BẢN TÌNH CA MUÔN THƯỞ - Quỳnh Dao

chương: 4


Chương 19
Vì ý định cương quyết của Vương Long chỉ muốn là một nhạc sĩ vô danh trong hậu trường chứ không muốn trở thành một danh ca tên tuôỉ nên mọi người đều ngạc nhiên tiếc cho tài năng của chàng. Người tiếc nhất ngạc nhiên nhất là Liên Liên, không cầm lòng đươc, nàng đi tìm gặp Vương Long
- Tại sao anh lại có quyết định đáng tiếc như vậy? Danh vọng tiền bạc đang chờ đợi anh không muốn, lại cam sống một đời nghèo khổ vô danh trong bóng tối?
Vương Long nhìn Liên Liên bằng ánh mắt buồn rầu
- Liên Liên chưa hiểu được hòan cảnh của tôi đâu. Tôi đã tự nguyện với lòng là suốt đời chỉ sống trong tăm tối.
- Nhưng tại sao anh lại tự nguyện với lòng như vậy?
- Tôi không thể nói được
- Anh không nói nhưng Liên Liên có thể đoán được. Có phải vì tình yêu mà anh không muốn trở thành ca sĩ?
- Tại saọ..Tại sao Liên Liên lại đoán như vậy?
- Vì tên anh là Tôn Tử Ái. Em đoán chắc rằng đó không phải là tên thật của anh. Người ho. Tôn đã chết vì yêu! Chẳng có cha mẹ nào đặt tên con như thế! Có phải đó là biệt hiệu anh tựđặt lấy phải không?
Vương Long gật đầu
- Liên Liên thông minh lắm, tôi không thể dấu được
Liên Liên cười nhạt
- Chẳng phải một mình em đoán thế mà tất cả mọi người trong đoàn đều nghĩ anh thất vọng vì tình nên mới không muốn trở thành một người nổi danh.
Ngừng một chút như để suy nghĩ, nàng nói tiếp
- Chẳng biết người đàn bà đã làm anh tuyệt vọng đến thế là ai? Và nó có liên quan gì trong việc anh tự huỷ hoại tương lai của anh như thế này?
Nụ cười chua chát trên môi Vương Long
- Đó là một người con gái đã chết trong trái tim tôi. Và nếu như tôi tự vuì dập tương lai của mình là vì nàng, để tang cho nàng!
Chàng thở dài, hoi? Liên Liên qua chuyện khác
- Còn Liên Liên, bữa nay đỡ khan cổ chưa?
- Đỡ rồi, tối nay có thể hát lại, nhưng em buồn quá..
- Tại sao?
Liên Liên không trả lời thẳng câu hỏi của chàng, mà trở lại câu chuyện cũ
- Chắc người con gái đó đã phụ anh? Chắc anh phải tha thiết với cô ta lắm nên mới quyết tâm tự hủy tương lai như vậy.
- Không, cô ta không phụ tôi, chỉ tại tôi không còn xứng đáng với nàng
- Anh mà không xứng đáng với cô ta sao? Trong đoàn hát ai cũng mến cũng khen anh là một người có tư cách, có tàị. có cách gì để làm lại từ đầu không hở?
- Không, chẳng còn cách nào ngoài cách tôi đã lựa chọn và quyết định. Mà thôi, đừng đề cập tới chuyện này nữa. Nếu như thật sự mọi người trong đoàn hát mến tôi thì hãy để cho tôi mãi mãi là một nhạc sĩ đệm vĩ cầm trong hậu trường, bằng không tôi sẽ lại phải ra đi.
Liên Liên thở dài, nàng không ngờ Vương Long lại quyết tâm đến thế
- Thôi được, em sẽ không đề cập tới chuyện này nữa, có điều em muốn nhờ anh, chẳng biết anh có vui lòng giúp em được không?
- Liên Liên muốn nhờ tôi chuyện gì? Nếu như có thể giúp được tôi sẵn sàng giúp.
- Em nghe anh hát và đàn, biết anh giỏi về âm pháp lắm. Anh có vui lòng làm sư phụ dạy nhạc cho em không?
- Nếu Liên Liên không chê thì tôi sẵn lòng, nhưng tôi không chịu cái chức sư phu. Liên Liên vừa nói đâu.
Kể từ đó, chàng dạy nhạc dạy hát thêm cho Liên Liên. Chàng lựa những bài ca hợp với giọng hát của nàng để dạy. Tư chất Liên Liên rất kha, nàng lại có giọng ca tốt nên tiến triển trông thấy. Kỹ thuật trình bày của Liên Liên trở nên vững chắc, điêu luyện, nàng không còn thiếu kỹ thuật hát như trước kia. Lý Bân thấy Vương Long không chịu làm ca sĩ, nhưng chịu khó luyện tập cho con gái mình thì cũng hài lòng.
Thế rồi, Liên Liên dần dần nổi tiếng. Giọng hát điêu luyện của nàng được khán thính giả ưa thích. Một vài hãng dĩa đến diều đình thu thanh. Nhờ tên tuổi Liên Liên, đoàn hát Thiên Nga cũng trở nên phát đạt. Mọi người đều vui mừng hăng hái làm việc. Về phần Vương Long, ngoài giờ đệm nhạc và trao luyện thêm cho Liên Liên, chàng bắt đầu sáng tác nhạc với bút danh Tôn Tử Ái, và những bản nhạc kịch của chàng đem ra trình diễn rất thành công. Nhờ công việc bận rộn, Vương Long cũng khuây khỏa được một chút tình riêng tư. Nhưng cũng chỉ tạm khuây khỏa để mà sống bề ngoài. Tự trong thâm tâm, chàng vẫn âm thầm đau khổ, nhất là những đêm khuya, cô độc một mình
- Quán Anh, Quán Anh, chẳng bao giờ ta có thể quên được nàng!

Chương 20
- Thời gian là một liều thuốc thần diệu, nó sẽ giúp ta quên tất cả những bất hạnh xaỷ ra cho cuộc đời ta. Nhưng điều quan trọng vẫn là do ý chí của mình. Đã ba năm rồi tôi thấy anh thu mình vào trong cái vỏ riêng tư, cái vỏ mang đầy sầu đau dĩ vãng đó để làm gì? Có ích lợi gì? Mỗi người chúng ta chỉ có một đời sống, chúng ta không có quyền làm hư vì những chuyện bất hạnh đã qua.
