Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

chương: 10
- Quản lý Liên! Cô đứng lại!

- ...

- Quản lý Liên!

Mai Liên vẫn tự nhiên đều bước . Hoàng Trung mở hết tốc lực, anh chạy tới, dang 2 tay chận ngay trước mặt:

- Cô không nghe tôi gọi à ?

- Xin lỗi, tôi là tổ trưởng Liên, chứ không phải là quản lý .

- Cô còn giận tôi sao ?

- Tổng quản lý à! Tôi phải về, khuya lắm rồi .

- Nếu không giận, sao cô lại viết đơn xin nghỉ việc ?

- Tôi nghĩ mình không thích hợp với việc này nữa .

Hoàng Trung vò đầu:

- Tôi xin lỗi . Quả thật lúc đó tôi tưởng cô giỡn chơi thôi . Tôi ...

- Bộ anh tưởng tôi là người thích đùa giỡn à ? Tự dưng điện thoại cho anh để đùa sao ?

- Tôi biết, tôi có lồi . Người có lỗi là tôi, cô đâu cần phải xin nghỉ việc .

- Tôi là người vô dụng, nói ra lời nào, ai cũng nói tôi đùa giỡn . Không tin, vậy tôi ở đây làm gì nữa ? Xin nghỉ là biện pháp tốt nhất .

- Cô đã chứng minh thực lực của mình rồi mà . Buổi tiệc tối nay rất thành công, những người không tuân theo đã bị xử phạt, cô còn giận điều gì ?

- Anh nghĩ sao là tùy ý anh, riêng tôi đã quyết định rồi .

- Tại sao tôi nói hoài, cô không nghe vậy hả ?

Tiếng hét của anh làm cho cô giật mình . Cô tròn mắt thối lui:

- Anh ... anh làm gì mà hét lên thế ? Bộ tưởng dùng vũ lực là tôi sợ sao ?

Dồn cô vào chân tường, mắt anh long lên đỏ rực, môi mím chặt:

- Cô ... thật sự muốn rời bỏ nơi này sao ? Có phải cô thật sự muốn như vậy không ?

- Tôi ... tôi ...

- Đừng dùng cái tự ái vặt đó mà đối chọi với tôi, không có kết quả đâu .

- Anh ... anh đừng ép người quá đáng .

- Tôi không ép, mà tôi chỉ làm theo lời mách bảo của con tim . Cô muốn rời bỏ cả bạn bè và cả tôi sao ?

Lời nói của anh làm cô giật mình . Cô nhìn anh, đôi mắt của anh giờ khác hẳn, nó mênh mông, êm đềm quá .

- Anh tưởng anh ... là ai chứ ? Anh chẳng là gì cả, đừng dùng quyền hạn đối với tôi .

- Tôi không dùng quyền hạn của 1 tổng quản lý, mà tôi dùng bằng tình cảm thật sự của tôi . Tôi không muốn cô rời tôi . Tôi không muốn mất đi 1 quản lý đắc lực .

Cô như 1 quả bóng xì hơi . Cô quả thật là yếu đuối trước ánh mắt của anh . Chắc không chỉ riêng mình cô đâu, mà cả cô gái nào cũng vậy .

Lấy từ trong túi áo lá đơn xin nghỉ việc của cô, anh nói:

- Cô giữ lấy và suy nghĩ lại cho kỹ, đó có phải là biện pháp tốt không ?

Cho tay vào túi quần, giọng anh trầm lặng:

- Tôi không cố ý lớn tiếng với cô đâu, nhưng thực sự tôi cảm thấy nó có cái gì đó mất mát trong tôi khi nhìn thấy lá đơn kia .

Mai Liên cong môi, cô chảnh chẹ:

- Anh đừng nói là anh quan tâm tôi nha, tôi không thích đâu .

Hoàng Trung bật cười:

- Đừng nghĩ vậy chứ . Nhưng mà có sao đâu . Tôi có gì là không tốt hay cô thích người khác tài giỏi hơn tôi ?

Anh tự nhiên nói 1 mình:

- Cái anh chàng Đoan Hồ xem ra cũng là 1 người tốt đấy . Được anh ấy quan tâm là 1 diễm phúc lớn của các cô gái .

Mai Liên xua tay:

- Chỉ có cô Ngọc Liên mới xứng với anh ấy thôi, tôi làm sao lọt vào mắt xanh cho được .

- Ai đoán biết trước chữ ngờ chứ .

- Cho dù anh ấy quan tâm tôi thì có sao ? Tôi thích đấy . Tôi chưa có bạn trai, anh ấy chưa có bạn gái, đúng là chuyện trời định .

Hoàng Trung giấu nỗi bực tức vào trong:

- Có cần tôi làm nhịp cầu \"Ô Thước\" không ? Tôi làm ông mai hay lắm đó .

Thoáng thấy nụ cười của anh quá gượng gạo, Mai Liên nghiêm mặt:

- Không cần .

Chẳng muốn tiếp tục câu chuyện, Hoàng Trung giơ tay:

- OK . Được, tôi sẽ không xen vào chuyện của cô nữa . Anh ta là tổng giám đốc của 1 công ty lớn đấy . Cô có thể nghỉ việc ở đây để chuẩn bị làm bà tổng được rồi .

