Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 12
Từng bước thận trọng tiến lại gần cô gái, Đoan Hồ đưa tay bịt mắt .

Hoảng cả hồn vía, Mai Liên la lên:

- Á!

Bàn tay vẫn giữ yên, cô bực bội bặm môi:

- Tổng quản lý! Anh còn đùa giỡn nữa là đừng có trách tôi đấy nhé .

Rời tay ra khỏi mắt cô, Đoan Hồ rụt cổ .

- Vâng, tại hạ xin nghe lời .

Nghe giọng nói chẳng thân quen, cô quay nhanh lại .

- Ơ! Xin lỗi, là anh à ?

- Tôi xin lỗi mới phải, làm cho cô giật mình .

Nụ cười của cô lại làm cho anh điêu đứng:

- Anh đến để đặt tiệc nữa phải không ?

- Vâng, nhưng lần này là tiệc đính hôn .

- Thật sao ? Với ai vậy ? Có phải với cô Ngọc Liên không ?

Mai Liên liến thoắng:

- Xem ra lần này, nhà hàng sẽ tưng bừng rồi .

Đoan Hồ nheo mắt nhìn cô, anh rất thích ngắm cô vui vẻ và nhí nhảnh như vậy .

- Mai Liên này!

- Vâng . Có chuyện gì, anh cứ nói .

- Em đã đoán đúng rồi . Tiệc đính hôn, chú rể là anh và cô dâu tên Liên, nhưng không phải là Ngọc Liên mà là Mai Liên .

Tắt ngay nụ cười trên môi, cô tròn mắt nhìn anh .

- Anh đừng giỡn chứ . Chuyện cả 1 đời người đó nha . Với lại, cô Ngọc Liên nghe được thì không tốt đâu .

Đoan Hồ nhìn cô đắm đuối:

- Anh nói thật lòng đó . Tuy chỉ gặp em vài lần, nhưng trái tim anh đã đong đầy hình bóng của em . Anh không thể quên em dù ngày lẫn đêm . Đôi lúc anh đã tự vấn lại lòng mình, nhưng câu trả lời vẫn là lời anh đã nói: \"Anh yêu em\" .

Bước lùi lại, Mai Liên cụp mắt, cô lúng túng giải thích:

- Anh Đoan Hồ! Chúng ta chỉ gặp nhau trên danh nghĩa là giao thiệp, nếu nói xa hơn là bạn bè, tôi chưa nghĩa đến chuyện quá đà như vậy .

- Anh biết nói ra sẽ gây 1 cú sốc cho em, nhưng anh không muốn mình ngày nào cũng phập phồng lo sợ khi đến đây chẳng gặp được em .

- Xin lỗi anh, tôi không phải là người con gái xứng đôi, anh không nên lầm lẫn .

Ôm khẽ bờ vai cô, anh lắc đầu:

- Anh không lầm lẫn, mà đó là 1 suy nghĩ rất chính xác . Nó xuất phát từ cả trái tim anh .

Thoát khỏi 2 tay của Đoan Hồ, cô thở hắt ra:

- Tôi nghĩ anh đã say rồi đó . Để tôi gọi bảo vệ đưa anh về .

Đoan Hồ xua tay:

- Tuy anh có uống chút rượu, nhưng anh không say, anh vẫn còn đang kiểm soát được mình . Em biết không ? Khi đối diện với em, anh không thể bình tĩnh được .

- Vậy thì để khi bình tĩnh hẵng nói nha . Bây giờ tôi phải đi làm việc . Xin lỗi anh nha .

Chẳng cho cô thoát thân, Đoan Hồ tha thiết:

- Mai Liên! Em hãy trả lời cho anh biết, anh có cơ hội không ?

- Anh Đoan Hồ! Với điều kiện của anh, anh có thể tìm kiếm biết bao nhiêu cô gái tốt, tôi nghĩ mình chẳng có diễm phúc đó đâu . Xin lỗi anh .

- Nhưng sự thật anh chỉ cảm mến 1 mình em .

- Tình yêu phải xuất phát từ cả 2 con tim mới gọi là tình yêu thật sự . 1 mối tình đơn phương sẽ gây đau khổ cho cả 2 .