Ngừng một chút Lý Bân nói tiếp
- Đã ba năm rồi sống trong đoàn hát, anh đã thấy tình cảm của tôi đối với anh ra sao, tôi coi anh như một người em, một người con trong gia đình, nếu như anh cho phép tôi coi như thế... Mọi người trong đoàn đều aý náy khi thấy anh tự chôn vùi tương lai của mình đằng sau hậu trường. Tôi không biết chuyện tình cảm dĩ vãng của anh ra sao, mà cũng chẳng tò mò muốn biết làm gì, nhưng hãy cho tôi hỏi một câu: anh không thể quên được chuyện cũ đó sao?
Đôi mắt Vương Long nhuốm buồn, chàng nhẹ lắc đầu
- Chẳng bao giờ có thể quên được!
- Tôi không tin như thế. Quên được hay không là do sự quyết tâm của anh. Chỉ tại anh không muốn quên phải không?
Vương Long thành thật gật đầu
- Không nên như thế, phải quên đi và có người cũng muốn giúp cho anh quên!
Hai bàn tay Lý Bân đặt lên vai Vương Long, giọng ông chân thành
- Thật, cũng bất đắc dĩ tôi mới phải đề cặp đến chuyện này. Anh có biết tình cảm của Liên Liên đối với anh ra sao không?
- Tôi biết Liên Liên rất tốt với tôi
- Tôi nghĩ là hơn thế nữa. Nó có cảm tình đặc biệt với anh.
Người trong đoàn cũng biết vậy. Chỉ riêng anh vì vết thương trong lòng nên không muốn biết mà thôi. Hoặc giả anh ngại tôi không bằng lòng. Thật ra, nếu như tôi có một người con rể như anh để sau này nối nghiệp lo cho đoàn hát thì không gì bằng, anh nghĩ sao?
Vương Long cúi đầu bối rối, không biết trả lời ra sao để khoỉ đụng chạm tới lòng tốt của Lý Bân.
Lý Bân cũng im lặng chờ đợi câu trả lời của chàng. Muĩ tên đã bật khoỉ dây cung, bây giờ chỉ còn chờ đợi xem có trúng mục tiêu hay không. Đó cũng là một điều cùng bất đắc dĩ đối với Lý Bân. Đã ba năm qua kể từ ngày biết được tình cảmcủa con gaí dành cho chàng trai đang ngồi trước mặt ông, bằng tất cả sự đắm say tuyệt vọng, ông đã cố nén lòng chờ đợi một ngày vui. Nhưng càng chờ đợi, Liên Liên càng tỏ ra say đắm thì Tử Ái càng
hững hờ giả khờ không biết. Điều đó làm Liên Liên tuyệt vọng và chính ông cũng cảm thấy đau lòng. Lúc đầu tuy không nói ra, nhưng ông có hơi bất mãn, nghĩ rằng Tử Ái không thích Liên Liên nên làm mặt khinh thường. Nhưng rồi nhận xét kỹ, ông thấy không phải là như vậy! Tử Ái là một thanh niên trầm lặng, buồn bã ít nói. Cuộc sống của Tử Ái thật là đàng hoàng đứng đắn không thể chê trách điêm? nào. Tử Ái lại cũng tỏ ra rất lịch sự, chăm sóc nuông chiều Liên Liên về đủ mọi thứ, chỉ trừ tình yêu la chàng làm ra vẻ mặt lạnh lùng không biết mà thôi! Chính vì thế mà Lý Bân biết rằng Tử Ái có một nỗi buồn riêng tư nào đó, chưa thể quên được. Nỗi buồn riêng tư đó là nỗi buồn gì? Chắc hẳn là một chuyện tình tuyệt vọng, chuyện tình đó ra sao? Lý Bân không cần biết, nhưng ông nghĩ tới một giải pháp làm cho Tử Ái quên đi chuyện cũ.
Thấy chàng chuyên tâm dạy nhạc cho Liên Liên, lại hăng say sáng tác nhạc kịch, ông rất mừng, hy vọng sự gần guĩ của hai người, sự duyên dáng trẻ đẹp của con gái sẽ làm cho chàng siêu lòng, thấy nhớ mãi về một chuyện tình đã qua là một điều vô lý. Rồi, sự hăng say làm việc cũng sẽ là một lý do, giúp cho những người hay sống về nội tâm bớt đi phần nghĩ ngợi. Nhưng điều mừng đó của Lý Bân mỗi ngày một thêm lụn tắt, khi nhận ra con gái của ông mỗi ngày một buồn bã thêm, gầy ốm thêm trong khi chàng trai đang ngồi trước mặt ông vẫn dửng dưng trước mối tình tha thiết.
Cùng chẳng đã, ông phải nói ra những câu vừa rôi để dò ý chàng trai. Nhưng chàng trai vẫn ngồi cúi đầu, buồn bã chưa chịu trả lời. Nóng ruột, Lý Bân không giữ được sự im lặng
- Anh nghĩ sao về câu tôi vừa hỏi anh? Hình như anh cho là khó trả lời?
Vương Long ngước nhìn Lý Bân, đôi mắt chàng thật buồn và tỏ dấu biết ơn
- Tôi biết , ông và Liên Liên tốt với tôi quá! Nhưng...Tôi không biết phải nói sao đây, để cho nó đúng với ý nghĩ lo âu trong lòng tôi.
Chàng ngập ngừng một chút rồi nói tiếp
- Không phải là tôi vô tình không biết tới những tình cảm của Liên Liên, Và từ ba năm nay tôi đã lo sợ tới phút nhìn thẳng vào sự thật này. Rất may, giờ phút này tôi lại đối diện với ông chứ không phải là Liên Liên. Nên tôi dễ nói thực tấm lòng tôi hơn.
Chàng ngừng một chút như để sắp xếp những ý nghĩ trong
việc giải bày
- Đối với ông và Liên Liên, tôi luôn luôn có một cảm tình sâu đậm, một cảm tình mang thêm cả sự biết ơn. Ông đã cho tôi một việc làm để sống. Còn Liên Liên đã dành cho tôi một cảm tình đặc biệt. Nhưng lòng tôi đã trót gưỉ cho một người, lòng tôi đã chết rồi thì đúng hơn. Nên tôi đã cảm thấy bị ray rức lo âu khổ sở vì không biết lấy gì để đền bù lại lòng tốt của Liên Liên.
