Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 13
Ôm 1 chồng khăn to đùng, Phi Yến vừa đi, vừa la lớn:

- Tránh ra! Tránh ra! Nước sôi, nước sôi đây .

Tuấn Ngọc cũng vậy, tay anh ôm 1 chồng xoong lẩu, miệng cũng không ngớt:

- Đồ dễ vỡ, đồ dễ vỡ, làm ơn đi .

Mọi người ai nhìn thấy cũng phải tránh ra, nhưng cả 2 thì không muốn nhường nhịn nhau .

- Anh kia! Nhường cho tôi đi trước chứ .

- Cô này ngộ không . Tôi bê đồ nặng thì cô phải nhường đường cho tôi chứ .

- Nhưng tôi là phụ nữ, là đàn ông, anh phải biết ga-lăng .

- Ga-lăng ? Hứ! Cái thứ con gái chảnh chọe như cô, ga-lăng làm cái quái gì .

Tức đỏ cả mặt, Phi Yến hét:

- Ê! Cái \"thằng\" nhà bếp kia, muốn ăn tát tai không ? Vô duyên vừa phải thôi, tôi chảnh hồi nào ?

- Tuy chưa nhìn thấy, nhưng \"danh tiếng\" của cô, tôi đã nghe từ lâu . Thật gặp mặt đúng hơn là nghe tiếng .

Chẳng biết nói gì cho đã nư, cô hất mạnh chồng khăn vào người anh .

- Chết quách đi! Đó là hậu quả của kẻ dám mắng \"phụ nữ đoan chính\" .

Nằm lăn lóc giữa các xoong lẩu và khăn trải bàn, Tuấn Ngọc la làng:

- Bớ người ta! Giết người cướp của ... Phụ nữ cô độc ăn hiếp trai tơ cô đơn .

Đôi mắt của Phi Yến lại trợn tròn lên:

- Không cho anh 1 bài học, thì anh không biết thế nào là lễ độ .

Cô đưa tay cấu véo anh làm anh la oai oái .

Đang lúc đến phần phân chia thắng thua, thì 1 tiếng quát làm cả 2 phải im bặt .

- 2 người đang làm chuyện gì vậy ? Đây là nhà của 2 người hả ?

Ngồi dậy phủi áo quần, Tuấn Ngọc cúi đầu, riêng Phi Yến thì mặt cô đã tái mét chẳng còn chút máu .

- Đúng là chủ nào tớ nấy mà, cái tật ghẹo trai không bỏ được .

Ngọc Liên liếc Tuấn Ngọc:

- Anh tên gì, làm ở bộ phận nào ?

- Tôi làm ở nhà bếp . Tuấn Ngọc là tên tôi .

- Trong giờ làm việc, anh lại đi đùa giỡn, anh coi nhà hàng không chủ hả ?

- Không . Chẳng may tôi bị vấp té, cô Phi Yến đây mới bị vạ lây té theo tôi mà . Chúng tôi đâu có đùa giỡn . Tôi với cô ấy đâu thân đến mức độ vậy .

Phi Yến bặm môi:

\"Hừ! Thứ đàn ông lẻo mép thấy phát sợ\".

Quay sang Phi Yến, Ngọc Liên hỏi:

- Còn cô, thấy anh ta khiêng đồ nặng sao không tránh ra ? Có phải cô thích anh ta không ?

Phi Yến xua tay:

- Tôi không có .

- Cô ấy đỡ tôi lên thôi mà . Tại cái tật của tôi đau là la làng lên .

Không muốn đôi co mất thời gian, vả lại cô chẳng bắt bẻ được cái miệng dẻo quẹo của anh ta, Ngọc Liên trừng mắt:

- Còn không mau dọn dẹp đi .

- Vâng .

Cả 2 ngồi xuống cùng 1 lúc . Chẳng may đầu anh và đầu cô \"choảng\" vào nhau .

- Ui da! Anh làm gì như xe hủ lô vậy .

- Còn cô như xe container vậy .

Mai Liên xuất hiện nơi hành lang, bước chân cô nhẹ nhàng và khoan khoái .

Ngọc Liên trừng trừng mắt nhìn . Cô đang kiềm chế cơn \"tam bành\" đang trỗi dậy .

Nhưng rồi cô không còn chịu đựng được nữa khi sau lưng Mai Liên xuất hiện thêm 1 người .