- Nhưng em chưa có người yêu mà ...

- Quản lý Liên! Khách đang đông đúc ở dưới, cô làm gì trên này vậy hả ?

Lại được giải thoát, Mai Liên vui mừng mỉm cười với Hoàng Trung:

- Tổng quản lý à! Anh Đoan Hồ muốn bàn về việc mở tiệc ở nhà hàng chúng ta đó .

Thoáng nhíu mày, Hoàng Trung bước đến:

- Chào anh . Hân hạnh được tiếp đón .

Đoan Hồ thở dài, anh cười gượng:

- Chào tổng quản lý .

- Nghe quản lý Liên nói, anh muốn đặt tiệc ở nhà hàng chúng tôi ?

- Vâng, tôi đang lưỡng lự có nên hay không .

- Nên chứ . Nhà hàng chúng tôi là 1 nhà hàng danh tiếng . Nếu anh đặt tiệc ở đây, anh sẽ có nhiều quyền lợi .

- Tôi chỉ có 1 quyền lợi duy nhất thôi .

Mắt anh nhìn Mai Liên không chớp:

- Đó là đính hôn với cô ấy .

Như bị sét đánh ngang tai, Hoàng Trung như chết đứng . Anh quay nhìn Mai Liên, mắt anh như dò hỏi .

Trong khi đó, Mai Liên đã cụp mắt cúi đầu im lặng khiến cho sự hiểu lầm trong lòng Hoàng Trung nặng hơn .

Không riêng gì Hoàng Trung mà cả 1 người nữa vừa bước đến cũng giật mình .

- Anh Đoan Hồ! Sao anh lại đối xử với em như vậy ?

- Ngọc Liên ...

Bước lại đối diện với anh, cô nắm tay anh sụt sùi:

- Chẳng lẽ ... anh không có 1 chút tình cảm gì với em ? Anh ... tình cảm của anh là thế nào ? Lúc thì trao cho người này, lúc thì trao cho người khác .

- Ngọc Liên! Em nghe anh nói có được không ?

- Những lời anh nói hôm kia đâu rồi ? Anh nói anh mến em, anh muốn ở gần bên em suốt đời mà .

- Em bình tĩnh lại Ngọc Liên à . Hôm đó, tại anh say quá, nên ...

- Em không biết . Lời anh nói ra thì anh phải giữ lời .

Cô quay phắt về phía Mai Liên:

- Có phải cô ta quyến rũ anh không ? Hừ! Thật là đê tiện . Nhà hàng có loại người này làm sao mà còn danh dự nữa .

Hoàng Trung nóng mặt:

- Cô Ngọc Liên à! Chuyện gì thì phải hiểu rõ nguồn cơn câu chuyện, đừng mắng người ta vô cớ như vậy .

- Tổng quản lý! Cả anh nữa . Anh càng có lỗi nặng hơn khi để nhân viên của mình hẹn hò trong giờ làm việc .

- Nè! Cô ấy có lỗi gì mà cô không buông tha vậy ? Cô thật là ích kỷ quá đó .

- Anh dám mắng tôi ?

- Tôi chỉ nói theo sự thật . Cô ấy đã đau khổ quá nhiều rồi, cô đừng chèn ép cô ấy nữa .

Ngọc Mai vừa bước đến đã phải giật mình:

- Có chuyện gì mà la lối um sùm vậy ? Đây là nhà hàng mà .

Đoan Hồ giơ tay:

- Ngọc Liên! Em bình tĩnh lại đi, chuyện đâu còn có đó mà . Chúng ta ra ngoài nói chuyện .

Với tính tự cao, Ngọc Liên xẵng giọng:

- Được, chúng ta sẽ giải quyết rõ ràng với nhau . Anh ra ngoài đợi em 1 chút, em đi đây có chút chuyện .

Ngọc Mai bước lại gần Mai Liên:

- Đừng khóc nữa . Nói chị nghe xem, có chuyện gì ?

Kéo tay chị, Ngọc Liên giận dữ:

- Em ruột của chị đang có chuyện, sao chị không hỏi thăm, lại đi lo lắng cho người dưng ?

- Nè! Buông chị ra . Em lôi chị đi đâu vậy ?