Lý Bân mỉm cười
- Cậu vừa nói rằng tấm lòng của cậu đã gưỉ cho một người, phải chăng cậu có ý nói tới tình yêu?
- Vâng, tình yêu!
- Người đó đã phụ cậu, hay vì một lý do gì mà chuyện tình của hai người không được trọn vẹn?
- Tại vì tôi đã lỗi lầm
- Có hy vọng gì hàn gắn lại được không?
- Không. Đối với người đó tôi là người đã chết. Tôi đã viết thư tuyệt mạng cho nàng, và bây giờ nàng yên chí tôi chẳng còn ở thế gian này nưã
- Vì thế mà cậu đã bỏ tên cũ, lấy cái tên mới đầy lãng mạng đắng cay?
- Vâng. Giấy tờ cũ tôi đã đốt hết cả
- Như vậy có nghiã là con người cũ của cậu cũng đã chết rồi. Tại sao cậu không chấp nhận sống với con người mới?
- Tôi muốn cũng không thể được! không thể quên được nàng!
Lý Bân nhìn thẳng vào mắt Vương Long
- Này, người bạn trẻ của tôi ơi, muốn thì phải được chứ!
Tôi không ép cậu, cậu thử nghĩ xem, Liên Liên nó đối với cậu rất tha thiết, nó lại không phải là một thiếu nữ tệ, vậy cậu thử đối với nó tốt hơn một chút nữa, lưu tâm với nó hơn xem có thể thay đôỉ được gì không. Tôi thật tâm mến cậu chứ không phải vì hạnh phúc của riêng con gái tôi.
Vương Long cảm động gật đầu
- Tôi sẽ cố gắng. Để cho Liên Liên buồn, chính tôi là người khổ tâm hơn.
Lý Bân nhẫn nại
- Dù sao Liên Liên nó cũng mới mười tám tuôỉ. Nếu nó thật yêu cậu.
Chương 21
Chỉ mới có năm năm mà Đài Bắc đã có quá nhiều thay đôỉ. Nhà cưả mọc cao ngất, chen chúc. Nhiều con đường xưa kia còn là đất, nay đã được traỉ nhựa, sạch sẽ rộng thênh thang.
- Cảnh vật thì như thế còn lòng người thì sao? Chắc chắn cũng đã có nhiều thay đôỉ!
Vương Long thở dài nghĩ đến Trương Tú, Quán Anh. Chắc là Trương Tú đã về Nam, không còn ở Đài Bắc nưã. Hai người chắc cũng đã lấy nhau. Tự nhiên chàng thấy nhớ Trương Tú, Quán Anh vô cùng. Đã nhiều hôm chàng nghĩ tới hình ảnh của hai người. Cả hai đối với chàng đã mất hẳn mà như lúc nào cũng hiện diện trong lòng chàng. Mất là vì chàng tự nguyện là kẻ đã chết, không bao giờ còn có thể gặp lại nữa. Còn là vì ngoài hai người, chàng còn ai đâu mà thương nhớ, yêu thương?
Quán Anh thì là một người yêu cao cả, còn Trương Tú là một người bạn quân tử, chân tình. Hai người đó mà kết hợp lại với nhau, nhất định là hạnh phúc tuyệt vời!
- Nghĩ gì mà thừ người ra thế?
Vương Long giật mình, trở về với thực tại. Liên Liên đã vào phòng chàng tự lúc nào.
- Ồ, Liên Liên, cô bước nhẹ như con mèo!
- Không phải anh lo suy nghĩ, hồn để tận đâu chứ không phải ở trong căn phòng này?
Chàng không trả lời câu hỏi của Liên Liên, mà nghiêng đầu ngắm nàng, rồi trầm trồ khen ngợi
- Liên Liên càng ngày càng đẹp. Mà em định đi phố hay sao mà diện quá vậy?
- Tính bắt anh làm hướng dẫn viên đây! Anh đã ở Đaì Bắc, anh phải dẫn em đi phố chứ.
- Anh chỉ ở có mấy tháng, suốt ngày lại ru rú trong lớp với trong phòng, chẳng đi đâu nên cũng không biết gì nhiều
- Dù sao, anh vẫn phải biết Đ`ai Bắc hơn em. Đoàn hát của mình ghé đây ba lần, nhưng cả ba lần trước, em còn nhỏ chưa biết đi chơi, lần này là lần thứ tư nhất định phải đi hết tất cả đương phố cho biết Đài Bắc ra sao!
- Như vậy em nhờ một người khác dẫn đi tốt hơn. Bởi vì anh mà làm hướng dẫn viên cho em chính anh sẽ là kẻ bị lạc
trước.
- Chẳng ai chịu dẫn em đi cả, mọi người đều bận việc, chỉ còn có anh thôi.
- Thật tình em thích đi coi các phố lắm à?
- Bộ anh nghĩ em nói dỡn sao?
- Vậy thì mình đi. Em chờ anh thay đồ một chút.
Vương Long vào phía trong, vừa sưả soạn vừa nghĩ ngợi
- Trong thời gian ở đây, mình định không ra khoỉ cưả, dù biết là hiện tại, chẳng có người thân nào ở đây, nhưng biết đâu, lại chẳng có người trong thị trấn lên đây? Lỡ họ nhận ra mình còn sống, họ sẽ nghĩ gì? Lỡ ra câu chuyện lại đến cả tai Trương Tú. Nghĩ tới hậu quả có thể xaỷ ra, nếu như có người quen biết nhận ra, chàng lo sợ không muốn đi chút nào. Nhưng từ hai năm trước, chàng đã hứa với Lý Bân sẽ cố gắng đối xử thật tốt với Liên Liên, những gì chàng xét ra có thể làm được, chàng sẽ không từ chối. Chàng phải đưa nàng đi chơi và cố gắng đề phòng để chẳng ai có thể nhận biết.
Thay quần áo xong, Vương Long đeo vào một cặp kính mát, chàng còn cẩn thận đội thêm chiếc nón trên đầu rồi mới đi ra.
Liên Liên reo lên
- Trông anh giống như một điệp viên hào hoa phong nhã! Có điều hôm nay trời mát lắm, cần gì đeo kính mát.
- Anh đeo kính mát vì em chứ không phải vì trời nắng
- Tại sao?
- Vì em quá đẹp, ra ngoài chắc chắn sẽ có nhiều người nhìn
lắm. Tính anh lại hay mắc cỡ đeo kính mát để nhở có bối rối, cũng chẳng ai biết được.
