Xóm Vắng - Quỳnh Dao

chương: 5


Hôm ấy, nhằm ngày rằm hay 16 gì đó. Ánh trăng sáng vằng vặc nhưng càng làm cho căn nhà đổ nát thêm vẻ lạnh lùng, hoang phế đầy vẻ thâm u. Cảnh vật như mông lung, như trong mộng, nhưng tất cả đều là thực. Từ khung cửa sắt, bậc thềm nhà từng viên gạch vụn đều rõ mồn một dưới bóng trăng.
Sương bước nhẹ vào giữa khu hoa viên đầy cỏ dại. Nàng cũng biết là tới đây nguy hiểm, nhưng nàng vẫn đi theo một động lực vô hình nào khác thúc đẩy... Và... Nàng đã đến đây. Bước lên ánh trăng, bước lên sương đêm đọng trên mặt đất và bước cả lên những vết hoang tàn của khói lửa... Sương lần mò đến ngôi Mai Trang thần bí ấy.
Sừng sững dưới ánh trăng, "Hoàng Mai Trang" như cười gằn từng lúc bởi những ngọn cỏ rì rào trong bốn bức tường đổ nát. hai khóm hoa hồng vẫn còn ráng chen chúc sống giữa đám cỏ xanh rì, hai cánh hoa màu đỏ ngắt ngưỡng dưới ánh trăng như hai đốm máu.
Sương mang đôi dép mỏng, bước nhè nhẹ lại hái hoa tươi rồi cài lên áo nàng. Đêm ấy, nàng không mang kính trắng, vì ban đêm không phải mang kính làm gì.
Từ hoa viên, Sương lần bước lên bốn bậc thềm trước hai cánh cửa cái mục nát, ngả nghiêng.
Vừa lách vào phòng khách, Sương đã lạnh mình ngay vì mùi ẩm thấp rêu phong trong không khí, căn phòng không một chút sinh khí nào, toàn là cảnh tiêu điều.
Sương lách mình qua đống bàn ghế xiêu vẹo và bước vào một gian phòng phía trong. Khung cửa sổ vỡ vụn, nền gạch bông cũng chẳng được miếng nào nguyên vẹn, cỏ lan tràn đầy phòng, leo lên cả những đồ dùng mục nát. Ngửng đầu lên nhìn, dấu vết của từng lầu trên vẫn còn đó. Nếu đứng trên đó nhìn ra sẽ thấy trọn vầng trăng tròn vành vạch và những đốm sáng từ thành phố rọi qua.
Trong góc tường, một chiếc bàn viết nằm chổng gọng, mặt bàn đã bể phân nửa. Sương muốn mở các ngăn tủ của chiếc bàn ấy ngay. Nàng bước tới đưa tay kéo ngăn tủ, nhưng ngăn tủ vẫn kẹt cứng mở không ra. Sương giựt mạnh một cái, chiếc bàn viết ngã rầm xuống làm nàng giựt mình.
Nàng đưa tay lên ngực, hơ hải nhìn quanh, tứ bề vẫn im lặng như tờ, mấy phút sau Sương mới bình tĩnh lại được. Ngăn tủ đã văng ra ngoài, bên trong là một cuốn sách nhỏ, giấy đã biết ra màu vàng bệch.
Sương phủi sơ rồi lật vài trang. Quyển sách đã bị cháy xém hết một góc, trang sách ẩm nên đã mốc, lật ra rách ngay. Sương khép lại rồi bỏ vào túi áo ba-đờ-suy.
Nàng nhìn quanh gian nhà một lần cuối trước khi bước ra về. Nhưng ngay lúc ấy, một luồng khí lạnh như chạy dài trong xương sống nàng. Sương đứng im nghe ngóng, từng chân tóc của nàng dựng đứng lên, một cảm giác khác lạ cho nàng biết không phải chỉ có mình nàng trong ngôi nhà này.
Sương vội bước nhanh ra cửa, nhưng nàng khựng lại ngay, tim đập thật nhanh. Rõ ràng có tiếng chân ai bước ngoài hoa viên bước về phía mình. Sương sợ hãi tới cực độ, nàng muốn chạy trốn nhưng hai chân như bị chôn chặt dưới đất, cổ nghẹn lại...
Trong bóng tối im lìm, tiếng chân người nghe thật rõ, tiếng chân như lê lết dưới đất, vướng vào các ngọn cỏ, nghe sột soạt. Rồi có tiếng lẩm bẩm, tuy nhỏ nhưng giữa đêm khuya Sương nghe mồn một:
- Ai... Ai dám vào nhà ta kia? Hay là...
Sương chết điếng trong lòng. Nàng đứng lặng im không dám thở mạnh. Rồi một bóng người từ ngoài cửa bước vào, vóc gầy gầy, tay cầm chiếc gậy.