Hoàng Trung nhìn Mai Liên thương cảm:

- Mai Liên! Cô có sao không ?

- Cám ơn anh, tôi không sao . Tôi xuống dưới nhà làm việc đây .

Hoàng Trung không nói gì, anh đếm bước theo cô .

Đến khi cô dừng lại bên cửa sổ, anh mới lên tiếng:

- Cô cảm thấy đau lòng lắm phải không ? Thật là khó xử nếu bắt cô phải đối đầu với họ .

- 1 sự thật tôi không thể chối cãi được là gia đình bác Sơn đã lo lắng cho tôi . Bằng cách nào đó, tôi phải trả ơn cho họ .

- Sự ray rứt con người cần phải có, nhưng phải biết nó có đáng hay không . Nếu như không đáng, thì chúng ta chẳng cần quan tâm đến làm gì . Tôi nghĩ ông trời đã quá bất công khi để cô phải chịu nhiều uất ức và đau khổ như vậy .

- Quản lý à! Anh đừng nghĩ thế . Tôi rất hạnh phúc khi được lớn lên trong 1 mái ấm gia đình . Họ đã chia sẻ tình thương cho tôi và còn cho tôi cả tương lai nữa .

Hoàng Trung nhìn thẳng vào mắt Mai Liên:

- Điều này từ thật đáy lòng cô hay chỉ là 1 câu nói đầu môi để ngụy biện những điều thầm kín bên trong ?

- Anh nghĩ sao thì tùy ý anh .

Anh nheo mắt:

- Lạ 1 điều rằng, tại sao tôi vẫn cứ tin lời cô nói là thật . Và dù cô có nói dối đi chăng nữa, có lẽ tôi vẫn tin cô .

- Anh đừng làm tôi bật cười đấy .

- Không, tôi nói thật . Chẳng biết vì sao tôi muốn chia sẻ với cô những nỗi đau ấy . Tôi ... tôi muốn mình là 1 chỗ dựa của cô .

Thấy Mai Liên nhìn mình không chớp, Hoàng Trung vò đầu:

- Ý tôi ... ý tôi là ... tôi muốn mình là bạn thân của nhau để cùng nhau chia sẻ những buồn vui đó mà .

- Cám ơn anh . Nhưng mà tôi chẳng có nỗi buồn nào đâu .

- Đôi mắt mênh mông xa vắng của cô đã tố cáo rằng: cô đang nói dối, và cả tôi cũng vậy . Tôi đang còn thông minh để nhận thấy những sự việc xảy ra quanh cô mà .

Mai Liên cụp mắt, lòng cô đang tràn 1 niềm xúc cảm . Cô muốn chia sẻ cùng anh chăng ? Tại sao chứ ?

Chợt điện đàm trong tay cô reo vang . Cô khẽ nhìn anh rồi bắt máy .

- Tôi nghe đây .

- Quản lý Liên à! Có 1 ông khách cần gặp cô . Ông ấy đang chờ ở phòng khách .

- Vâng . Cám ơn cô, tôi sẽ tới ngay .

Hoàng Trung mỉm cười, nụ cười của anh như 1 lời động viên tinh thần cho cô:

- Nhớ nhé! Có chuyện buồn, cứ đến tìm tôi .

- Tôi đi làm việc đây . Chào quản lý .

Anh nói với theo:

- Nếu cô không tìm tôi, thì tôi sẽ tìm cô đấy .

Nhìn theo dáng Mai Liên cô độc lẻ loi, lại mang nặng trong lòng nỗi đau khổ, anh thấy đau nhói cả tim . \"Nỗi đau xót kia, em có chịu chia sớt cho anh ?\" 1 câu nói, 1 câu hỏi mà anh chưa nói thật lòng . (78)

o O o

Đẩy mạnh cửa, Ngọc Liên hét:

- Chị đừng có suốt ngày lo lắng cho nó có được không ? Nó đang quyến rũ người yêu của em đó .

- Chị không tin đâu . Có lẽ là em hiểu lầm Mai Liên rồi .

- Em ghét tên Liên lắm, tại sao lại đặt tên Liên cho nó . Đã có em rồi mà .

- Chuyện gì mà 2 đứa to tiếng thế hả ?

