Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 15
Lộng lẫy, rực rỡ trong chiếc áo dạ hội dài phủ gót, Ngọc Liên ung dung bước trên hành lang .

Học Hữu trông thấy xuýt xoa:

- Ối chà! Cô Ngọc Liên hôm nay thật kiều diễm làm sao .

Phi Yến cũng gật gù:

- Ừ . Cũng gọi là đẹp đấy . Nhưng mà hồi sáng mới nghe cô ta vừa bệnh viện cấp cứu mà .

- Ôi! Tiểu thư con nhà giàu, ai mà không như vậy . Đụng 1 tí là xỉu ngay .

Bình Tiến bước ra, anh nhìn quanh:

- Ủa! Cô Ngọc Liên đâu rồi ?

- Cô ấy vừa vào trong phòng đó .

Đẩy nhẹ cửa, Bình Tiến ló đầu vào:

- Chào cô Ngọc Liên . Cô gọi tôi có việc gì ?

- Anh ngồi đi .

- Cám ơn cô .

Đôi mắt của Ngọc Liên tình tứ liếc anh làm anh mất cả hồn vía .

- Chẳng hay tôi nhờ anh 1 việc, anh có làm giúp tôi không ?

- Chuyện gì vậy, thưa cô ?

- Tôi đảm bảo chuyện này có lợi cho anh, lợi rất nhiều nữa là khác .

- Vâng ... Được, cô cứ nói ...

Rời khỏi phòng, Bình Tiến đưa tay vô đầu . Chuyện này anh có nên làm không ? Nghề nghiệp - lương tâm, danh dự - địa vị và tiền bạc, anh chọn bên nào ?

Buổi tiệc thật sôi động và hấp dẫn . Thực khách ai cũng gật đầu tỏ vẻ hài lòng . Đứng trên lầu quan sát, Hoàng Trung mừng thầm trong lòng . Vậy là nhà hàng đã có cơ hội được giải nguy rồi, thật là tốt quá .

Nỗi mừng vui làm anh không nghe rõ lời của người dẫn chương trình . Đến khi Bình Tiến đập nhẹ vai anh, anh mới giật mình .

- Có chuyện gì vậy ?

- Thực khách đang yêu cầu gặp mặt tổng quản lý đó .

- Vậy à!

Bước nhanh xuống, Hoàng Trung đi giữa những tràng pháo tay rộn rã . Anh đưa tay cảm tạ mọi người .

- Xin cám ơn quý khách đã ủng hộ . Xin cảm ơn .

Tiếng người dẫn chương trình vang lên:

- Trước mặt quý vị là vị tổng quản lý của nhà hàng chúng tôi . Để cảm ơn cho sự thành công của buổi tiệc hôm nay, tiểu thư Ngọc Liên đồng thời là người giám sát nhà hàng sẽ thay mặt cho ban giám đốc cùng toàn thể anh em nhân viên mời rượu cám ơn .

- Hoan hô ... Hoan hô ...

- Đúng đó . Thật tuyệt vời!

Nhìn Ngọc Liên hiền dịu với nụ cười trên môi, từng bước yểu điệu đi về phía anh, mọi người phải trầm trồ cùng với những tràng pháo tay rộn rã .

- Họ có phải là cặp đôi không vậy ? Mắt họ nhìn nhau thật tình tứ đó .

- Trai tài gái sắc, ai sánh bằng chứ ?

Hoàng Trung lắc đầu mỉm cười, anh nhận bó hoa và ly rượu từ tay Ngọc Liên .

- Cám ơn cô, Ngọc Liên ...

Ly rượu cạn đi, anh cúi đầu:

- Xin cám ơn, tôi phải về vị trí .

- Sao được, phải khiêu vũ đã .

- Ừ, khiêu vũ đã .

Tiếng nhạc được bật lên, anh không thể nào từ chối, đành còng Ngọc Liên sánh đôi . Bản nhạc vừa dứt cũng là lúc anh cảm thấy trong người nóng bừng, nỗi bứt rứt khó chịu hiện rõ lên gương mặt anh .

Ngọc Liên luôn đeo ghì sát lấy anh, khiến anh hoàn toàn mất tự chủ . Anh đã hôn cô và rồi 2 người tách khỏi đám đông .

Đóng nhẹ cửa, nhìn Hoàng Trung đang ngủ say, Ngọc Liên mỉm cười cô đưa tay vuốt lấy môi anh .

- Hừ, Mai Liên! Hạnh phúc của mày ư ? Nó sẽ thuộc về của tao . (163)

o O o

Giật mình bật dậy, Hoàng Trun nhìn quanh . Mắt anh còn muốn đứng tròng khi ông Thiên Sơn đứng ngay trước mặt .

