Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 11
- Anh Hai! Em còn phải về nhà ngủ nữa, hôm qua thức suốt đêm rồi .

- Có 1 đêm mà than thấy phát khiếp, anh thức mấy đêm liền có sao đâu ?

- Em biết, anh giỏi rồi . Làm ơn đi mà .

Tuấn Ngọc cho xe chậm lại:

- Nè! Nghe nói mày đã đưa \"tiểu thư\" Út về nhà, phải không ? Cảm giác như thế nào, nói cho tao nghe coi ?

Hoàng Trung trề môi:

- Cảm giác ? Hứ! Chẳng có 1 tí gì .

- Mày có điên không ? Biết bao nhiêu người ước muốn được làm chuyện đó, còn mày tự nhiên được người đẹp chiếu cố lại chẳng có ý nghĩ gì . Bộ mày là ... \"pê đê\" hả ?

- Tao ký vào \"mỏ\" mày bây giờ . Tao mà là \"pê đê\" thì cả thành phố này sẽ ngập lụt hết .

- Sao vậy ?

- Con gái khóc tiếc nuối chứ sao ?

- Trời ạ! Muốn ói dễ sợ luôn .

Hoàng Trung mơ màng:

- Nhưng mà nói thật, cảm giác để cô ấy ngồi phía sau thật là dễ chịu đó . Nói nghe, cô ấy còn ôm eo tao nữa đó mày .

Khẽ lạng tay lái, Tuấn Ngọc nhăn mặt:

- Đau khổ cho tôi quá .

Hoàng Mỹ nhíu mày:

- Bộ 2 em định cá cược hay sao ? Chuyện bàn hôm đó phải không ? Bỏ đi, đừng nên đùa giỡn .

- Anh Hai khỏi lo . Cô ấy không phải là đối tượng của em, đối tượng của em là 1 người khác .

Anh ung dung nói về người trong mộng của mình:

- Cô ấy rất xinh đẹp, lại dịu dàng ấn tượng . Nhưng mà ... tuy ở gần mà như xa cách lắm .

- Có phải mày không ? Nhút nhát đến nỗi không dám ngỏ lời hả ?

- Sao không dám ? Phải để thời cơ chín muồi cái đã .

Hoàng Mỹ xua tay:

- Làm ơn cho anh xin đi . Tụi em đừng đùa giỡn với tình yêu nữa .

- Lần này là em thật lòng mà .

Chợt thấy dáng của Ngọc Mai phía trước, Hoàng Mỹ bất ngờ trả số lại, vọt lên .

- Bộ anh đuổi ăn cướp hả ?

- Đâu có .

- Sao lại trả số chạy nhanh vậy ?

- À! Ờ, anh thấy người quen .

Thật xui cho anh, đèn đỏ lại bật lên .

- Trung! Em sang cho Tuấn Ngọc về nhà đi, anh phải đi công chuyện 1 lúc .

- Còn vé xem phim ?

- Để hôm nào khác đi .

Thở dài rời khỏi xe anh, Hoàng Trung bậm môi .

- Được thôi, nhưng mà khi về nhà phải có câu trả lời chính đáng .

- OK .

Dừng xe trước hẻm, Tuấn Ngọc xua tay:

- Xuống đi bộ vào đi mày . Hôm nay tao không vào đâu .

- Có phải không vậy ? Bộ mất nhiều thời gian lắm sao ?

- Không nói nhiều . Xuống mau!

Anh vừa bước xuống, thì Tuấn Ngọc đã vọt đi .

- Thằng ma này! Ngày mai vào nhà hàng biết tay tao .

Đưa tay che \"tín hiệu\" của cơn buồn ngủ, anh nhanh chân bước đi .

- Phải về ngủ sớm, để bù ngày hôm qua mới được .

Vừa quẹo cua, anh đã thấy 1 cô gái đi phía trước, dáng điệu rất mệt mỏi .

- Ủa! Ai mà trông lạ vậy ta ? Hẻm này đâu có cô nào dáng đẹp như thế .

Cô gái dừng trước cửa nhà số 28 và cúi xuống mở túi tìm chìa khóa .

Tìm hoài chẳng thấy, cô bực bội lầm bầm:

- Chuyện gì nữa đây ? Đừng nói là bỏ quên ở nhà hàng nha .

Hoàng Trung bước lại gần, anh ngạc nhiên khi trông cô gái rất quen:

- Xin lỗi, tôi có giúp cô được gì không ?

Cô gái ngước lên, cả 2 nhìn nhau giật mình .

- Tổng quản lý!

- Mai Liên! Sao cô lại ở đây ?

Nỗi hờn giận lại trổi lên công thêm đang lúc bực tức, cô cộc lốc:

- Liên quan gì đến anh ?

Biết Mai Liên còn giận mình, Hoàng Trung xuống nước nhỏ:

- Đừng giận mà . Tôi xin lỗi, chẳng lẽ cô không thể bỏ qua ?