- Mẹ! Sao mẹ có mặt ở đây ?

- Mẹ đi siêu thị, sẵn tiện ghé vào đây xem nhà hàng lúc này thế nào . Còn 2 đứa dang bàn chuyện gì mà có vẻ căng thẳng vậy ?

Ngọc Liên giận dỗi ngồi xuống ghế:

- Mẹ biết cha đi đâu không ? Con có chút chuyện muốn nói .

- Ông ấy vừa đi ra ngoài đấy . Hình như đi gặp chàng rể tương lai .

- Chàng rể tương lai ?

Ngọc Mai bá tay mẹ:

- Ai vậy mẹ ?

- Thì anh chàng Đoan Hồ bạn trai của Ngọc Liên chứ ai . Cha con hài lòng về cậu ta lắm .

- Mẹ đừng có nhắc đến tên anh ta nữa . Thật đúng là gã sở khanh .

Ông Thiên Sơn đẩy cửa .

- Ai là sở khanh vậy con gái ?

Ôm cánh tay ông Thiên Sơn, cô nũng nịu:

- Cha! Con muốn cha làm giúp con 1 việc .

- Chuyện gì nữa đây ? Có phải là chuẩn bị lễ hỏi không ?

- Đừng nhắc chuyện đó trước mặt con . Con muốn đổi tên của mình .

Bà Hiền tròn mắt:

- Đổi tên ? Con nói chuyện lạ đời vậy ?

- Con không muốn mình bị so sánh với người khác làm xấu đi tính cách của con .

Ông Thiên Sơn ngồi xuống ghế:

- Nếu cha đoán không lầm, thì con vừa gây gỗ với ai đó, có đúng không ?

- Nếu cha muốn có 1 con rể tốt thì hãy đuổi cổ cái con nhỏ đó đi khỏi nhà hàng .

Ngọc Mai nhìn em:

- Em nói đuổi Mai Liên à ?

- Chứ chị nói em nói ai ? Nó luôn gây cho em sự bất ổn . Em muốn nó không hiện diện trước mắt em .

- Nhưng mà Mai Liên đâu có lỗi gì, chỉ tại em thấy đố kỵ với nó thôi .

- Em mà đố kỵ à ? Chị nghĩ nó là ai ? Nó chỉ là 1 đứa mồ côi, có danh phẩm gì mà cho em đố kỵ chứ ? Từ lâu, nó sống ăn bám làm em chướng mắt rồi, giờ lại đi quyến rũ bạn trai của em, em sẽ chẳng tha cho nó .

Bà Hiền nhìn con gái, giọng bà phân trần:

- Có khi nào có sự hiểu lầm không ? Tính nó đâu có như thế .

- Lòng người, ai lấy thước mà đo hả mẹ ? Trước mặt mọi người khi còn ở trong nhà phải giả nai rồi . Giờ được ra ngoài tự tung tự tác, còn nể ai nữa .

Ông Thiên Sơn trầm ngâm:

- Con gái! Đừng có nóng giận mà mất khôn . Đoan Hồ là chàng trai như thế nào, cha biết rất rõ . Nó không hề thật lòng với người không ngang tầm mắt nó .

- Cha à! Anh ta đã cầu hôn với nó rồi kìa .

Đôi mắt ông Sơn mở to:

- Cha không nghe lầm chứ ? Lúc nãy cha vừa gặp Đoan Hồ đây mà .

- Trong đôi mắt anh ta, con không bằng 1 phần 2 con nhỏ đó . Con sẽ cho anh ta thấy phụ lòng con sẽ có hậu quả như thế nào . Cả nó cũng thế .

Ngọc Mai xua tay:

- Em đừng đem những tội lỗi vu vơ trút lên đầu Mai Liên có được không ? Dù sao nó cũng là em nuôi của chúng ta, không có tình cũng có nghĩa chứ .

- Từ khi nó bước chân ra khỏi nhà là tình nghĩa đã đứt đoạn rồi .

Bà Hiền nhỏ giọng:

- Con đừng vì 1 chút nông nổi mà gây ra chuyện làm ân hận cả đời . Hãy nghe mẹ đi con .