Sương hoàn hồn lại khi nhận ra đó là Trần chứ không phải ma quỷ gì cả. Trần đến đây? Đến làm gì? Chàng vẫn muốn tìm lại hồn phách của người vợ đã chết? Bất giác, Sương thở dài.
Trần đứng sững lại ngay sau tiếng thở dài, rồi chàng bước tới, hai tay quờ quạng phía trước:
- Mai... Mai, đúng là Mai của anh rồi...
Sương giựt mình nhìn chàng, nàng thối lui nhè nhẹ cho xa chàng hơn, nàng đâu thể đóng vai người vợ đã chết của chàng được.
- Mai... Sao em không trả lời anh?
Chàng đưa gậy qua lại trước mặt tìm kiếm, giọng tha thiết hơn:
- Mai... Anh nghe rõ ràng mà, đừng lẩn tránh anh nữa... Mai ơi!
Sương lặng thinh, nín thở không dám gây ra tiếng động mạnh, nàng chỉ nhìn chàng lặng thinh.
Dưới ánh trăng tròn, gương mặt Trần đầy nhiệt tình, đầy tha thiết nhưng cũng đầy đau khổ. Không nghe tiếng trả lời, chàng lắng tai nghe ngóng một lúc rồi lần dò về phía nàng thật đúng.
Sương giựt mình nhìn quanh, nàng đang đứng trong một góc tường, nếu muốn trốn, chắc chắn sẽ gây ra tiếng động.
Giọng Trần lại vang lên:
- Mai... Khi trước em là người vợ hiền lành, nhu mì, bây giờ em tàn nhẫn như vậy sao? Tại sao em không cho anh gặp? Em có biết lòng anh không lúc nào không nhớ tới em! Em cho anh gặp đi, đừng trốn anh nữa Mai ơi, em tàn nhẫn quá...
Trần lại bước thêm mấy bước:
- Mai ơi... Mai... Trở lại với anh...
Sương bịt tai chạy một mạch về tới nhà, lấy chìa khóa riêng ra mở, tay nàng run lẩy bẩy, tim nàng đập thình thịch, đầu tóc rối bời. Vào nhà, nàng đi thẳng lên phòng riêng, trong lúc hấp tấp, Sương đụng phải một người, nhìn lại là bác tài.
Ông cúi xuống, lượm cành hoa trao cho nàng:
- Thưa... Xin lỗi cô, cô đánh rơi cành hoa.
Nàng cầm lại nhánh hoa hồng trong tay bác, đôi mắt bác tài nhìn Sương như soi mói.
Sương tìm cách vã lã:
- Bác chưa đi ngủ à?
- Dạ, tôi đợi ông Trần, tới giờ này mà ổng vẫn chưa về.
- Thế à, tôi về phòng nghen bác.
Sương hỏi qua loa cho có lệ rồi bước vào phòng riêng luôn. Nhưng nàng có cảm tưởng là đôi mắt của bác tài vẫn chăm chú nhìn sau lưng mình.
Bước vào phòng, Sương nhận thấy tay chân đều muốn rũ liệt cả. Nàng khép kín cửa phòng rồi ngã vật lên giường, không cử động gì nổi cả.
Một lúc, nàng gắng gượng đứng dậy cởi ba-đờ-suy, cởi dép. Thay y phục như một cái máy, chứ Sương lúc đó tâm hồn bấn loạn cả lên.
Nàng lại nằm dài trên giường, nhớ lại những việc vừa xảy ra trong ngôi nhà hoang ấy. Lắng tai chú ý, nàng không nghe Trần trở về, có lẽ chàng còn đang lẩn quẩn tìm nàng trong gian nhà ấy chăng? Sương tưởng tượng tới cảnh chàng quơ quào, lần mò đi tìm một hình bóng người đã chết một cách tuyệt vọng trong gian nhà vắng vẻ.
Sương bỗng nhớ đến quyển sách mục nát nàng đã lượm được trong hộc tủ một chiếc bàn gãy. Sương lồm cồm ngồi dậy, lại móc quyển sách ẩm ướt bị cháy xém một phần. Nét mực bên trong đã bị nhòa, Sương phải vặn đèn sáng lên nhìn mới ra chữ. Đó là một quyển nhật ký ghi lại những việc hàng ngày và những tình cảm vụn vặt, có lẽ của Mai.
Nàng đọc qua:
"Ngày 5 tháng 6...
Hôm nay bắt đầu hái hoa... Mấy cô vừa hái hoa vừa hát thật vui, Trần bận rộn suốt ngày.
Ngày 8 tháng 6...