- Tôi lấy quyền gì mà giận anh . Chỉ có điều anh làm tôi không dám ngẩng mặt nhìn ai cả . Anh thật tồi bại .

Hoàng Trung trợn mắt:

- Tôi đã làm chuyện gì ?

- Làm chuyện gì, tự anh biết lấy .

Khẽ kéo tay cô, anh hỏi dồn:

- Hôm nay tôi nghỉ ca mà, cô không nói sao tôi biết .

- Buông tay ra! Bộ tôi với anh quen thân lắm sao ?

Đôi mắt anh nhìn cô thành khẩn:

- Mai Liên!

- Ai biểu anh nói ... tôi ... tôi với anh cặp bồ chi . Trong nhà hàng hôm nay ai cũng nói .

Cô òa khóc ngon lành:

- Người ta nói chức quản lý này tôi có được là nhờ làm bạn gái của anh . Tôi ... tôi ức lắm .

Hiểu rõ chuyện, Hoàng Trung bật cười:

- Có chuyện đó mà cô giận tôi sao ? Lại chửi tôi tồi nữa chứ . Bộ cô tưởng làm bạn gái tôi dễ lắm à ? Tiểu thư Ngọc Liên còn chưa có vé, nhưng mà ....

Giơ tay lên định tát vào gương mặt của anh đang hách lên, cô lầm bầm:

- Anh đừng tưởng có giá lắm . Ngày mai anh phải vào nhà hàng \"bào chữa\" cho tôi .

Hoàng Trung nheo mắt tình tứ:

- Bộ cô không thích như thế hả ?

- Anh mà còn nói nữa thì đừng trách tôi đó .

- Được rồi . Tôi không nói nữa .

Anh nhìn vào chìa khóa .

- Thì ra cô là chủ nhân mới của ngôi nhà này . Hôm đó nghe anh tôi nói mà tôi chưa gặp mặt . Sao, bỏ quên chìa khóa phải không ?

- Tôi bỏ quên ở nhà hàng rồi .

- Không còn cái nào sơ cua sao ?

- Có chứ, nhưng mà tôi đưa cho chị tôi rồi .

- Điện thoại cho chị cô đi .

- Không được, phiền lắm!

- Phiền ... Vậy thì cô ở ngoài, chuyện dễ dàng .

Suýt bật khóc vì câu nói vô tình của anh, nhưng cô cố gắng kiềm chế . Cô không muốn yếu mềm trước mặt anh .

- Không cần anh lo . Anh về đi .

Hoàng Trung nhíu mày:

- Nhà tôi gần đây, nếu cô không ngại ...

- Anh đừng có hòng .

- Tiếc thật! Tôi có lòng giúp mà cô từ chối, vậy thì thôi . Tôi về đây, nhưng mà ... Vì là đồng nghiệp, tôi nói cho cô đề phòng . Ở hẻm này nhiều dân xì ke lắm . Hễ nó thấy cái gì bán được là nó trộm ngay đó ... kể cả con gái .

1 cảm giác lạnh xương sống chạy khắp người, cô hơi run giọng:

- Anh đừng có hù tôi . Tôi hổng sợ đâu .

- Vậy thì tốt . Tôi về đây .

Hoàng Trung biến mất ngay sau đó . Còn lại 1 mình, Mai Liên lo lắng cô cứ đảo mắt nhìn quanh . Cô muốn bật khóc khi nghĩ đến cả đêm nay phải ngồi phơi sương ở ngoài .

Còn cái gã vô tình vô nghĩa kia nữa, chẳng thương giùm phận gái người ta .

Bỗng nhiên có tiếng bước chân, rồi 2 người đàn ông xuất hiện, tiếng của họ lè nhè như đã say:

- Ủa, cô em! Bộ không muốn vào nhà hả ? Vậy đi chơi với anh nha .

Nép sát vào tường, cô lắc đầu:

- Dạ không, tôi bỏ quên chìa khóa thôi .

- Vậy thì ... để anh mở cửa giúp cho .

Tên kia đề nghị:

- Hay là về nhà anh ở tạm đi .

- Xin cám ơn . Người nhà tôi sắp về rồi .

1 tên liều lĩnh nắm tay cô:

- Vậy đi 1 tí rồi về . Đi!

Mai Liên giằng tay ra, cô run giọng:

- Xin đừng ... làm vậy . Tôi sẽ la lên đó .

- Anh em với nhau, cãi cọ là chuyện thường la làm gì .

1 tên đánh lạc hướng, 1 tên tiếp tục sấn tới níu tay cô .

- 2 anh kia! Làm gì vậy ?

Hoàng Trung xuất hiện . Giờ đây trong mắt cô, anh là vị cứu tinh anh hùng nhất .

Không muốn rắc rối, 2 người đàn ông lăng xăng bỏ đi . Mai Liên thở phào nhẹ nhõm . Cô liếc anh:

- Cám ơn nha, tổng quản lý .

Hoàng Trung tỉnh rụi:

- Ơ! Vậy mà tôi tưởng cô lao vào lòng tôi để được tôi che chở chứ .

