồn từ phần tài sản kếch xù mà cha mẹ Mai Liên đã để lại trước khi trút hơi thở cuối cùng . Cho nên các con đừng trách mẹ tại sao lại quan tâm em nó hơn . Nó thiếu tình thương từ nhỏ cơ mà .

Nước mắt của Ngọc Liên rơi lã chả . Giờ đây cô phải làm sao đây khi tất cả sự việc đều trái ngược ? Cô mới là kẻ sống nhờ trên gia sản của người khác .

Trời ơi! Cô đã làm cái gì thế này ? Cô còn là con người nữa không ?

- Mẹ ơi ...

Ôm Ngọc Liên vào lòng, bà khẽ khàng:

- Các con đã hiểu ra mình phải làm gì rồi chứ ?

Ngọc Mai lau nước mắt, nhìn em gái .

- Mọi chuyện vẫn còn kịp, em ạ . Hãy sống cho bản thân mình và cho cả mọi người . Chúng ta hãy tìm Mai Liên về đây .

- Nhưng biết Mai Liên có tha lỗi cho em không ? Em đã gây ra cho cô ấy biết bao nhiêu là vết thương lòng .

- Chị nghĩ Mai Liên sẽ không trách em đâu . Em nó có tấm lòng vị tha rất bao la .

Bà Hiền gật đầu:

- Mai Liên sẽ biết suy nghĩ, con ạ . Mẹ nghĩ rồi đây, gia đình chúng ta sẽ sum họp thôi .

- Mai Liên và Ngọc Liên có 2 đức tính khác nhau . Nếu như kết hợp lại bổ sung cho nhau thì còn gì bằng . Gia đình sẽ hạnh phúc và có tiếng cười .

Ngọc Mai kéo tay em:

- Nè! Thế còn chuyện của Hoàng Trung thì sao ? Có xảy ra thật không ?

- Anh ấy ngủ say như chết làm sao có chuyện gì xảy ra . Vả lại, Bình Tiến cũng vừa gọi điện cho em, nói là ray rứt lương tâm nên đã tìm đến anh ấy .

- May mắn cho em là còn được 1 chút lương tâm đó . Nếu không, sự ân hận sau này sẽ đeo em nặng 1 bên \"tim\".

Ngọc Liên nhìn mẹ:

- Mẹ! Chúng ta sẽ tìm Mai Liên về đây . Chúng con sẽ cùng nhau quản lý nhà hàng, mẹ nhá .

- Ừ, con ngoan .

Ông Thiên Sơn không biết đã vào từ lúc nào, giọng của ông làm mọi người quay lại:

- Đúng đó . Cha cũng cảm thấy ân hận về những việc mình đã làm . Các con hãy giúp cha 1 tay nhé .

Mọi người nhìn nhau, 1 tình thương yêu trìu mến bao trùm lấy họ . Giờ, họ đã cảm nhận được cuộc sống ý nghĩa là như thế nào .

o O o
Đá chân chống xe, nhưng chẳng buồn rút chìa khóa, Hoàng Trung thơ thẩn đếm bước . Suốt mấy ngày qua, anh đã cố gắng rất nhiều . Anh muốn lục tung cả thành phố lên vậy . Khắp mọi ngõ ngách, hẻm hóc, anh đều tìm đến mà bóng dáng của người anh thương chẳng biết nơi đâu .

Ngày làm việc không lúc nào anh không nhớ đến Mai Liên . Mọi lúc, mọi nơi đâu đâu cũng ẩn hiện bóng hình cô . Và nơi đây, nơi bắt đầu tình yêu càng gây thêm nỗi nhớ thương sâu nặng trong lòng anh .

Hàng đêm, sau khi đã mệt mỏi vì bôn ba khắp nẻo đường, anh đều quay về nơi đây để tìm lại kỷ niệm và 1 niềm hy vọng mong manh .