Bà ấy lại đến đây gây sự nữa rồi, mình buồn lắm, không biết phải xử trí làm sao. Dù sao chuyện này cũng không cho Trần biết được. Mình nghĩ rằng... (một đoạn tiếp theo lại bị cháy mất).
Ngày 11 tháng 6...
Mình phải viết về chuyện ấy mới được. Tự dưng mình lại sợ có chuyện chẳng lành sắp xảy ra, phải viết, phải viết thật nhiều về chuyện ấy, mình phải viết...
12 tháng 6...
Trọn ngày Trần ở dưới cửa hiệu, bà ta làm tinh thần mình tan nát, chán nản. Bà bảo sẽ cho Trần biết, mình đã van nài hết sức mới được tạm yên.
15 tháng 6...
Trọn ngày hôm nay Trần ở nhà, mình giúp ảnh kiểm điểm lại trương mục ở các ngân hàng, mình không muốn xa ảnh... Mình yêu ảnh quá mà, yêu ảnh tha thiết.
17 tháng 6...
Tôi phải viết... Phải... (đoạn kế bị cháy).
18 tháng 6...
Cao bảo là không thể như thế được. Anh ấy rất xúc động và cho là Trần mù quáng.
22 tháng 6...
Tôi sắp điên lên chắc... Bà ấy cật vấn đến cả tổ tiên dòng họ mình nữa...
23 tháng 6...
Mong sao anh ấy đừng bận rộn nhiều công việc. Tôi chỉ mong cho anh ấy, còn tôi, tôi có thể hy sinh tất cả.
25 tháng 6...
Trần... Tại sao anh lại trách em, em đã chịu đựng quá nhiều mà... Mình khóc nhiều lắm, anh Trần nhẫn tâm quá. Bà ấy bảo...
26 tháng 6...
Tội nghiệp anh Cao ở trò chuyện suốt ngày với mình, chắc ảnh sợ mình quẫn trí.
29 tháng 6...
Em phải viết lại một quyển sách nhỏ kể lại tất cả chuyện chúng mình.
8 tháng 7...
Sóng gió lại nổi lên, anh Trần đi vắng, suốt ngày mình ngồi thừ trên bàn viết... Bỗng nhiên... (đoạn kế tiếp lại bị cháy).
9 tháng 7...
Đúng là bà ta muốn kiếm chuyện. Anh Trần lại ở ngoài cửa hiệu. Mình không thể chịu đựng được nữa nên chạy đại ra ngoài trời đang mưa to, Cao có chạy theo tìm mình.
20 tháng 7...
Bệnh đã khá, nhưng thể xác lẫn tinh thần mình đã kiệt rồi, anh Trần lại không hiểu cho. Chắc vô vọng rồi.
22 tháng 7...
Gắng gượng lắm mình mới viết được vài hàng này, đầu nhức quá, chóng mặt nữa. Mình mệt mỏi lắm. Cao có khuyên mình nghỉ ngơi vì đã quá tiều tụy.
25 tháng 7...
Không nhớ gì được vì mệt quá.
26 tháng 7...
Trung tuần tháng 8 này là sinh nhựt của mình rồi, không biết mình có dự được buổi sinh nhựt này không? Chắc mình sống không tới đâu. Bác sĩ bảo mình yếu quá rồi, chưa chắc sanh được.
27 tháng 7...
Trời nóng quá, bà ấy bảo em đọc chuyện cho nghe bộ Phong Thần, không biết bà ấy có ý gì... (đoạn sau lại cháy mất).
28 tháng 7...
Ngất xỉu đến mấy lượt, tội nghiệp anh Cao phải đi mời bác sĩ. Mình bảo ảnh đừng cho anh Trần biết, vì mình biết anh Trần rất bận. Không nên để anh ấy bận thêm.
30 tháng 7...
Nóng sốt mãi, không biết mình sống được bao lâu nữa, quyển sách này không biết ngày nào bỏ dở...
31 tháng 7...
Trần và Cao gây nhau dữ dội. Chắc anh Trần không tin những chuyện hoang đường như thế.
Mình ngất xỉu lúc xế chiều.
1 tháng 8...
Mình có những ảo giác kỳ quá... Anh Trần ơi, em van anh, anh đừng xa em nghen anh Trần”.
Sương gấp nhanh quyển sách lại, nàng nhắm nghiền mắt không dám đọc tiếp nữa.
Đọc quyển sách nhầu nát đó, nàng có cảm tưởng một người đàn bà đau khổ nào đó đứng bên nàng kể lể. Nước mắt Sương đầm đìa trên mi, nàng khóc hồi nào nàng cũng chẳng hay.
Sương bỏ quyển sách vào hộc tủ trên đầu giường khóa chặt lại. Nàng lắng tai nghe ngóng. Hình như Trần vẫn chưa về, chỉ có gió rít từng cơn ngoài cửa sổ.