- Vỡ mộng rồi phải không ? Đừng có ham, không dễ đâu .

Cái trề môi của cô làm anh phải chép miệng .

- Phải chi ...

Khẽ lắc đầu xua đi cái ý nghĩ vừa lóe lên, anh quay lưng:

- Đã không có chuyện gì, tôi về đây . Cô tiếp tục đợi người nhà về nhé .

- Nè! Anh ... anh đừng có vô lương tâm như vậy nha . Tôi ... tôi là nhân viên của anh đó .

Hoàng Trung vẫn lạnh lùng:

- Xin lỗi nha, đã hết giờ làm việc rồi .

Lần này là thật sự, Mai Liên bật khóc ngon lành . Giọt nước mắt tủi thân và ghen tị . \"Cô đâu phải là con của tổng giám đốc\". Cô cố nén, nhưng sao tiếng thút thít càng lớn hơn .

Quay lại nhìn, Hoàng Trung cảm thấy xót xa . Anh trách mình tại sao lại đùa dai như thế, cô quá đơn độc giữa cuộc đời mà .

Nhìn Mai Liên qua ánh mắt đồng cảm và yêu thương, anh không ngăn nổi cảm xúc của mình . Phút chốc, cô đã nằm gọn trong vòng tay anh . Anh vùi mặt vào tóc cô, giọng anh nhẹ như gió thoảng:

- Anh xin lỗi, anh không nên đùa dai như vậy .

Mai Liên cảm giác được sự che chở, cô yên lòng, ngả đầu lên bờ vai rộng vững chắc của anh .

Thời gian sẽ không trôi nữa nếu như không có ánh đèn xe chiếu vào . 2 người vội buông nhau ra, nhưng ai cũng có 1 cám giác luyến tiếc vô cùng .

Xui thay chiếc xe lại dừng ngay kế bên .

Hoàng Mỹ nhe răng trêu em:

- Chết em rồi! Anh đã thấy tất cả .

Không để cho ông anh có cơ hội \"khống chế\" mình, Hoàng Trung trả đòn:

- Anh cũng lém nhỉ . Ai ngồi sau lưng anh thế ?

Ngọc Mai bước xuống xe, cô đỏ mặt:

- Thì ra 2 người là anh em .

Hoàng Mỹ gật đầu:

- Đúng rồi . Em quen với Hoàng Trung à ?

Nhăn mặt, Hoàng Trung kéo tay anh:

- \"Tiểu thư\" Đại của tổng giám đốc nhà hàng đó anh .

Mai Liên lại gây thêm bất ngờ cho cả 2 anh em .

- Chị đến thật là may mắn cho em . Chìa khóa, em để quên ở nhà hàng rồi .

- Chị mới bị mắng cho 1 chập đây ... Bực quá, nên chị tìm đến em .

- Ơ! Bộ chỗ em là chỗ lánh nạn sao ?

Thấy ánh mắt của Hoàng Trung lạ lẫm, Mai Liên khoát tay:

- Đâu còn chuyện gì bí mật nữa . Tôi là em nuôi của chị Ngọc Mai, tức là con nuôi của giám đốc .

Ngọc Mai dậm thêm:

- Nè! Anh nhớ đừng có tiết lộ với ai nha, sẽ bất lợi cho Mai Liên đó .

Hoàng Mỹ ngạc nhiên:

- Anh không hiểu, tại sao lại không cho ai biết ?

Riêng Hoàng Trung, anh đã hiểu tất cả . Giờ đây anh mới thấu rõ được nỗi đau thầm kín trong lòng của Mai Liên . Anh đã biết vì sao cô luôn bị Ngọc Liên ghét bỏ, vì sao cô lại khóc 1 mình sau khi đối mặt với Ngọc Liên .

Đôi mắt anh tha thiết nhìn cô . Anh chẳng thốt được lời nào vì trong lúc này đây, anh đang mang trong người nỗi đau cô đang gánh .

- Anh Hai! Chúng ta về nhà thôi .

Biết chuyện mình hỏi sẽ khó cho người trả lời, Hoàng Mỹ mỉm cười:

- Anh về đây . Chúc 2 em ngủ ngon!

Đẩy cửa, Mai Liên thở dài:

- Chị à! Vào nhà đi, người ta đã vào nhà lâu rồi .

- Em đừng có ghẹo chị nha . Lúc nãy chị đã trông thấy hết rồi đấy .

- Đừng hiểu lầm . Lúc nãy tại anh ta hù dọa em thôi .

- Hù dọa thì để yên cho người ta ôm vào lòng à ? Vậy thì chị sẽ hù dọa em để chị được ôm em vậy .

- Em chịu nhột không được đâu . Buông em ra! Hi ... hi ...

Tiếng cười của 2 cô gái làm xóa tan không gian u uất, nhưng nó vẫn còn đọng lại trong lòng của mỗi người 1 nỗi niềm riêng .



chương: 11



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12921 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15454 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15589 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

xem thêm