- Chứ không phải em xấu, anh sợ mắc cỡ đi với một cô gái xấu à?
Cả hai cùng cười vui vẻ, sánh vai bước ra khoỉ khách sạn.
Quả thật trời hôm nay mát lắm. Cả cái nón lẫn kính mát của Vương Long đều thừa. Nhưng chàng vẫn không chịu bỏ ra.
Liên Liên nhận xét
- Trông anh khác hẳn với mọi người! Anh lúc nào cũng khác lạ.
- Anh khác ở chỗ nào?
- Ở hết cả mọi thứ, chính vì thế mà em mới phục anh
Hai người vui vẻ đi bên nhau, qua vài đẫy phố thì đến trước cưả trường đại học, chàng đứng lại buì ngùi chỉ cho Liên Liên
- Đây là ngôi trường cũ của anh
Liên Liên phấn khơi?
- Như vậy là anh đã có bằng cấp đại học
Vương Long lắc đầu
- Người ta phải học từ ba đến năm năm mới tốt nghiệp, còn anh chỉ học có vài tháng.
- Tại sao như vậy?
- Vì anh gặp chuyện buồn bỏ trường mà đi.
Liên Liên bất chợt có dáng nghĩ ngợi
- Chuyện buồn đó la chuyện tình đã làm khổ anh mấy năm nay, phải không?
- Đúng vậy!
Liên Liên cố nén tiếng thở dài, nàng nắm lấy tay Vương Long
- Mình đi, anh! Em ghét cái ngôi trường này quá.
Tuy đang buồn, chàng cũng phải bật cười
- Em lầm rồi, chuyện tình cũ của anh xaỷ ra ở mãi miền nam. Đây chỉ là ngôi trường cũ đúng vào thời gian anh đang theo học. Nó vô tội.
- Nhưng nó vẫn gợi nhớ lại những kỷ niệm cũ. Em ghét nó, ghét luôn cả Đài Bắc này! Em hết muốn đi dạo rồi, mình về nghe anh?
- Phaỉ đó. Về khách sạn anh sẽ dạy cho em một bài hát mà dân ở Đài Bắc ai cũng thích cũng biết. Nếu như buôỉ tối đầu tiên em ra trình diễn bài ca đó chắc chắn sẽ thu được cảm tình đặc biệt của khán giả
Liên Liên không trả lời, hai người đi dọ theo đường cũ trở về khách sạn. Vương Long lấy vĩ cầm ra kéo bản nhạc mà chàng đã nói để dạy Liên Liên. Nàng im lặng ngôi nghe, nhưng tâm trí của nàng như không chú ý vào việc học ca. Bất chợt Liên Liên hỏi
- Anh không thể quên được chuyện cũ à?
Bị hỏi bất ngờ Vương Long bối rối
- Thôi đừng hỏi đến chuyện đó nữa, haỹ chú tâm vào bản nhạc mà anh đang dạy cho em.
- Em không thích học ca. Em thích anh kể chuyện cũ cho em nghe.
- Khổ lắm, chuyện cũ của anh không có gì đáng để kể cho em nghe ca?
- Nhưng anh luôn luôn nhớ tới nó!
Giọng Vương Long bỗng dịu dàng, như để an ủi Liên Liên
- Rồi anh sẽ quên. Chỉ cần em giúp anh, đừng để anh có dịp nghĩ lại chuyện cũ như bắt anh kể lại cho em nghe.
Liên Liên bỗng xúc động ôm lấy mặt khổ sở
- Em còn có thể giúp anh gì hơn được nữa? Năm năm qua em đã yêu anh bằng một tình yêu nhiệt thành, trọn vẹn. Em sẵn sàng mang lại nguồn an uỉ, hạnh phúc gia đình cho anh bớt cô đơn. Vậy mà, anh có thèm để ý tới đâu! Anh đối với em thật tốt, nhưng chỉ là lòng tốt của sự thương hại!
Liên Liên oà lên khóc nức nở, Vương Long bối rối đặt tay lên bờ vai nàng
- Liên Liên, em đừng bi luỵ khiến anh đau lòng. Anh thật có tội với em.
Liên Liên bỗng xoay người, hai tay ôm choàng ngang lưng Vương Long, nàng úp mặt vào bụng chàng, hai vai nàng rung lên vì xúc động. Chàng đứng im. Một cảm giác ấm nóng do hơi thở, nước mắt của nàng truyền qua da thịt chàng. Tòan thân chàng tê rần, xúc động. Một sự xúc động vừa đau đớn, khổ tâm vừa thích thú đến mê mẩn tê dạị Đây là lần thứnhất của cuộc đời chàng, đụng chạm, gần guĩ nhất với một người con gái. Hai bàn tay chàng vuốt nhẹ lên mái tóc, cần cổ nàng. Rồi, hai bàn tay đó lần ra phía trước, ôm hai bên má nàng từ từ nâng mặt nàng lên. Nàng nhìn chàng bằng ánh mắt thiết tha chờ đợi. Hai dòng nước mắt lăn dài. Chàng cúi xuống hôn nhẹ lên hai dòng nước mắt của nàng. Chiếc hôn đầu tiên của cuộc đời chàng trao cho một người con gái, là hôn trên nước mắt.
- Anh có lỗi với em quá, Liên Liên ơi!
Chàng buông nàng ra, nhưng nàng vẫn ôm cứng ngang lưng chàng. Nàng đã quá xúc động vì nụ hôn chàng vừa trao cho nàng. Một nụ hôn mà nàng chờ đợi từ năm năm qua. Một sự tiến triên? bất ngờ đem lại cho nàng tràn đầy hạnh phúc.
- Đừng bỏ em nhé, anh Tử Ái!
Đôi mắt Vương Long tràn ngập xót thương
- Anh đáng gì đâu mà em thương anh như thế?
- Anh là tất cả nghiã sống của em
- Nhưng anh đã mang lại cho em sự buồn phiền đau khổ
- Em chờ đợi được, em chịu đựng được! Chỉ cần anh chấp nhận tình yêu của em
- Nhưng anh không xứng đáng, không xứng đáng một chút nào cả
Để trả lời cho câu nói chàng, vòng tay nàng ôm chặt ngang lưng chàng hơn. Nàng ép sát má vào bụng chàng, đôi mắt nàng nhắm lại như hài lòng hưởng thụ hạnh phúc mà nàng ôm trong vòng tay. Căn phòng trở nên im lặng, kéo dài. Vương Long đã lấy lại sự bình tĩnh, chàng nhẹ gỡ tay Liên Liên
- Nào, để anh dạy em bài ca mà dân ở đây ưa thích.