\"Tại sao cô ta còn ở đây ? Cô ta đã bị cho thôi việc ngày hôm qua rồi mà ?\"

Kênh mặt, Ngọc Liên phán:

- Hình như cô đã bị cho thôi việc .

- Vâng . Nhưng mà đây là do tôi xin nghỉ, chứ không phải là bị đuổi, thưa cô .

- Thế sao cô còn chưa đi ?Chẳng lẽ cô định câu thêm 1 con cá lớn .

Vừa nói, Ngọc Liên vừa liếc về phía Đoan Hồ .

Chẳng để ý đến cô, Đoan Hồ nhìn Mai Liên:

- Em định đi đâu khi nghỉ việc ở đây ? Để anh giới thiệu nơi làm khác cho em nhé .

- Cám ơn anh . Em muốn nghỉ 1 thời gian để cho đầu óc được thảnh thơi . Với lại, cũng để kiểm điểM lại chính mình .

- Em có suy nghĩ gì về lời anh nói hôm trước không ?

Ngọc Liên bước lại, cô câu lấy tay anh nũng nịu:

- Anh! Hẹn sáng nay đưa em đi pic-nic mà anh lại quên rồi . Giờ vẫn còn sớm, chúng ta đi đi .

- Ơ ... anh ...

- Không được từ chối đó nha, em giận cho coi .

- Được rồi, để anh nói với cô ấy vài lời đã .

Nhìn sang Mai Liên, anh nói:

- Mai Liên à! Em có giữ danh thiếp của anh phải không ? Có chuyện gì cần sự giúp đỡ, em cứ gọi cho anh nhé .

- Vâng, cám ơn anh .

Vừa kéo tay Đoan Hồ, Ngọc Liên vừa nói lớn:

- Phi Yến! Cô canh chừng cho kỹ vào nha . Trong nhà hàng này có người nghỉ việc đó, mất mát thứ gì là cô chịu trách nhiệm .

Hầm hầm bước lại gần bạn, Phi Yến quát:

- Mày để yên cho con nhỏ đó sỉ nhục thế à ? Hừ! Bộ là con gái của giám đốc là lớn lắm sao ?

- Chấp nhất làm gì, tao đã xin nghỉ việc rồi .

- Mày có điên không, tự dưng sao nghỉ việc ?

- Mày theo tao, giúp tao thu dọn đi .

- Nhưng mày chưa trả lời tao .

- Mình chưa tiện nói ra lúc này, nhưng sau này Yến sẽ hiểu tất cả .

- Nhìn vào mắt mày, tao đã biết chuyện gì xảy ra rồi . Hãy cố gắng lên, đừng để bị quật ngã nhé .

- Mình xin lỗi nha Phi Yến .

- Chuyện gì ?

Định trút hết nỗi lòng cho bạn hiểu, nhưng cô lại lưỡng lự:

- Về tất cả .

Mãi lo tâm sự, 2 cô chẳng để ý gì đến Tuấn Ngọc, mặc cho anh la đến khan cả cổ . (108)

o O o

- Đừng uống nữa em, chúng ta về thôi .

Nốc hết ly rượu còn lại, Ngọc Liên bật cười .

- Anh sợ em say hả ? Em đâu có say đâu . Uống 10 ly nữa với anh còn được .

- Anh đưa em về nha .

Nhìn anh, cô lè nhè:

- Chẳng biết tại sao anh lại thích nó ? Em nè, em hơn nó về tất cả mà . Nó là 1 đứa con hoang, anh lấy nó chẳng có tương lai gì đâu . Còn em, em yêu anh, anh có biết không ?

Đoan Hồ vuốt mặt, anh đang suy nghĩ về những lời cô nói .

- Em say rồi .

- Em không say, những điều em nói tất cả là sự thật . Em yêu anh, yêu hơn cả bản thân mình nữa . Em không cho ai giật lấy tình yêu của em đâu .

- Ngọc Liên! Chúng ta về thôi, cha mẹ em sẽ lo lắng nếu em về khuya quá .

- Ai nói cha mẹ em lo chứ ? Biết em đi với anh là cả nhà ai cũng yên lòng cả .

Cô đưa tay vẫy:

- Anh ơi! Cho em thêm 1 chai nữa nha .

- Ngọc Liên!

- Anh đừng có cản em . Em muốn mình được say để quên đi tất cả .