Ngọc Liên vẫn cố chấp, cô là kẻ không bao giờ chịu nhường bước:

- Cha! Cha phải giải quyết giúp con việc này . 1 là đuổi nó, 2 là đuổi con .

Lời của con gái làm ông chết điếng . Ông phải chọn 1 trong 2 sao ? Ông không thể có lỗi với cha mẹ Mai Liên nữa .

- Con gái! Nghe cha nói . Tất cả mọi chuyện sẽ có cách giải quyết, đừng nôn nóng mà gây ra hậu quả đáng tiếc .

- Cha nên nhớ rằng: con đang quan hệ rộng với tất cả các ông chủ của doanh nghiệp . Nếu con bỏ đi, các mối làm ăn lớn sẽ theo con . Còn nữa, nếu cha không có chàng rể Đoan Hồ, thì khoản nợ ngân hàng sẽ không trả nổi .

- Con hù dọa cha phải không ?

- Cha biết tính con rồi, con nói được sẽ làm được .

Bà Hiền lớn tiếng, giọng bà nghèn nghẹn:

- Con thật quá đáng! Mẹ không cho phép con làm như vậy .

- Chẳng lẽ mẹ muốn con gái của mình thua người ta hay sao ? Con không hiểu mẹ nghĩ thế nào nữa . Đúng rồi, mẹ thương nó hơn con của mẹ mà .

Chẳng còn lời nào để nói, Ngọc Mai tát vào mặt em:

- Em đừng gây đau khổ cho mẹ nữa, được không ?

- Chị cũng thế thôi . Suốt ngày chỉ bênh vực nó, rồi chị sẽ hối hận khi xem thường tôi .

Cô quay qua ông Sơn đang ôm đầu:

- Cha đã có quyết định chưa ?

Bà Hiền nhìn chồng:

- Ông ... ông không thể có lỗi thêm 1 lần nữa . Chúng ta sẽ ăn nói thế nào khi xuống suối vàng gặp lại họ đây ?

- Bà có hiểu cho tôi không ? Tôi cũng đau lòng lắm chứ, nhưng biết phải làm sao khi tất cả mối làm ăn của nhà hàng đều do con nó môi giới .

- Chẳng lẽ vì thế mà ông nỡ đổui con bé sao ? Rồi đây nó biết sống ra sao ?

Ngọc Liên khoát tay:

- Con sẽ cho cha 1 ngày để suy nghĩ . Ngày mai, khi con vào nhà hàng, có nó sẽ không có con .

Cánh cửa khép lại, Ngọc Mai bước đến ôm vai mẹ .

- Có chuyện gì vậy mẹ ? Con trông mẹ xúc động lắm .

Bà Hiền quẹt nước mắt:

- Không có chuyện đâu con . Mẹ muốn về nhà .

- Con đưa mẹ về .

Còn lại 1 mình, ông Thiên Sơn đắm mình trong suy nghĩ, gương mặt của ông trầm buồn . Ông đâu phải là kẻ vô tình, vô nghĩa . Ông cũng có 1 trái tim biết đau khổ . Nhưng với hoàn cảnh hiện tại, nếu ông không có biện pháp lưỡng toàn thì 1 là nhà hàng sẽ phải phát mãi để trả nợ ngân hàng . 2 là lương tâm ông sẽ vô cùng ân hận .