Liên Liên vâng lời, nàng cũng đã bớt đi phần nào sự bi cảm. Chiếc hôn nhẹ nhàng của chàng đã xóa mờ đi hết cả những đắng cay chờ đợi trong lòng nàng bấy lâu nay. Một tia hy vọng le lói trong tim người thiếu nữ vừa tròn hai mươi tuôỉ.
Vương Long cầm lấy cây vĩ cầm dạo nhạc và bắt đầu cất tiếng hát trong khi Liên Liên nhẩm theo. Hai người đang say sưa tập dượt thì Lý Bân đâỷ cưả bước vào
- Mọi chuyện đều tốt đẹp cả, chúng ta sẽ ở lại đây ba tháng, chia làm ba nơi trình diễn, một tháng rưỡi ở Đài Bắc, một tháng ở Đài Trung và nưả tháng ở Đài Nam, Sau đó sẽ đi qua Tân Gia Ba.
Nghe nhắc tới Đài Nam, tự nhiên Vương Long cảm thấy hồi hộp, càng về gần quê hương, lòng lo lắng và vui thích càng tăng, đó là một tình cảm mâu thuẫn trong lòng chàng.
Liên Liên nắm lấy tay cha, mắt nàng long lanh hạnh phúc. Nàng đã quên hết cả những đau khổ đợi chờ. Giờ đây là niềm hân hoan, nàng noí
- Anh Tử Ái đang dạy cho con một bài hát mà dân DàiBắc ưa thích. Con hy vọng là tối nay có thể trình diễn được rồi.
- Tốt lắm
Lý Bân nhìn con gái rồi nhìn qua Vương Long
- Mà hình như vừa xaỷ ra một chuyện gì phải không? Giác quan thứ saú báo cho tôi biết như vậy.
Liên Liên mỉm cười
- Không có chuyện gì đâu cha. Không khí mát mẻ ơ? Dài Bắc làm cho chúng con vui.
Vô tình hay cố ý Liên Liên đã dùng tới chữ "chúng con" để ám chỉ luôn ca? Vương Long
- Ờ, mùa này ở đây thật dễ chịu. Thôi, hai người tập dượt tiếp đi. Tôi phải xuống rạp coi xem đã dựng bảng quảng cáo
xong chưa.
Lý Bân bỏ ra ngoài. Vương Long và Liên Liên nhìn nhaụ Ánh mắt của nàng tràn đầy hạnh phúc làm Vương Long lo sợ, chàng biết nụ hôn vừa qua đã làm biến đôỉ tâm tư u sầu của nàng. Nhưng còn chàng? Vương Long khó tìm được câu trả lời cho chính xác. Thoáng phút, chàng nhớ tới Quán Anh. Nhớ tới mối tình tay ba đã làm chàng trở thành con người đê tiện, hèn hạ và đau khổ. Nhưng chen lẫn với những cảm
giác mênh mang buồn thảm đó, là sự rung cảm ấm áp của nụ hôn, của sự đụng chạm với Liên Liên vưà qua. Chàng không hiêủ sự xúc cảm đó là do tâm tính chàng bắt đầu thay đôỉ hay do sự đụng chạm lần đầu với người khác phái gây ra?
Để tránh sự bối rối , Vương Long vội cầm lại cây vĩ cầm
- Bây giờ em hát lại một lần nữa xem có vững nhịp chưa
Tiếng đàn lại trôỉ lên réo rắt, hòa hợp với tiếng ca ngọt ngào thánh thót của Liên Liên.
Chương 22
Suốt đêm Vương Long không ngủ được, đầu óc chàng đầy ắp những suytư, những cảm nghĩ dằn vặt trong tâm.
Khi bỏ ra đi, chàng đã tự coi cuộc đời chàng không còn nữa.
Chàng sẽ suốt đời sống trong âm thầm tưởng nhớ tới Quán Anh. Vậy mà giờ đây lòng chàng đang bối rối vì Liên Liên
- Lòng ta đã bắt đầu thay đổi rồi chăng?
Vương Long nhủ thầm trong lòng. Nếu như có thể thay đổi được để làm lại cuộc đời như Lý Bân đã từng khuyên thì sung sướng biết bao nhiêu.
Nhưng chàng biết tự trong sâu thẳm của tâm hồn chẳng làm sao thay đổi đựợc. Hình ảnh Quán Anh vẫn rực rỡ trong chàng. Chàng sẽ nhớ nàng suốt đời không thể nào quên.
Nhưng sao ta lại hôn Liên Liên, để lòng nàng hy vọng? Đã từ lâu ta biết nàng yêu ta, nên cố đối xử tốt lại với nàng. Nhưng chính Liên Liên cũng tự biết, tình cảm đó của ta không phải là tình yêu. Nàng biết tình yêu của nàng không lối thoát, nàng chờ đợi, kiên nhẫn chờ đợi. Thế mà ta lại làm cho nàng lầm tưởng giờ phút mà nàng chờ đợi đã tới. Chàng thở dài nhìn qua khung cưả sổ đầy sao. Những ngôi sao mờ nhạt như đắm chìm vào màn đêm đen lạnh. Sao nào là sao số mạng của chàng? Rồi cuộc đời chàng sẽ ra sao?
Vương Long cười thầm, miả mai trong trí
- Cả bầu trời đầy sao đó, đâu có sao nào là sao của ta! Vì sao số mạng của ta đã rụng rồi, rụng từ đêm ta viết lá thư cho Quán Anh. Đời ta đã chết, vậy mà có kẻ lại yêu ta.
Chưa lúc nào bằng lúc này chàng thấy tội nghiệp cho Liên Liên. Chàng muốn từ chối tình yêu của nàng một cách dứt khoát, nhưng lại sợ nàng buồn. Nhưng nếu lững lờ im lặng thì thế nào cũng tiến tới tình trạng gay cấn hơn. Chàng có can đam? lừa dối Liên Liên suốt đời không? Ôi, nếu chàng có thể quên được Quán Anh, có thể yêu Liên Liên thì mọi việc được giải quyết thật dễ dàng.