Chai rượu được mang ra, Ngọc Liên cứ thế mà rót đầy ly . Cô cũng chẳng hiểu nổi bản thân của mình muốn gì .

Cô tức, cô ghen ư ? Đúng 1 nửa thôi, cô đang tức thì phải . Cô không muốn chịu thua 1 con bé mồ côi, cô đang ganh tức vì tình yêu thương, ai cũng dành cho nó .

Tính đố kỵ đã đến với cô từ nhỏ, từ nhỏ lận . Cô luôn muốn cô phải hơn Mai Liên, hơn về mọi mặt . Nhưng càng ngày cô càng thấy thua sút, tính đố kỵ càng ngày càng lớn và sự giành giật đã trở thành thói quen của cô .

Cô yêu anh ư ? 1 tình yêu gọi tên thế nào nhỉ ? Cô chẳng biết nữa .

Cô chỉ không muốn thấy anh ở bên cạnh Mai Liên, cô không muốn 1 chàng trai mà cô vừa ý có 1 ý nghĩ khác .

Tóm lại, cô đang đấu tranh cho hạnh phúc bản thân, hay chỉ là tranh đoạt để thỏa tính đố kỵ trong lòng ? 1 câu hỏi mà chỉ có tương lai là câu trả lời chính xác .

Thấy cô ngã vật lên bàn, Đoan Hồ bước nhẹ lại kế bên .

- Ngọc Liên! Em ...

Cô ngẩng lên, đôi mắt cô nhìn anh đắm đuối:

- Em không sao . Chúng ta cạn ly đi .

- Em đừng uống nữa .

- 1 ly nữa thôi . Uống với em đi .

- 1 ly nữa thôi nhé .

- Vâng .

Khoác áo vest lên người cô, anh dìu cô đứng lên .

- Nào! Chúng ta đi .

Cô dựa vào người anh, vùi dầu vào vai anh thổn thức:

- Anh lo lắng cho em thật sao ? Anh có yêu em không ?

Đoan Hồ im lặng, anh đang đấu tranh dữ dội với bản thân của mình .

- Em đừng khờ quá . Uống rượu say chỉ hại bản thân thôi .

Cô đẩy anh ra:

- Em không muốn về nhà .

- Cha mẹ em sẽ lo lắng lắm .

- Thấy em say thế này, cha mẹ em sẽ đánh em chết mất . - Cô viện cớ .

Đoan Hồ gãi đầu:

- Vậy em muốn đi đâu ?

- Về nhà anh đi . Em muốn em là người con gái đầu tiên đến đó .

- Không được . Anh chỉ ở có 1 mình, em đến đó sẽ bất tiện lắm . Với lại, danh dự của em sẽ bị tổn thương .

- Tóm lại, anh không bằng lòng chứ gì ? Vậy anh về trước đi, khỏi lo cho em .

Cô quay lại ghế, nắm tay anh bồi bàn:

- Ở đây có phòng không anh ? Em muốn ở lại 1 đêm .

- Có, thưa cô . Để tôi dẫn cô đi .

- Cám ơn anh .

Xiêu vẹo đi trong tay anh bồi, cô chẳng thèm nhìn đến Đoan Hồ .

Bước lại đỡ lấy vai cô, anh nhìn anh bồi nhăn mặt:

- Cám ơn anh nha . Tôi nghĩ phải đưa cô ấy về nhà . Xin lỗi vì làm phiền .

- Không có chi .

- Buông em ra! Em không muốn về nhà . Anh về trước đi, chẳng cần quan tâm đến em .

- Làm sao anh không quan trâm cho được khi chúng ta là bạn thân của nhau ? Với lại, anh là người chịu trách nhiệm trước 2 bác .

- Em không cần 2 chữ trách nhiệm đó, và chẳng cần 2 chữ bạn thân . Anh về đi, em không cần .

Thoát khỏi tay anh, có bước lên lầu, nhưng không làm chủ được mình, cô ngã quỵ xuống .

Vòng tay của Đoan Hồ kịp thời kềm giữ . Anh nhìn cô đặt dựa trong men say mà thấy nao lòng . (114)

o O o

Đẩy cửa phòng, anh bế xốc cô lên . Nhẹ nhàng đặt cô xuống nệm, anh thở ra 1 hơi thật mạnh .