Khẽ nhắm mắt để tìm lại 1 chút hình ảnh đẹp, Hoàng Trung như buông thả mình theo từng làn gió . Anh như nghe được cả tiếng con tim của mình đang thét gào kêu gọi người tình .

Mở mắt ra với tâm trạng hụt hẫng bâng quơ, anh đưa mắt nhìn ra nơi lan can cầu . Vẫn từng cơn gió lộng, vẫn những vì sao lung linh ngự trị bầu trời, vẫn những vầng sáng lập lòe lóng lánh theo sóng nước ...

Và gì vậy nhỉ ? Hoàng Trung nhắm mắt lại, anh muốn giữ lại hình ảnh vừa trông thấy kia . Rất lâu và rất lâu sau, anh mới từ từ mở mắt . Anh không muốn mình bị ảo giác đánh lừa nữa .

1 dáng nhỏ bé quá cô đơn giữa khung cảnh mênh mông . Mai Liên đang ngồi đó, dáng co ro, mắt nhìn mông lung về phía xa nào đó .

Biết mình không bị đánh lừa, nhưng sao Hoàng Trung vẫn cảm thấy run . Anh sợ lắm . Từng bước, từng bước vững chãi, anh tiến về phía Mai Liên . Bàn tay anh thừa thãi quơ trong không khí . Hơi thở của anh đè nén khá mệt nhọc . Dừng lại cách cô khoảng 2 bước chân, anh nhìn chăm chăm vào bờ vai đang run nhẹ . Lúc này, anh quyết định thật sự, dù sự thật có là giấc mơ . Bàn tay anh kéo khẽ bờ vai nhỏ nhắn kia .

Giật mình hốt hoảng, Mai Liên quay phắt lại, cô đưa tay chận ngực .

4 mắt giao nhau, lời nghẹn ngào không nói được . Trong ánh mắt 2 người có 1 trời nhớ thương giăng đầy trong đấy .

Xô khẽ anh ra, cô đứng dậy . Hoàng Trung nắm lấy tay cô, giọng anh tha thiết:

- Mai Liên! Em nỡ lòng nào rời xa anh chứ ?

Cố ngăn lại bao cảm xúc đang dâng tràn, Mai Liên mỉm cười:

- Xin lỗi, tôi và anh hôm nay như là người xa lạ .

- Người xa lạ ? Em nghĩ sao mà nói vậy ? Em có biết là anh đã tìm kiếm em mòn mỏi lắm không ?

- Thế ư ? Anh tìm tôi làm gì ? Chẳng phải anh đang vui sướng hạnh phúc bên người yêu mới hay sao ?

Kéo cô đối diện với mình, Hoàng Trung cứng giọng:

- Anh chỉ có 1 người con gái để yêu, và người đó mãi mãi là em không hề thay đổi .

Nhếch môi ra vẻ bất cần, Mai Liên nói:

- Tôi có nên tin anh hay không khi sự thật đã xảy ra trước mắt tôi ? Anh đừng giải thích vô ích .

- Mai Liên! Sao em lại tự cho mình là đúng hả ? Khi yêu anh, em phải tin tưởng anh chứ . Anh chẳng phải là hạng người \"tham đó bỏ đăng, thấy trăng quên đèn\" .

- Sự thật lòng người khó ai mà hiểu hết . Cũng như tôi, luôn cố gắng dặn lòng tin tưởng vào anh ... mà anh lại gây cho tôi 1 nỗi đau không nguôi .

Nước mắt Mai Liên tuôn rơi, cô nghẹn ngào .

- Tôi chỉ tủi cho thân phận của tôi, 1 kiếp sống nhờ ở đậu . Suốt ngày chỉ biết nhịn nhục cắn răng mà sống . Tôi không trách ai, chỉ trách cho số phận của mình sao quá khổ . Khi có anh, tôi tưởng mình sẽ được 1 nguồn vui để sống, để hạnh phúc với người ta, nhưng không ngờ niềm hy vọng nhỏ nhoi đó cũng không được . Ông trời thật quá bất công .