Ông ngả ngửa ra ghế, chưa bao giờ ông cảm thấy khó xử như lúc này .
~~~o0o~~~
Thả bộ từng bước trên vỉa hè, thưởng thức từng cơn gió đêm man mác, Mai Liên cảm thấy tâm hồn thoải mái vô cùng .

Cô đưa mắt nhìn những bóng đèn đường sáng choang, cô ước muốn nó là những vì sao ... sẽ lãng mạn hơn .

Không được bao lâu, đôi mắt cô lại cụp xuống, niềm tâm tư lại quay về xáo trộn . Có lẽ cô phải rời bỏ nhà hàng thôi . Cách đó sẽ giải quyết tất cả mọi gút mắc và tránh khó xử cho nhiều người .

Có tiếng xe rà sát lề đường, rồi 1 giọng nói quen thuộc cất lên:

- Lãng mạn thật nha! Dạo phố về đêm à ?

- ...

- 1 mình buồn lắm phải không ? Có thêm 1 người sẽ vui ho=n .

Tắt máy xe, anh buớc xuống dẫn bộ theo cô .

Vẫn im lặng đếm bước, cô không thèm liếc Hoàng Trung 1 cái .

- Mai Liên! Cô có tâm sự phải không ?

- ...

- Giờ đây cô cảm thấy rất khó chịu trong người, muốn tìm cách để trút bỏ, tôi sẽ giúp cô .

Dừng lại, cô hét:

- Anh phiền phức quá đi!

Đúng lúc có 2 cặp tình nhân chạy ngang qua, họ nhìn 2 người mỉm cười ý nhị .

- Cô lên xe đi! Tôi bảo đảm nếu cô không trút được nỗi buồn ra ngoài, thì tôi tùy cô xử phạt .

- Có điên mới tin anh .

Hoàng Trung đề máy xe:

- Nè! Lên nhanh đi chứ . Đó là quyền lợi của cô .

Do dự 1 lúc, Mai Liên leo lên xe . Chiếc xe xé gió lao đi vùn vụt trên đường . Cô nhắm mắt cắn răng chịu đựng, tay cô tê rần khi bấu chặt vào yên xe .

Đột nhiên chiếc xe thắng rít trên đường, đầu cô đập vào lưng anh đau nhói . Thì ra anh vừa thực hiện 1 cú quẹo cua ngoạn mục .

He hé mở mắt, cô lại 1 phen hoảng hốt khi thấy cảnh vật xung quanh hòa đi không thấy rõ cái gì .

Cố gắng chịu đựng thêm 1 lúc, cô có cảm giác xe đã giảm dần tốc độ và dừng hẳn .

Giọng của Hoàng Trung bí mật:

- Cô đừng mở mắt nha . Chờ tôi gọi đã .

Khoảng 2 phút sau, anh gọi:

- Cô mở mắt ra đi .

Khung cảnh trước mắt cô quả thật là đẹp tuyệt vời . 1 bầu trời đầy sao, 1 dòng sông êm ả và 1 cây cầu cao đón những luồng gió thổi qua .

Cô mỉm cười thích thú:

- Ôi! Tôi chưa từng thưởng thức nó bao giờ . Quả thật là dễ chịu .

Hoàng Trung nheo mắt:

- Cô thử bước lại đây xem, nó càng tuyệt vời hơn .

Nhìn Hoàng Trung vô tư nơi lan can cầu, cô e ngại:

- Nè! Anh coi chừng té đó . Tôi không có biết lội đâu mà cứu anh .

- Tâm trạng khá thoải mái rồi, phải không ? Bước lại đây đi, mọi chuyện buồn sẽ không còn nữa .

Mai Liên ngập ngừng . Anh trấn an:

- Mạnh dạn lên chứ .

Anh đưa tay:

- Lại đây! Tôi không gạt cô đâu .

Từng bước, từng bước thận trọng, cô tiến về phía anh . Níu được tay cô, anh kéo mạnh .

- Á!

Hoảng cả hồn vía, cô bấu chặt lấy anh, tim đập mạnh .

- Anh muốn giết người hả ?

- Đừng nói! Im lặng mà nhìn dưới kia kìa .

Đưa mắt nhìn xuống dòng nước, từng chớp lóng lánh ánh bạc lung linh huyền ảo, cô gật đầu:

- Đẹp thật đó .

Đỡ cô ngồi xuống bên cạnh mình, Hoàng Trung tâm sự:

- Cô có biết tại sao tôi khám ra nó không ?

Ánh mắt cô nhìn anh thay lời hỏi .