Kéo tấm chăn đắp ngang người cô, anh lắc đầu:

- Xin lỗi em, anh không muốn như vậy . Tình yêu của con tim, nó có đường đi riêng lẻ của nó .

Anh bước vào phòng tắm, mượn dòng nước mát tẩy đi những ưu tư . Bước ra ngoài với tâm trạng đã khoan khoái, anh đưa mắt nhìn Ngọc Liên .

Cô vẫn đang say nồng trong giấc ngủ, rèm mi còn đọng lại những giọt lóng lánh .

Khẽ lắc đầu với những ý nghĩ yếu lòng, anh bước lại bàn pha cho mình 1 ly cà phê .

Ngồi nhâm nhi ly cà phê ngẫm ra từng vị đắng, anh không hề biết rằng có 1 bóng đen xuất hiện sau lưng .

Bóng đen đó ôm chầm lấy anh, vùi đầu vào vai anh thủ thỉ:

- Đoan Hồ! Em yêu anh, anh có biết không ?

Nhẹ ìm cách gỡ tay cô ra, anh từ tốn:

- Ngọc Liên! Đừng làm thế . Em say rồi, hãy nằm nghỉ đi .

Lọt thỏm vào lòng anh, cô thút thít:

- Em không say, em đang tỉnh táo .

Vòng tay cô cứ siết chặt lấy anh, anh không cách nào gỡ ra được .

- Bình tĩnh lại đi em . Em ngồi xuống trước đã, chúng ta sẽ nói chuyện sau .

- Em không muốn nghe những lời anh nói, anh đã bỏ em trong trái tim anh .

- Tình yêu có rất nhiều lý lẽ, nhưng chẳng phải lý lẽ nào cũng đúng đâu em . Em đừng vì 1 chút nông nổi mà đánh mất cả con tim của mình . Anh với em hãy là người bạn tốt .

- Em chẳng muốn 1 tình cảm thương hại nơi anh . Em muốn anh thật lòng với em về tất cả . Hãy quên cô ta đi, cô ta chỉ là cái bóng của em .

- Mai Liên là người con gái tốt, em đừng gây đau khổ cho cô ấy nữa, có được không ?

- 1 người con gái tốt mà 1 lúc quen 2 gã đàn ông ? Cô ta nói đúng hơn là 1 cỗ máy moi tiền .

- Em đừng nghĩ xấu về cô ấy .

- Sự thật là vậy . Chỉ có em yêu anh với tất cả lòng chân thật mà thôi .

Mắt cô nhìn anh nồng thắm, cô chủ động tìm môi anh . Anh ngớ người, vòng tay vô tình ôm trọn bờ vai cô .

Đẩy cô ra, anh lắc đầu:

- Đừng Ngọc Liên . Anh ...

Nhưng lời nói của anh đâu còn tác dụng . Ngọc Liên vồ lấy anh như 1 con báo vồ mồi . Cô hôn lên mắt, mũi, môi anh ... Cô gây cho anh 1 cảm xúc ngất ngây men tình ái .

Cưỡng chế lại bản thân lại làm tăng thêm tính bí hiểm . Ngọc Liên tìm đến cổ và vùng ngực rắn chắc của anh .

1 sức sống căng tràn của người con trai thành đạt vực dậy, anh bế xốc cô lên .

Nhẹ nhàng đặt cô xuống nệm, lý trí của anh vẫn còn 1 chút ít ỏi, nhưng rồi nó cũng tan biến đi nhanh khi thân hình quyến rũ và mùi hương con gái của Ngọc Liên quấn chặt lấy anh .

\"Khi cánh hoa yêu đã êm đềm hé mở .
Anh vội vàng chiếm ngự của riêng anh ...\"

Ngắm nhìn Đoan Hồ say nồng trong giấc ngủ . Ngọc Liên lặng lẽ đưa tay sờ lấy môi anh . Anh đúng là 1 chàng trai tuyệt vời và tự nhủ như vậy . Nhưng rồi 1 cảm giác tiếc nuối lại xuất hiện trong cô . Cô có đi quá trớn hay không, khi thật ra trong lòng cô chưa yêu anh thật sự ?