Nhìn thấy nước mắt người yêu của anh rơi mà lòng anh đau nhói . Mai Liên ơi! Anh nào phải là người xấu xa như em nghĩ .

Ôm siết Mai Liên vào lòng, Hoàng Trung vùi mặt vào tóc cô anh nồng nàn đầm thắm .

- Hãy trách đi em! Hãy trút bỏ hết tất cả những ấm ức trong lòng, rồi em sẽ thấy nhẹ nhõm hơn, sẽ hạnh phúc hơn khi hiểu rõ lòng anh vẫn luôn hướng về em với tất cả tình yêu nồng cháy .

Cựa quậy trong lòng anh, cô cố gắng thoát ra nhưng vòng tay anh rắn chắc quá và dù cô có cố gắng cách mấy đi nữa, thì con tim của cô vẫn muốn hơi ấm của vòng tay anh sưởi ấm kia mà .

- Em đừng trách cứ anh như vậy . Em trách oan cho anh rồi . Những điều anh sắp nói ra đây sẽ khiến cho em động lòng cho mà xem . Lúc đó, em sẽ yêu anh không hết, chứ đừng có nói là quên anh .

Mai Liên cứng giọng:

- Buông tôi ra! Anh đừng có quá ... lợi dụng như vậy .

- Anh không hề lợi dụng ai cả, kể cả em . Anh chỉ chứng tỏ tình yêu của anh đối với người anh yêu mà thôi .

- Nhưng giờ đây, tôi không phải là người yêu của anh nữa, tôi đã có người yêu khác rồi .

- Nhanh vậy sao ? Ai vậy ? Có phải anh chàng Đoan Hồ không ?

Muốn \"lừa dối\" anh, cô gật đầu:

- Ừ, rồi sao ?

Nhưng thật cô không ngờ mình đã lọt vào cái bầy của anh:

- Đâu có sao . Nhưng mà hơi lạ 1 điều là Đoan Hồ ra đi trước khi em hiểu lầm anh mà . Chẳng lẽ trong lúc yêu anh, em lại sang nửa con tim cho hắn ? Nếu thật sự như vậy thì em là người lừa dối anh rồi .

Mai Liên vẫn không hề biết nụ cười mỉm của anh, cô chống chế:

- Đừng vu oan cho tôi, tôi không phải là người phụ bạc như anh .

- Vậy thì chứng tỏ là em vẫn còn yêu anh rồi . Đừng chối nữa nhé, không thôi anh đánh đòn đấy .

Quê quá, cô làm mặt \"nóng\":

- Buông tôi ra! Nếu không tôi la lên đó .

Siết chặt vòng tay, Hoàng Trung gắt:

- Em đừng bướng có được không ? Hãy nghe anh nói nè .

Giọng của anh ấm áp lan nhẹ vào tim cô:

- Mai Liên! Em có biết anh yêu em từ lúc nào không ? Cả anh cũng không biết nữa, anh chỉ biết từ lâu rồi, hình bóng em đã chiếm cả trái tim anh . Mọi cử chỉ, hành động của em, anh đều chú ý đến . Lúc em buồn, lúc em vui, anh đều có tâm trạng đồng cảm cả . Và rồi khi được tình yêu của em đáp trả, cộng với sự hiểu biết về quá khứ cuộc đời em, anh mới phát hiện là anh yêu em đến mức độ nào không hả ? Em là nửa cuộc đời anh rồi còn gì . Rồi đột nhiên em rời bỏ anh, em lìa xa anh, em có biết là anh như người vừa rớt xuống từ 9 tầng mây không ? Anh điên cuồng tìm kiếm em khắp nơi . Ước gì anh có được phép mầu, anh sẽ biến mất những gì chướng ngại để tìm em . Những ngày không trông thấy em, anh chẳng còn tâm trí đâu làm việc . Anh như người đã chết rồi linh hồn, chỉ còn lại thể xác . Em thật nhẫn tâm khi chỉ nghĩ đến riêng mình .