- Lúc tôi còn nhỏ, anh Hai tôi thường dẫn tôi đi câu cá lắm . Hầu như ngày nào cũng vậy . Đêm đến, ảnh còn dẫn tôi đi cấm câu nữa . Tôi đã thân quen với hình ảnh sóng nước lấp lánh kia . Rồi khi rời quê lên thành phố, tôi đã quên hẳn nó vì phải vùi đầu vào việc học và bon chen kiếm sống . Đôi lúc áp lực quá nặng đã đến với tôi, tôi buồn bực lắm . Có đêm tôi lang thang như 1 thằng bụi đời vậy . Đến 1 hôm khi phát hiện ra chỗ này, tôi mới lấy lại được sự ung dung và vô tư . Mỗi lúc căng thẳng, tôi lại tìm đến đây . Những làn gió mát, vì sao trời và sóng nước đã là 1 người bạn rất thân có thể gọi là tri kỷ của tôi .

Mai Liên im lặng, cô dõi mắt ra xa:

- Quả thật, tôi cũng có cảm giác như anh . Mới đến đây, nhưng đã như thân quen lắm .

Khẽ nhắm mắt, cô hít vào 1 hơi thật mạnh, ru mình trên sóng nước bềnh bồng .

Lại 1 làn gió thổi qua hất tung bay làn tóc . Gió vô tình, nhưng người lại có tình . Hoàng Trung nhìn cô đắm đuối, anh như mê mẩn với vẻ đẹp dịu dàng khả ái của gương mặt kia .

Trong lòng anh có 1 cảm giác ấm áp lạ . Tay anh giơ lên, nhưng lưỡng lự rồi để xuống . Anh không muốn làm tan biến cảm giác êm đềm của cô .

Mở choàng mắt, đôi môi cô cắn chặt như đang phẫn uất 1 điều gì .

- Lại nghĩ về việc lúc chiều có phải không ? Thả trôi nó theo dòng nước đi, sẽ thấy thoải mái lắm .

- ....

Anh đứng lên, đưa tay làm loa:

- Làm theo tôi nha!

A ... A ... a ... a ... Tiếng hét của anh vang lên đi xa tít .

Anh kéo tay cô:

- Làm thử đi .

Miễn cưỡng, cô làm theo:

- A ...

- Nè! Cô làm cái gì mà như bị bóp cổ vậy ? Phải lấy hơi lên chứ .

Khẽ liếc anh, cô hít vào thật mạnh rồi đưa tay làm loa:

- A ... A ... A ... a ... a ...

Hoàng Trung vỗ tay:

- OK . Được đấy . Tốt rồi! Đã thấy thoải mái chưa ?

Nụ cười trên môi cô lại làm cho Hoàng Trung chết lặng, anh không hề chớp mắt dù cho gió mạnh cỡ nào .

Bị cô phát hiện, anh lúng túng ngồi xuống:

- Cô la còn lớn hơn tôi nữa .

- Dĩ nhiên rồi, vì tôi buồn hơn anh mà .

Thấy cô so vai, anh hỏi:

- Cô thấy lạnh à ?

- Hơi thôi, không sao đâu .

Cởi nhanh áo vest, anh khoác lên vai cô:

- Đừng xem thường, coi chừng bị cảm lạnh là tiêu đó .

- Cám ơn anh .

Chẳng còn gì để nói, 2 người ngồi im lặng bên nhau . Họ đều lắng nghe được tiếng sóng vỗ, giống như tiếng lòng của họ .

Bất chợt cô ngả đầu vào vai anh, đôi mắt cô khép nhẹ . Yên lặng và hạnh phúc, anh ngồi ngắm nhìn cô .

Thời gian trôi qua, trôi qua rất nhanh, Hoàng Trung đưa tay nhìn đồng hồ .

\"2 giờ rồi . Côn nên để cô ấy ngủ ngoài trời thế này không ?\" Nhưng quả thật lòng anh không nỡ để giây phút này trôi qua .

Đúng lúc, tín hiệu điện thoại reo vang . Anh đưa mắt nhìn Mai Liên, tay bắt máy .

- Alô .

- ...

- Vâng, em đang ở nhà hàng .

- ...

- Hôm nay là ca trực của em .

- ...

- Tại em quên . Bận quá, em xin lỗi .

- ...

- Chúc anh ngủ ngon!

Khẽ cựa mình, Mai Liên mở mắt . Cô nhìn anh bẽn lẽn:

- Sao anh không đánh thức tôi ? Mấy giờ rồi ?

- 1 giấc ngủ rất dễ đến khi chúng ta trút bỏ hết những điều phiền muộn . Anh ... không muốn phá tan cái giây phút yên lành đó .