Đoan Hồ khẽ trở mình, cô vội xóa tan đi ý nghĩ . Ngã đầu lên ngực anh, cô hạnh phúc thả hồn vào giấc mộng .
~~~o0o~~
Bước xuống xe, Tuấn Ngọc gõ cửa liên tục, anh lẩm bẩm:

- Cái thằng khỉ này đi đâu không biết . 2 ngày trời chẳng thấy mặt mũi nó đâu .

Đẩy cửa, Hoàng Mỹ nhăn mặt:

- Thằng quỷ! Làm cái quái gì mà gõ cửa ầm ầm vậy ?

Bước thẳng vào nhà, Tuấn Ngọc nhìn quanh:

- Cái thằng chết bầm trốn đi đâu rồi ? Ra đây coi!

- Em tìm Hoàng Trung hả ?

- Vâng . Có chuyện gấp lắm .

- Nó về quê 2 ngày rồi . Hôm nay chắc nó lên tới đó .

- Sướng nhỉ! Công việc đang bề bộn mà về quê chơi .

- Có chuyện gì xảy ra ở nhà hàng hả ?

- Không có chuyện em tìm nó làm gì ? Cái thằng thật ... lựa ngày nghỉ cũng độc địa vô cùng .

Ngồi xuống ghế, Hoàng Mỹ khoát tay:

- Hạ hỏa đi! Nóng quá, mụn nó bung ra hết bây giờ .

Tuấn Ngọc cũng ngồi xuống ghế, anh \"bà Tám\":

- Nhà hàng bây giờ như nổi loạn lên vậy . Người này chỉ người kia, người kia chỉ người nọ, quy công việc cho nhau . Cả 2 ngày, 2 buổi tiệc đều thất bại thảm hại .

Hoàng Mỹ nhíu mày:

- Ủa! Anh nghe thằng Trung nói có cô quản lý đắc lực lắm mà . Nó tin tưởng cô ta nên mới về quê đó chứ .

- Anh đừng nhắc nữa . Hễ nhắc đến là em tức muốn điên đây này . Cái cô chảnh chọe Ngọc Liên đã đuổi Mai Liên đi rồi .

- Mai Liên ? Tên nghe quen thật . Hình như anh đã gặp ở đâu đó .

- Cô ấy có năng lực lắm . Với lại, nghe đồn là con nuôi của tổng giám đốc .

Hoàng Mỹ vỗ tay:

- Đúng rồi! Là cô ấy .

- Chuyện gì ?

Đúng lúc, Hoàng Trung xuất hiện nơi cửa, anh đặt túi trái cây nặng trịch xuống nền nhà .

- Thằng kia! Bộ nhớ tao quá rồi hả, qua đây thăm tao ?

Tuấn Ngọc bật dậy, anh chộp vai bạn:

- Thằng khùng! Sao không đi luôn đi ? Cả nhà hàng đang sống dở chết dở đó .

Ngồi nghe bạn kể hết mọi chuyện, Hoàng Trung nghiến răng:

- Tại sao lại như vậy ? Mai Liên đã hứa với tao là không xin nghỉ việc mà .

- 1 áp lực quá nặng từ nhiều phía đã làm cho cô ấy tủi thân, đặc biệt là \"ác phụ\" Ngọc Liên đấy . - Tuấn Ngọc nói tiếp, vẻ mặt tức tối - Nghe nhân viên nói, cô ấy đã ra điều kiện với tổng giám đốc: 1 là đuổi việc Mai Liên . 2 là cô ấy bỏ nhà ra đi . Thật vậy, trên đời ai lại bỏ con đi thương thiên hạ .

Hoàng Mỹ nhìn em trai:

- Mai Liên có phải là em của Ngọc Mai không ?

Chưa kịp trả lời anh Hai, Hoàng Trung đã giật mình vì tiếng gọi quá lớn:

- Anh Mỹ! Anh Mỹ ơi! Giúp em với .

Ngọc Mai xuất hiện nơi cửa, gương mặt cô rất lo lắng .

Có 1 nỗi bất an phủ trùm lấy cả 2 anh em . Hoàng Trung bước nhanh ra:

- Có chuyện gì vậy ?

- Mai Liên ... Mai Liên ...

- Cô ấy sao hả ?

- Cửa đóng kín, tôi gọi hoài nó chẳng chịu mở cửa .

Lao nhanh về phía trước, Hoàng Trung hét:

- Sao không nói sớm ? Chìa khóa cô giữ đâu ?

- Mai Liên đã khóa bên trong rồi .

Đập mạnh cửa, Hoàng Trung la lớn:

- Mai Liên! Mai Liên! Em có nghe anh nói không ? Mở cửa đi em . Mai Liên ...