Nghe những lời tâm sự của anh mà Mai Liên như đứt từng đoạn ruột . Anh sẽ chẳng gạt cô đâu nhỉ ? Lời anh buồn thảm và chân thật lắm .

- Hãy quay về bên anh đi Mai Liên . Anh cần có em bên cạnh, mọi người cũng vậy . Tất cả họ đều mong muốn em quay về .

- Anh nói thật dễ nghe . Tôi đâu phải là con nít lên ba đâu mà hòng dụ khị . 1 lần bị gạt phải rút kinh nghiệm cho lần sau chứ .

Hoàng Trung tha thiết:

- Em thật lòng nghĩ là mình bị gạt hay sao ? Em có hiểu cho anh không ? Anh làm sao nỡ bỏ quên em khi em là 1 cô gái hiền lành dễ mến ? Anh ...

Cô cướp lời anh bằng giọng bắt bẻ:

- Hiền lành mới bị người ta gạt, dễ mến mới bị người ta thương . Để rồi khi nhàm chán, người ta chẳng còn chút vấn vương, quăng bỏ bên đường mặt tình sống chết .

Bật cười vì cái giọng trẻ con đó, anh rỉ vào tai cô:

- Cô bé à! 1 lần thương là 1 ngàn lần nhớ . Anh thương cô bé 1 ngàn lận . Vậy anh nhớ làm sao xiết đây ? Điều đó đủ để chứng minh anh chẳng thể nào \"quăng bỏ\" cục cưng của anh .

- Nói gì thì nói, anh hãy buông tôi ra . Tôi phải về nhà, khuya lắm rồi .

Hoàng Trung nắm bắt cơ hội:

- Cho anh hỏi 1 câu nữa thôi . Tại sao em lại ở đây 1 mình cô độc ? Có phải em ...

Cô chống chế 1 cách ỉu xìu:

- Ơ! Tại tôi ... đi ngang qua đây, vô tình thấy cảnh đẹp nán lại thôi . Chuyện tự nhiên thôi mà .

- Chuyện tự nhiên sao tất cả mọi người sao không ghé lại đây ngắm cảnh đẹp đi ? Anh quên nói cho em nghe 1 bí mật ... Chỉ có người yêu của anh mới thấy được nơi đây là cảnh đẹp thôi, vì chỉ có con tim yêu mới cảm nhận được .

Chẳng còn cách nào để chối cãi nữa, Mai Liên bật khóc ngon lành . Cô vòng tay ôm lấy anh:

- Anh biết sao ? Đúng vậy, em nhớ anh . Em yêu những kỷ niệm của chúng ta . Em cần nó để xoa dịu nỗi đau trong lòng em, tim em đau lắm, anh có biết không hả ?

Thương quá người yêu của anh, sao em lại tự làm khổ mình thế chứ ? Anh cảm thấy mình thật có lỗi .

- Anh xin lỗi, anh xin lỗi ... Anh cũng như em, nỗi đau ấy anh cảm nhận được cơ mà .

Đẩy anh ra, cô bước gần lại nơi lan can cầu:

- Hàng đêm, em đều ra đây để tìm lại hình bóng của anh, tìm lại mật ngọt của tình yêu đầu đời ngày nào . Em khờ lắm có phải không ? Em biết chứ, em biết rằng làm thế là khờ, nhưng em không cưỡng lại nỗi mình, em ...

- Em yêu! Đừng tự dằn vặt mình nữa . Hãy nghe anh giải thích, tất cả mọi chuyện chẳng phải như em nghĩ đâu .

- Anh và chị Liên đã có con với nhau, anh còn gì để giải thích ? Chẳng lẽ chị ấy lại vu oan cho anh ?