chương: 5



Chương: 0 | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 |

truyện Xóm Vắng được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Xom Vang. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ái Quả Tình Hoa



Sáng hôm đó sau khi Khưu viện trưởng đến y viện, ông ta bảo Phương Tử gọi điện thoại cho Hùng xưởng trưởng. Ông muốn tìm Hùng xưởng trưởng để nghiên cứu một vấn đề
28161 lượt đọc

Tình không phai



Mùa xuân.
Mùa xuân có thể là của rất nhiều người, nhưng tuyệt đối không phải là của Hạ Phấn Vân.
Phấn Vân đang đi trên phố. ánh mặt trời đầu xuân tựa một cái tay ấm
12032 lượt đọc

Đừng Quên Đêm Nay




Cùng một tấm bưu thiếp như nhau, nhưng trên đó có giòng chữ thảo đơn sơ như các bưu ảnh của Đại Nhạc đã gửi về cho Giai Lập. Nàng cầm trên tay, thờ ơ đọc lướt qua,
35168 lượt đọc

Tam Độ Mai




Ngân Sương từ trước đến giờ nào có biết là làm một A Đầu đâu phải dễ? Ngay từ đầu ngày, phải dậy sớm, pha nước cho công chúa rửa mặt. Chỉ một việc này không cũng
14830 lượt đọc

Trời Xanh Nhỏ Lệ




Đãi Nguyệt Lâu lại ồn ào nhộn nhịp, khánh hàng ra vào tấp nập. Trong số những người khách đến tận hưởng buổi tối vui vẻ này, người xoa mạt chược, kẻ uống rượu,
14009 lượt đọc

Hoa mai bạc mệnh



Bắt đầu từ hôm đó, Hạo Trinh gần như thường xuyên ghé qua Long Nguyên Lầu. Mấy ngày liền, Hạo Trinh ở đấy mãi đến hoàng hôn, chàng chẳng lên Nhã Tọa lầu ngồi mà chỉ
16488 lượt đọc

Rượu Mừng Pha Nước Mắt




Phùng Vinh ngồi một mình trong thư phòng. Tì đôi cánh khủy lên bàn viết, hai bàn tay nâng lấy cằm, chàng hướng nhìn ra vườn, qua khung cửa sổ. Ngoài kia nắng đang hồng, liễu đang
2046 lượt đọc

Trôi Theo Dòng Đời



Niên học mới đã bắt đầu, Văn sau khi dự lớp bổ túc đã lên lớp dễ dàng để trở thành sinh viên năm ba ban khoa hoc nhân văn như Khâm và Tường Vị Trong nhóm bạn chỉ có Viễn
15192 lượt đọc

Cửa Cấm




Trước khi kể chuyện này, chúng ta cần phải nhớ lại những năm tháng xa xưa trước kia để tìm hiểu kỹ phong tục tập quán, tư tưởng trung hiếu tiết nghĩa của thời đại
5751 lượt đọc

Mùa Xuân Cho Em




Sau ngày hôm đó, khi hồi tưởng lại, Đường mới phát hiện ra điều Băng Nhi nói “Hết rồi! Tôi chết mất!” Câu nói đó đúng ra phải là của Đường. Làm gì mà vấn đề trở
8842 lượt đọc

xem thêm