Anh xòe bàn tay ra mà trong lòng hồi hộp:

- Bây giờ tôi sẽ chấp nhận lá đơn kia, cô trả lại cho tôi .

Khẽ hụt hẫng với chính mình, Mai Liên trợn mắt:

- Có phải không vậy ? Anh đừng có lấy cớ đó mà vu oan cho tôi nha . Tôi nghỉ việc ở đây là vì thấy ... người ta chẳng có trách nhiệm thôi .

Ôm khư lá đơn vào lòng, cô bước đi .

- Hơi đâu nói với anh . Tôi về đây .

- Còn lá đơn xin nghỉ việc ?

- Tết Côngô đi .

Bước theo cô, giọng anh vui vẻ trở lại:

- Tôi biết trước là cô không nỡ rời xa tôi mà .

- Anh nói cái gì ?

- À! Để tôi đưa cô về nha .

- Xí! Tiện đường lắm sao ?

1 giọng nói vang lên làm cho cả 2 quay lại:

- Tổng quản lý!

- Sao cô còn ở đây ? Chẳng phải anh ta đã đưa cô về sao ?

Ngọc Liên yểu điệu bước lại gần:

- Anh Hồ còn phải đi bar với bạn nên không tiện . Anh có thể đưa tôi về được không ?

Hoàng Trung nhíu mày:

- Vậy à ? Nhưng mà tôi chỉ có 1 chiếc xe thôi .

Ngọc Liên khẽ liếc mắt về phía Mai Liên:

- Chẳng lẽ anh lại để con gái của giám đốc đi về khuya 1 mình sao ? Lỡ có chuyện gì xảy ra, anh chịu nổi trách nhiệm không ?

Không muốn anh khó xử, Mai Liên mỉm cười:

- Tổng quản lý đưa cô ấy về đi, tôi về 1 mình được rồi .

Ngọc Liên thích thú với trò chơi của mình, cô khoát tay:

- Vậy đâu có được . Cô cũng là con gái, lỡ như cô xảy ra chuyện gì, tổng quản lý cũng đâu tránh được thị phi .

Mai Liên lắc đầu:

- Đâu có gì là quan trọng . Lúc trước, tôi cũng về 1 mình mà . Vả lại, quản lý chỉ chịu trách nhiệm trong vòng nội bộ nhà hàng, còn ngoài cuộc sống, tổng quản lý đâu cần quan tâm .

Lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng, Ngọc Liên muốn anh phải chọn 1 trong 2 cô:

- Là 1 quản lý tốt thì phải quan tâm luôn cuộc sống của nhân viên mình chứ . Tôi nghĩ tổng quản lý nhà hàng chúng ta không phải là 1 người xấu .

Hết hìn Ngọc Liên lại nhìn Mai Liên, Hoàng Trung thở dài: \"Trời ạ! Sao tôi khổ thế này ?\".

- Tóm lại, tôi là 1 nhân viên, còn cô là con gái của tổng giám đốc, 2 địa vị khác xa nhau . Có thể nói cô cao quý hơn tôi nên cô sợ đi 1 mình, còn tôi thì không .

- Cái này là tự cô nói đó nha, tôi không có ép buộc à . Nhưng mà suy cho cùng, cô cũng là người biết phân biệt và yên phận đó .

Nỗi uất nghẹn lại trào dâng, Mai Liên nhanh chóng quay đi . Cô không muốn 1 ai nhìn thấy mắt cô hoen lệ .

- Tôi về đây .

- Nè, khoan đã!

Hoàng Trung xua tay:

- Để tôi đưa cô về, đừng phiền cô ấy nữa .

- Không lẽ phiền anh ? Anh là tổng quảy lý mà . Nè! Lúc nãy trong phòng tôi quên tắt đèn, cô làm ơn trở vào tắt giúp tôi .

- Việc đó để bảo vệ làm được rồi, để cho cô ấy về sớm, sáng cô ấy còn ca trực .

Hoàng Trung quay sang Mai Liên đang bước trở vào .

- Quản lý Liên! Cô về đi .

Ngọc Liên tức tối:

- Tổng quản lý! Anh đừng có lạm dụng chức quyền chứ . Anh nên nhớ anh có ngày hôm nay là do tôi đề bạt anh đấy .

- Xin lỗi cô, lạm dụng chức quyền là cô đó . Nhân viên của tôi đã hết giờ làm việc .

- Anh giỏi lắm!

- Cô có muốn về không ?

Tiếng giày của Ngọc Liên vang lên giận dữ . Hoàng Trung khẽ nhìn Mai Liên:

- Xin lỗi, hôm khác tôi sẽ cám ơn cô .

Đôi mắt của Mai Liên bắt đầu ứa lệ . Cô đã khóc ư ? Đúng vậy, cô đã khóc, nhưng cô chưa lý giải được là vì nguyên nhân nào . Lại 1 nỗi buồn nữa chất chứa trong cô .

\"Em đang khóc, cho ai đấy chứ ?
Khóc cho mình hay xót dạ cho anh ?
Một niềm vui trong lệ rất mong manh
Tình yêu đó phân chia giới tuyến\" .



chương: 10



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
8194 lượt đọc

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
15590 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
15460 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
12922 lượt đọc

xem thêm