- Dĩ nhiên là Ngọc Liên đã mang thai, nhưng bố của đứa bé đó là ai, điều đó em cũng biết mà . Còn Ngọc Liên kéo anh vào cuộc, là vì cô ấy lo lắng về danh tiếng gia đình vì 1 đứa bé không cha, và vì ganh tỵ với hạnh phúc của em . Cô ấy cảm thấy mình thua sút em về tất cả .

Mai Liên thoáng buồn, cô cảm thấy xót xa cho 1 thân phận người con gái .

- Tội nghiệp chị ấy quá! Chị ấy chịu quá nhiều đau khổ rồi .

- Sao em lại nghĩ vậy ?

- Từ lúc nhỏ, chị ấy đã không thích em . Mọi việc em làm, chị ấy đều ngăn cản . Anh biết 1 áp lực đè nén trong người sẽ làm cho con người cảm thấy đau khổ lắm không ? Em không muốn đâu . Chị ấy không nên so sánh với em, em chỉ là 1 người ăn nhờ ở đậu .

Mai Liên lại lọt thỏm vào vòng tay của Hoàng Trung, giọng anh yêu thương an ủi:

- Không phải, mà hoàn toàn ngược lại cơ . Em là 1 \"nàng công chúa\" bé nhỏ lạc loài giữa rừng hoang . Ý anh muốn nói là em có thể sánh ngang bằng vói các tiểu thư khác, 2 bác Thiên Sơn có thể chứng minh .

Đôi mắt của cô to tròn long lanh giữa màn đêm .

- Em chẳng hiểu anh nói gì ?

- Hãy tin anh và hãy tin vào bản thân của mình . Em đáng được thưởng những hạnh phúc mà em đáng có .

Mai Liên chẳng hiểu gì cả, cô như mơ hồ giữa những lời nói của anh .

- Sự thật là chuyện gì, anh có thể cho em biết rõ hơn không ?

- Mai Liên! Em có trách 2 bác và Ngọc Liên không ?

- Sao anh lại hỏi em câu ấy ? Em không hề nghĩ là sẽ trách họ . 2 bác có ơn nuôi và dưỡng dục, em sẽ ghi nhớ suốt đời . Còn Ngọc Liên, em chỉ cảm thấy thương cho chị ấy .

- Vậy thì tốt rồi . Người yêu của anh thật có lòng độ lượng và bao dung . Em hãy quay về với chuỗi ngày hạnh phúc trước đây nha . Mọi người đang trông em từng ngày đấy .

Thấy cô im lặng ra vẻ suy nghĩ, anh tiếp:

- Ngọc Liên đã nhận ra rằng mình quá ích kỷ, nên rất ân hận . Cô ấy muốn tìm em để nói lên câu xin lỗi .

Đôi mắt trong veo cô ngước nhìn anh . Giờ đây, cô đang ngập tràn trong hạnh phúc, mọi đắng cay khổ nhục đã qua rồi .

- Em nhớ tất cả mọi người, nhớ nhà hàng lắm .

- Dĩ nhiên rồi . Vì đó là nơi em không thể dứt bỏ để ra đi mà . Nơi đó có tình thương yêu có tình bè bạn, hơi ấm ruột thịt và sự hạnh phúc của tình yêu .

Cô im lặng để nghe anh nói và cũng để nghe con tim cô đang rạo rực . Cô tựa vào ngực anh để tìm hơi ấm . Vòng tay của anh giúp cô êm đềm trong suy nghĩ . Chẳng còn gì để cô dằn vặt anh nữa, cô chỉ biết rằng: có anh bên mình là đủ .

Dù lời anh nói thật khó hiểu, nhưng cô vẫn không muốn hỏi tiếp . Cô biết mọi chuyện khi có anh bên cạnh sẽ tốt đẹp biết bao .

\"Em ru hồn em theo từng hơi thở
Theo ánh mắt dịu dàng nồng ấm của anh
Em ru hồn em đắm chìm trong hạnh phúc
Khi vòng tay anh khẽ khàng ôm trọn trái tim em ...\"



chương: 16



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15457 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15590 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12922 lượt đọc

xem thêm