1 cái tát như trời giáng vào mặt làm anh tỉnh hẳn .

- Tổng giám đốc! Có chuyện gì vậy ?

- Cậu còn hỏi tôi à ? - Nhìn qua Ngọc Liên, ông hét - Tối qua, cậu làm gì cậu có biết không ?

- Tối qua ? Tôi ... tôi ...

Ngọc Liên quỳ xuống chân ông Sơn:

- Cha! Con xin cha thứ lỗi . Chúng con yêu nhau thật lòng mà . Với lại, chúng con đã ...

Bà Hiền ôm mặt:

- Trời ơi! Chuyện gì xảy ra đây ?

Nắm cổ áo Hoàng Trung, ông Sơn gắt:

- Cậu phải chịu hoàn toàn trách nhiệm .

Ngọc Liên níu tay ông:

- Cha! Anh ấy chịu mà . Chúng con đã có với nhau, đứa bé đang tượng hình trong đây này .

Cô đưa tay sờ bụng . Trong lúc ông Thiên Sơn và bà Hiền đang do dự quyết định thì Hoàng Trung hét:

- Cô nói dối! Tôi và cô không thể có chuyện đó xảy ra . Cô nói dối .

Đưa tờ giấy khám bệnh ra, cô bật khóc:

- Có giấy chứng nhận đây, anh đừng có chối .

Ông Sơn nuốt giận vào lòng, ông kéo Hoàng Trung đứng dậy:

- Mọi chuyện đã lỡ, tôi cũng chẳng trách anh . Anh chỉ cần làm đám cưới với con gái tôi là được . Sản nghiệp này, giờ là của anh .

Hoàng Trung khoát tay:

- Không . Tôi với cô ta chẳng có gì . Người tôi yêu và cưới làm vợ là Mai Liên, suốt đời tôi nguyện vậy .

Ngọc Liên lắc đầu:

- Anh không thể làm thế đối với em .

Hoàng Trung nghiến răng:

- Cô ... cô đã hại tôi . Cô đưa tôi vào chiếc bẫy đã gài sẵn ... Cô thật trơ trẽn .

Tái cả mặt, Ngọc Liên lao vào lòng bà Hiền:

- Mẹ ơi! Con khổ quá .

Mặc sự cản trở của ông Sơn, anh lao ra khỏi cửa . Gài lại cút áo, anh ngoắc chiếc tắc xi .

Trong lòng anh có 1 cảm giác bất an . Anh đưa tay nhìn đồng hồ . 9 giờ 30 . Thời gian đủ để mọi chuyện xảy ra .

Xe vừa ngừng lại, anh dúi vào tay anh tài xế tiền, không biết là đủ hay thiếu, giờ này anh chỉ lo sợ có 1 điều .

Đập cửa, Hoàng Trung hét:

- Mai Liên! Mai Liên à! Em có trong đó không ?

Có cái vỗ nhẹ sau lưng . Vừa quay lại, anh đã hứng lấy 1 cú đấm như trời giáng .

- Thằng khốn! Mày còn chuyện tồi tệ nào chưa làm không ?

- Tuấn Ngọc! Cả mày cũng tin tao làm chuyện đó sao ?

Hoàng Mỹ bước lại nhìn em, đôi mắt anh cương nghị .

- Anh tin tưởng em tria của anh, nhưng ... điều đó không giữ được Mai Liên . Cô ấy đau khổ lắm .

Bấu chặt vai của anh Hai, Hoàng Trung hốt hoảng:

- Cô ấy đi đâu ? Sao anh lại cho cô ấy đi ? Cô ấy thật là nông nỗi, sao lại không tin tưởng vào em chứ ?

Gục đầu vào vai anh trai, anh bật khóc . Tiếng rên rỉ của anh làm Tuấn Ngọc phải rơi nước mắt .

- Tại sao vậy ? Cho em biết tại sao đi anh Hai ? Em làm ra lỗi gì chứ, sao cô ấy chẳng tin em ? Cô ấy làm thế khác nào giết em, anh Hai ơi . Sao cô ấy không cho em giải thích chứ ?

- Bình tĩnh đi em! Mọi chuyện đều có cách giải quyết .

\"Sao em bỏ ra đi, anh nào có lỗi lầm gì
Sao em bỏ ra đi, anh nào có lỗi lầm chi
Sao em bỏ ra đi, khi tình yêu vừa chớm
Hoa sớm nở vội tàn, lòng anh nỗi vương mang ...\"



chương: 15



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15446 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

xem thêm