Tiếng \"anh\" ngọt ngào từ bờ môi cao ngạo của anh làm cho cô thoáng đỏ mặt .

- Chúng ta về thôi .

Dìu cô đứng lên, anh lấy hết can đảm nói:

- Từ ngày mai, anh muốn chúng ta đi về chung đường, em đồng ý không ?

- Tổng quản lý! Anh đừng có đùa chứ .

- Anh không đùa đâu, đó là lời thật của lòng anh .

- Làm như thế khác nào mọi người nói: tôi là bạn gái của anh .

- Anh muốn chúng ta thân thiết hơn thế nữa . Anh muốn mình là 1 điểm tựa vững chắc trong suốt cuộc đời em .

- Tham lam quá đấy .

Tuy nói vậy, nhưng lòng cô dâng tràn 1 cảm xúc khó tả . Cô ngước mắt nhìn anh . Trong mắt anh không có gì là giả dối, chỉ có 1 khoảng yêu thương mênh mông dành cho cô .

Mạnh dạn hơn, nắm tay cô, anh nheo mắt:

- Anh muốn em là người con gái đầu tiên và cũng là người cuối cùng, cùng anh ngắm nhìn cảnh đẹp này .

Mai Liên rút tay lại, cô quay đi:

- Tôi không biết .

- Mai Liên!

- Dạ .

Tiếng \"dạ\" ngọt ngào được thốt ra mà cả bản thân cô cũng không ngờ được đã làm cho Hoàng Trung vui sướng . Anh chộp ngay cơ hội đó:

- Em phải bỏ ngay tiếng \"tôi\" đi, nếu không em sẽ ân hận đó .

- Đâu có gì phải ân hận . Tôi đâu có ý ... ơ ...

- Tại cô thôi, ai bảo cô bướng làm gì .

Hoàng Trung đã ngăn câu nói của cô bằng đôi môi tham lam của mình .

Cô run nhẹ trong vòng tay anh . Lần đầu tiên bị 1 người con trai hôn như vậy, ai không sợ hãi chứ .

Rời môi cô trong luyến tiếc, anh vừa trêu:

- Anh đã là người \"chinh phục\" được nụ hoa đầy gai góc rồi . Hoan hô anh đi!

Đỏ cả mặt vì thẹn, cô lầm bầm:

- Trong nhà hàng cũng ăn hiếp người ta, ở ngoài đời cũng ăn hiếp người ta .

Ôm cô trong vòng tay, anh trân trọng hôn lên vầng trán bướng bỉnh:

- Anh chỉ quan tâm đến người yêu của anh thôi . Mà cũng tại em cứng đầu quá làm gì . Nhưng mà nhờ cái tính đó mà anh chú ý đặc biệt đến em, rồi yêu em lúc nào cũng chẳng biết .

Mai Liên buồn buồn:

- Em không sánh bằng người ta đâu, anh có nhầm lẫn không ?

- Câu này để anh nói mới phải . Cái chàng Đoan Hồ đó hơn anh về tất cả phương diện mà . Còn Ngọc Liên, cô ấy làm sao mà có thể ngước nhìn xuống được .

- Anh đừng nên so sánh như thế . Mỗi người đều có 1 cuộc đời riêng, ai cao kệ ai, miễn mình sống thật với bản thân là được .

- Nhưng dù sao anh cũng đẹp trai hơn anh ta, có đúng không ?

Cô bật cười nhìn anh:

- Cho nên em phải suy nghĩ kỹ lại tình yêu của anh rồi mới quyết định .

Vùi mặt vào tóc cô, anh thủ thỉ:

- Đừng buồn nữa nha em . Từ đây, mọi đau khổ, buồn vui, mình sẽ chia sớt cho nhau . Anh hứa sẽ cùng em vượt qua tất cả . Hãy tin tưởng ở anh .

Ngả đầu vào vùng ngực rộng của anh, cô cảm thấy lòng yên ả . Từ đây, cô đã có 1 điểm tựa vững chắc . Cô tin ở tình yêu của anh .

\"Em đã bắt đầu tin vào hạnh phúc
Nó dịu dàng êm ái giấc mộng du .
Em đã bắt đầu tin tình anh là thật
Nó tốt đẹp vững bền bên em mãi ... mau sau .\"



chương: 12



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15447 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

xem thêm