- Có lẽ mình phải rời đoàn hát Thiên Nga này, để cắt đứt với Liên Liên. Nàng còn trẻ cuộc sống sẽ giúp nàng quên mình.
Cứ mãi mê suy nghĩ như thế mà trời đã sáng. Trời lất phất mưa như cái buổi sáng hôm nào chàng bỏ Đài Bắc qua Hương Cảng. Có tiếng gõ cửa rồi Liên Liên xuất hiện
- Anh, dậy đi. Cha em đang chờ anh cùng đi ăn sáng.
Chàng uể oải vào buồng tắm. Một đêm thức trắng chàng có cảm tưởng như mình đã nhuốm đau.
Mà chàng đã bị đau thật! Sau khi ăn sáng với cha con Lý Bân, trở về khách sạn tự nhiên chàng bị choáng váng, mắt mờ đi ngất xiủ, giống như trước kia, chàng đã bị một lần.
Trong lúc chàng ngất đi, có Liên Liên ở bên. Nàng sợ haĩ gọi Lý Bân rối rít
- Cha ơi! Anh Tử Ái làm sao thế này?
Mọi người chạy vào, Lý Bân vội gịuc Trúc Can một nhân viên trong đoàn hát
- Xuống hỏi ông quản lý khách sạn xem có thể đi gọi bác sĩ ở đâu?
Trúc Can chạy bay ra phiá cưả trong khi Lý Bân khiêng Vương Long lên giường. Liên Liên khóc thút thít
- Ảnh có sao không ba?
Lý Bân chưa kịp trả lời thì Vương Long tỉnh lại . Nhìn thấy mọi người xúm xít chung quanh, thấy mắt Liên Liên còn ngấn lệ chàng cảm động thều thào
- Tôi không sao đâu. Chỉ nằm nghỉ một chút là khoẻ lại
Tưởng như lần ngất đi kỳ trước, chàng chống tay định ngồi dậy, nhưng toàn thân rã rời, hơi sức như mất hết.
Lý Bân đặt tay lên trán chàng
- Cứ nằm im, bác sĩ đến ngay bây giờ.
Một lúc sau bác sĩ đến. Sau khi chẩn mạch, chích thuốc, ông ta bảo Lý Bân
- Nên gởi ông này vào bệnh viện. Bịnh tình không đến nỗi nguy hiểm, nhưng ông ta cần tĩnh dưỡng ít nhất là một tháng mới có thể hồi phục lại được.
Liên Liên hỏi
- Thưa bác sĩ, ảnh bị bịnh gì vậy?
- Đau tim!! Và bây giờ đang trúng cảm
- Xin bác sĩ cho chúng tôi biết nên đưa vào bệnh viện nào?
- Hồng Châu! Ở đó không lớn nhưng đầy đủ dụng cụ chữa trị bịnh tim
Thấy mình bị đau đến phải vào bệnh viện, Vương Long rất đau buồn không biết tính sao. Trong khi người bác sĩ đang viết giấy giới thiệu thì Trúc Can đi kêu một chiếc xe kéo. Hai người phải dìu Vương Long ra xe vì chàng đi không nổi.
Trước tình trạng như thế Vương Long vừa khổ tâm, vừa thắc mắc. Chàng không thể nào ngờ được là chỉ trước đó mấy phút chàng còn đi đứng bình thường. Vậy mà giờ đây người chàng rã rời, nhấc tay lên cũng không được.
Lý Bân và Liên Liên cùng đến bịnh viện với chàng. Sau khi mọi thủ tụch giấy tờ xong xuôi Lý Bân ra về còn Liên Liên ở lại chăm sóc cho chàng. Và những ngày kế tiếp nàng bỏ ăn bỏ ngủ chăm sóc chàng như một người vợ hiền chăm sóc cho người chồng yêu quí. Chân tình khiến chàng vừa cảm động, vừa ái ngại. Một hôm Vương Long nắm lấy tay nàng nói
- Liên Liên, em tốt với anh quá. Nếu lần đau này mà không có em và ba em anh không biết sẽ ra saọ. Anh không biết lấy gì để trả ơn em.
Nàng nắm chặt lấy tay chàng, run run nói
- Anh đừng nói chuyện ơn nghĩa. Ba và em coi anh như người nhà, anh không biết sao?
- Anh biết!!
Bàn tay chàng bóp chặt. Trong một lúc xúc động, tình cảm chan hòa, chàng muốn đền ơn nàng bằng cả cuộc đời còn lại của chàng
- Anh định sau này nếu như sức khoẻ bình phục lại như cũ, anh sẽ thưa với ba xin em làm vợ, em có bằng lòng không?
- Anh !
Liên Liên nghẹn lời, hai giọt nước mắt sung sướng trào rạ Đã bao năm rồi nàng chờ câu hỏi đó. Thượng đế đã ban cho nàng hạnh phúc
- Sao em có bằng lòng không?
Liên Liên nhè nhẹ gật đầu. Niềm hân hoan trong lòng nàng quá lớn đến không thể nói ra. Vương Long thở dài thoải mái, đôi mắt chàng nhắm lại như bằng lòng phản ứng của nàng
- Anh ngốc quá, đã bỏ phí không biết bao nhiêu thì giờ. Từ nay, anh sẽ biết rõ hơn anh phải làm gì...

Chương 23
Khi Vương Long ra khoỉ bịnh viện thì đòan hát đã đi Đài Nam. Chàng phải nằm dưỡng bịnh lâu hơn cả sự dự liệu của bác sĩ, đúng hai tháng.
Sức khoẻ chàng đã bình phục gần như cũ. Đáng lẽ ra theo lời khuyên của bác sĩ chàng nên nghỉ ngơi thêm ít ngày nữa thì tốt hơn. Nhưng vì nhiều lý do khiến chàng cương quyết xuất viện. Lý do thứ nhất là chàng muốn trở lại quê hương miền Nam của chàng trước khi thành hôn với Liên Liên. Chàng muốn nhìn lại hình ảnh của Quán Anh. Muốn chính mắt trông thấy nàng hạnh phúc. Như vậy chàng mới có thể quyết định được đời mình. Nếu không chàng sẽ làm cho Liên Liên đau khổ. Nàng là một người con gái tốt, nàng đáng được hưởng tất cả hạnh phúc mà chàng mang lại.
Buổi sáng đáp xe lửa về Nam, chàng không khoỉ bồi hồi xúc động. Thời gian trôi qua thật mau, mới ngày nào đây cũng ơ?
ga xe lửa này, chàng còn là một sinh viên tràn đầy tin tưởng vào tương lại. Còn rộn ràng với những ước mơ yêu đương.