Ngọc Mai run bắn người:

- Có khi nào nó làm liều không ?

- Cô im đi! Cô ấy không nhu nhược như chị em của cô đâu .

Đôi mắt Hoàng Trung đã đỏ ngầu, tay anh vẫn tiếp tục đập cửa:

- Mai Liên! Mở cửa cho anh .

Tuấn Ngọc đề nghị:

- Hay ta gọi cảnh sát đi .

Hoàng Mỹ khoát tay:

- Đừng kinh động họ, để từ từ xem đã .

Ôm Ngọc Mai vào lòng, anh vỗ về:

- Mai Liên là 1 cô gái rất có bản lĩnh, em đừng lo quá .

Đột nhiên cánh cửa được đẩy ra, cả 4 đôi mắt đều dán chặt vào đó .

Trước mắt mọi người Mai Liên không còn là 1 cô gái xinh đẹp tươi tắn nữa, thay vào là 1 gương mặt hốc hác, đầu tóc rối bung, đôi mắt cô buồn thảm ngước nhìn .

Hoàng Trung không kềm được lòng mình, anh ôm chầm lấy cô, nước mắt anh đã lưng tròng khóe mắt .

- Cám ơn ông trời, em vẫn còn nguyên vẹn .

Ngọc Mai nắm lấy tay em:

- Tội gì mà em phải đày đọa bản thân như thế ? Nhìn em như vậy, chị đau lòng lắm .

Mai Liên òa khóc nức nở . Bao nhiêu tủi nhục, uất hờn đều tuông trào ra . Tiếng khóc của cô xoáy vào tim Hoàng Trung đau nhói .

- Anh sẽ lấy lại sự công bằng cho em .

Mai Liên lắc đầu, cô nghẹn ngào:

- Đừng anh! Mọi chuyện đã qua, hãy cho nó vào quá khứ . Đừng khơi lại làm gì cho đau khổ lòng em .

Ngọc Mai cũng tuôn lệ, cô chẳng biết phải xử sự thế nào trước hoàn cảnh này đây .

- Chị xin lỗi ... chị xin lỗi ... Chị chẳng giúp được gì cho em .

- Chị là người thân, là người duy nhất thân thương của em . Chị không cần phải khó xử .

Tuấn Ngọc vỗ trán:

- Chuyện này tôi chưa hiểu trọn vẹn à nha . Tính tôi rất thích tò mò đó .

Mai Liên quẹt nước mắt, nụ cười nở trên môi cô:

- Em xin lỗi . Mời anh chị vào nhà .

Hoàng Trung nhìn người yêu thương cảm:

- Anh xin lỗi . Lúc em khổ tâm nhất, anh lại chẳng ở bên cạnh của em .

Mai Liên lắc đầu, cô nắm lấy tay anh:

- Giờ đã có anh rồi còn gì, anh là niềm tin duy nhất của em mà .

- Nếu thật như vậy thì em phải hứa với anh 1 chuyện .

- Chuyện gì cơ ?

- Anh chưa nghĩ ra, nhưng sẽ nói 1 ngày gần đây .

Đôi mắt cô lại trở nên 1 khung trời mùa thu ảo não .

- Có biết ngày mai còn anh ở bên cạnh em không ? Em sợ tất cả sẽ vụt bay theo chiều gió .

Hôn lên tóc cô, Hoàng Trung thủ thỉ:

- Chẳng bao giờ anh chịu rời xa em, trừ phi em bỏ rơi anh mà thôi .

1 niềm tin và hy vọng chảy tràn khắp người cô . Cô nhoẻn miệng cười, dù cảm thấy nụ cười chưa trọn vẹn .

Tuấn Ngọc hét:

- Đừng có tâm sự nữa có được không ? Vào đây bàn công chuyện cái đã .

Đưa tay vuốt mái tóc rối của cô, anh nồng nàn:

- Tối nay anh sẽ đưa em đi ăn để bồi bổ lại sức khỏe . Trông em như vầy, xấu lắm .

- À quên! Anh về quê thế nào ? 2 bác vẫn khỏe hả anh ?

- Ừ . Anh có nhắc đến đứa con dâu tương lai nữa đó .

Gương mặt đỏ bừng, cô bỏ đi vào trong:

- Anh nói chuyện kỳ quá, em hổng nghe nữa đâu .

Đúng là 1 \"đứa học trò ngoan\", Tuấn Ngọc ngồi im lặng theo dõi câu chuyện . Đến khi câu chuyện vừa kết thúc, anh vỗ tay:

- Ôi! Đúng là 1 kiếp phù du, biết nơi đâu là bến đậu .

- Nè! Bộ mày tính lên vọng cổ hay sao vậy ?

- Nhưng nói gì thì nói, gia đình của cô quả thật là tệ . Tệ đến nỗi không còn lời nào để tả . Nhận người ta làm con nuôi, nuôi cho tới lớn đã mến tay mến chân, rồi đuổi đi . Tôi còn chưa nói đến chuyện chẳng cho ai biết, Mai Liên là con nuôi . Sợ cái gì ? Sợ cô ấy làm mất danh tiếng hả ? Cô ấy vừa đẹp người đẹp nết . Có đứa con như vậy không biết nâng niu, thật uổng công trời ban cho .

Tuấn Ngọc đi qua đi lại lẩm bẩm, rồi búng tay:

- Khép tội gia đình cô vào tội \"ngược đã quá xá\" là đúng rồi .

Ngọc Mai gật đầu:

- Tôi biết gia đình tôi có lỗi, nhưng mà ...

Mai Liên nắm tay chị:

- Chị đừng trách Ngọc . Miệng anh ấy nói vậy chứ không sao đâu . Em còn mang nặng ơn dưỡng dục chưa đền đáp được .

- Mẹ rất lo cho em . Mẹ kêu chị nhắn em về gặp mẹ đó .

Mai Liên sụt sùi:

- Vâng, chị cho em gởi lời thăm bác gái .

Hoàng Trung thở dài, anh hỏi:

- Thế cô ... À, mà không! Chị có biết tình hình nhà hàng ra sao không ?

- 2 ngày nay, tôi không có đến nhà hàng, nhưng nghe mẹ tôi nói, Ngọc Liên đang thay cha tôi quản lý .

Hoàng Trung cười khẩy:

- Quản lý à ? Coi chừng nhà hàng mất trong tay em cô đó .

- Ý anh nói vậy là sao ?

- Tôi không biết, về mà hỏi cha cô .

Mai Liên cũng nóng ruột, cô kéo tay anh:

- Chuyện gì vậy anh ? Có thể cho em biết không ?

- Hiện nhà hàng đang nợ ngân hàng số tiền rất lớn . Nếu không có giải pháp nào, thì sẽ phá sản trong nay mai .

Tuấn Ngọc tròn mắt:

- Vậy là tôi sắp mất việc rồi sao ? Trời ơi! Biết làm sao đây ?

Nhìn bạn với ánh mắt nghiêm khắc, Hoàng Trung cứng cỏi:

- Mới có 1 chút chuyện thì đã nao lòng, còn làm được việc gì xứng đáng hơn . Cái miệng của \"anh\" làm ơn khép kín giúp tôi . Nếu không, tôi cho \"anh\" xuống cống đấy .

Ngọc Mai lo lắng:

- Vậy phải làm sao ? Anh có giải pháp nào không ?

- Hiện giờ thì không . Nhưng mà nghe nói cô chủ Ngọc Liên đang \"bày binh bố trận\", nên tôi chưa đoán chắc được điều gì .

- Đoán cái gì nữa mà đoán . 2 ngày qua dưới sự điều khiển của \"bả\", tổ ếp chúng tôi muốn chết rồi . Điều anh nói sẽ trở thành hiện thật là cái chắc .

Mai Liên nhìn Hoàng Trung bằng ánh mắt thiết tha, cầu khẩn:

- Hãy cố giữ lại nhà hàng nha anh .

Hoàng Trung gật đầu, ánh mắt ah nồng nàn tình tứ:

- Ừm . Nhưng anh cần có em bên cạnh để hổ trợ cho anh, em đồng ý chứ ? Em đừng do dự . Nếu không, anh không làm đâu .

Mai Liên gật đầu, cô mỉm cười ngả vào lòng anh .

Tuấn Ngọc đứng nhìn 2 anh em ôm 2 cô gái trong lòng mà tức mình .

- \"Trời ơi là trời! Sao tới giờ mình vẫn chưa có bạn gái vậy ta ?\" (132)

o O o



chương: 13



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12922 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15590 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15458 lượt đọc

xem thêm