Vậy mà đã năm năm với biết bao thay đổi.
Khi chàng đến Đài Nam, thì đoàn hát đã trình diễn ở đó được hai ngày. Gặp lại chàng, mọi người đều mừng rỡ chào hỏi. Riêng Lý Bân thì hơi ngạc nhiên
- Liên Liên nó đang sửa soạn để ngày mai trở lên Đài Bắc thăm cậu. Nó nói cậu còn phải nằm trong bịnh viện cả tháng nữa mà?
- Sức khoẻ của tôi đã khá rồi, chỉ còn phải nghỉ ngơi ít ngày nữa. Nằm ở bịnh viện vừa buồn vừa tốn kém, tôi lại nhớ mấy anh em trong đoàn, nên về đây nghỉ ngơi tốt hơn.
- Tùy cậu, nhưng cậu nên nhớ rằng sức khoẻ là cần nhất. Tôi sẽ không cho cậu làm việc ngay đâu. Cậu phải nghỉ ngơi một thời gian nữa cho khoẻ hẳn.
Chàng nhìn quanh hỏi
- Còn Liên Liên đâu?
- Nó xuống phố mua quà để sáng sớm mai đi thăm cậu. Chắc cũng sắp về.
Trúc Can xen lời
- Liên Liên định lên Đài Bắc ở lại luôn chờ đoàn hát trình diễn xong ở đây thì cùng đi Tân Gia Ba luôn. Chúng ta chỉ còn ở lại đây ba ngày nữa thôi.
- Tại sao lại chỉ còn ở lại ba ngày? Tôi nhớ bác Lý Bân nói sẽ ở lại Đài Nam hai tuần mà?
Lý Bân gật đầu
- Đúng thế! Nhưng tôi vừa nhận được điện tín từ Tân Gia Ba, họ yêu cầu mình qua trước một tuần
- Càng hay!!!
Chàng nói như nói một mình, nghĩ đến cái hại có thể xảy ra nếu chàng ở lại miền Nam quá lâu.
Vừa lúc đó Liên Liên trở về, nàng ôm đầy quà mới mua
- Liên Liên
- Anh!!
Hai người mừng rỡ nắm chặt lấy tay nhau trong ánh mắt hài lòng của mọi người
- Em cứ tưởng anh còn nằm trong bịnh viện
- Đúng ra thì như vậy. Nhưng anh nhớ mọi người chịu không nổi.
Liên Liên chớp mắt cảm động. Trong sự lạc quan sung sướng, nàng nghĩ chàng nói câu đó là để cho riêng nàng.
- Mọi người cũng nhớ anh. Anh về, ai cũng mừng
Trúc Can phá lên cười
- Nhưng kẻ mừng nhất là Liên Liên
Liên Liên lườm Trúc Can nhưng hắn vẫn tỉnh bơ nói tiếp
- Tử Ái về đây, chính ra không phải vì nhớ anh em, mà vì nhớ Liên Liên.
Moị người cùng cười vui vẻ. Lý Bân lên tiếng
- Mình phải mở tiệc đãi Tử Ái bình phục lại chứ. Mọi người xuống quán tôi đãi một chầu.
Buổi tối hôm đó, trong lúc mọi người lo trình diễn, Vương Long ở lại khách sạn một mình. Chàng quyết định ngày mai sẽ trở về quê thực hiện ý định của mình.
Vương Long mặc áo, thả bộ xuống phố. Trời đổ mưa lất phất nhẹ hột. Gío khuya như quyện lấy hơi sương làm lạnh không gian. Nhưng cái lạnh của cảnh sắc bên ngoài không bằng cái lạnh trong lòng chàng.
Trên neỏ đời mịt mù thăm thẳm, chàng thấy mình bơ vơ, cô đơn quá. Một chút hương tình ấm áp của Liên Liên không đủ sưởi ấm lòng chàng!
- Dù sao ta cũng quyết tiến tới hôn nhân với Liên Liên
Gần tới giờ vãn hát, chàng trở về rạp đón Liên Liên. Hai người thả bộ tay trong tay yên lặng đi bên nhau. Một lúc sau, chàng lên tiếng
- Sáng mai anh về quê một ngày
Nàng ngạc nhiên
- Anh còn đau mà đã đi sao?
- Anh phải về để giải quyết một chuyện, sau đó mới có thê?
nói tới việc hôn nhân của chúng ta. Anh đang cố gắng để cuộc sống sau này của mình được sung sướng.
Bàn tay Liên Liên bóp chặt những ngón tay chàng. Nàng đi như dựa vào người chàng
- Em chỉ biết yêu anh, được sống gần anh là em hạnh phúc rồi. Còn chuyện dĩ vãng của anh em hứa sẽ không bao giờ hỏi tới.
- Có hỏi cũng chẳng ích lợi gì. Phần anh, anh sẽ cố quên chuyện cũ để sống trọn vẹn cho em. Ngày mai anh về quê không ngoài mục đích đó.
Hai người im lặng bước đi. Mưa vẫn nhẹ hột lất phất buồn.
Một thứ buồn dìu dịu, phản phất, chen lẫn sự êm đềm hạnh phúc.
Liên Liên thở dài
- Gần về tới khách sạn rồi, sao em thấy con đường ngắn quá!
- Thật ra con đường cũng chỉ có bấy nhiêu.
- Vâng, chẳng qua chỉ là aỏ tưởng, có cái gì thật đâu.
- Em nói như một triết nhân. Từ trước tới nay, anh tưởng là không bao giờ em có thể nói một câu như thế
- Tại sao?
- Vì em còn quá trẻ, cuộc đời em lại có nhiều danh vọng
- Nhưng tâm hồn em thì lại đã già rồi!!
Nàng ngừng lại, quay sang nhìn chàng
- Nhưng bây giờ nó đã trẻ lại, câu nói vừa qua là kết quả của mấy năm thất vọng suy tư.
Hai người đứng im lặng, lặng lẽ nhìn nhau. Nàng ngước mặt, môi run run chờ đợi. Một thoáng thật nhanh, chàng nghĩ phải hôn nàng. Nhưng chàng chỉ lắc đầu, đưa hai tay vuốt nhẹ đôi má nàng
- Mình vào trong đi. Sáng mai anh đi sớm, có lẽ em chưa thức giấc, chiều mai anh sẽ về.
Ánh mắt nàng nhìn chàng đắm đuối
- Anh đi bình an. Luôn nhớ tới em nhé.
- Dĩ nhiên rồi. Bây giờ em là tất cả hy vọng của anh
Chàng đưa nàng tới tận cửa phòng. Rồi trở về sắp xếp những thứ cần thiết cho chuyến đi sáng hôm sau.
Chương 24
Con tàu rúc một hồi còi dài, từ từ dừng lại sân ga nhỏ của quê chàng. Vương Long bước xuống, tâm hồn chàng không khoỉ xúc động. Từ Đài Nam về quê chàng chỉ mất có một tiếng đồng hồ. Trời còn mờ hơi sương, lành lạnh như buổi sớm năm năm trước, chàng cùng Trương Tú rời quê lên Đài Bắc đi học. Chàng đưa mắt nhìn quanh, cảnh vật không có gì thay đổi. Chàng rời sân ga đi theo con đường nhỏ về quận. Chàng vào một quán ăn, vừa ăn vừa sắp đặt chương trình cho buổi sáng hôm nay.
Từ sáng trước khi rời khách sạn, chàng đã sửa soạn kỹ cho chuyến đi này. Chàng biết mình phải làm gìđể gặp lại những người quen biết mà họ không thể nhận ra chàng.
Qua mấy năm đi theo đoàn hát, chàng đã biết được kỹ thuật hóa trang. Chàng sẽ biến thành một lão già rách rưới đi hát dạo với cây vĩ cầm.
Ản uống xong, chàng từ từ đi về phía xưởng mộc , ngôi nhà cũ của chú thím chàng. Chàng dừng lại ở cổng, bắt đầu kéo một bản nhạc. Những người trong xưởng dừng tay đổ xô ra nhìn. Chàng bắt đầu cất tiếng hát.
Chỉ mới hát vài câu, chàng đã nhìn thấy chú thím từ trong nhà bước ra. Cả hai trông đều khoẻ mạnh, điều đó khiến chàng được yên tâm.
Chú chàng rẽ đám đông tiến vào chính giữa. Ông đứng đốI diện ngay trước mặt chàng chăm chú nhìn. Không biết kỹ thuật hóa trang của chàng có sơ hở gì không? Cố lấy lại bình tĩnh, chàng tiếp tục hát. Theo đúng hành động của một người hát dạo, dút bản nhạc chàng ngửa nón đi vòng quanh. Vài đồng tiền vứt vào nón chàng. Tới trước mặt chú, chàng ngừng lại chờ đợi. Chú chàng từ từ lần túi móc ra một đồng tiền bỏ vào nón rồi quay người trở vào trong.
Chàng đứng lặng nhìn theo. Mắt rưng rưng mờ lệ, kềm hãm tiếng kêu trong lòng chàng nhặt những đồng tiền cho vào túi.
Thế là xong một phần công việc. Chú thím và những người hàng xóm không ai nhận ra chàng. Vương Long yên tâm đi về phía nhà của Quán Anh.
Tới trước cưả biệt thự, chàng dừng lại đứng dựa mình vào gốc cây bạch dương năm nào chia tay cùng Quán Anh. Chàng còn nhớ rõ từng cử chỉ, từng điệu bộ , từng lời nói, ánh mắt nàng hôm đó. Bây giờ trở lại, cũng dưới gốc cây này, chàng vẫn là một kẻ cô độc, còn nàng chắc là hạnh phúc tràn đầy. Đặt vĩ cầm lên vai, chàng bắt đầu hát bài ca kỷ niệm "Ban? tình ca muôn thươ?". Tiếng hát của chàng nương theo dòng nhạc, trầm ấm ngọt ngào mà buồn thảm. Những người đi đường dừng lại, những người chung quanh đổ ra nghe, nhưng cưả nhà nàng vẫn đóng kín im lìm. Trong ngạc nhiên và
thất vọng chàng vẫn tiếp tục kéo đàn và hát. Bỗng nhiên, cửa sổ trên lầu bật mở, rồi bóng một thiếu nữ hiện ra, đúng là Quán Anh. Trái tim chàng muốn ngừng đập, giọng chàng như tắc nghẹn..chàng cố giữ vững tay đàn cho giọng hát khoỉ bị lạc đi. Từ trên lầu cao, nàng nghiêng hẳn người ra ngoài cửa sổ, chăm chú nhìn xuống đường. Một bàn tay từ trong thò ra đặt lên vai nàng. Rồi Trương Tú cũng xuất hiện. Hai người như trao đổi với nhau vài câu ngắn. Cả hai cùng biến mất trong khung cửa sổ. Được nhìn hình ảnh hạnh phúc của họ như vậy đối với Vương Long đã đủ lắm rồi. Nhưng Vương Long hiểu rằng chàng sắp được đối diện với họ gần hơn. Chắc chắn những câu trao đổi đó là những lời họ rũ nhau xuống nghe chàng hát. Tuy hồi hộp nhưng chàng vẫn cố giữ được giọng hát trầm ấm ngọt ngào. Và vì cảm động tiếng hát lại hay hơn, buồn hơn là giọng tự nhiên thường ngày của chàng.
Đúng như điều chàng đoán, cánh cửa chính đã được mở ra, Trương Tú dìu Quán Anh ra ngoài. Họ băng qua vườn để đến chỗ chàng đứng. Nhưng tới cổng cả hai ngừng lại im lặng nhìn chàng. Hai người vẫn như xưa. Quán Anh vẫn thanh cao, diệu vợi. Nàng có vẻ hơi gầy đi và già dặn hơn xưa. Cả người nàng không có gì thay đổi nhiều kẻ cả chiếc áo trắng mà nàng hay mặc. Trương Tú thì mập và chững chạc ra, không còn dáng vẻ của một thư sinh mà đã mang dáng điệu của một nhà thương gia lịch lãm. Hai người đứng lặng vừa nhìn vừa nghe chàng hát. Bản nhạc hết, chàng bắt đầu lại từ đầu. Càng lúc giọng chàng càng ngọt ngào tha thiết hơn. Và nếu họ còn đứng đó nghe chàng lập đi lập lại cả trăm lần chàng cũng không hát bản khác. Nhưng chàng chưa kịp hát đến lần thứ ba thì Quán Anh từ từ ngã đầu dựa vào vai Trương Tú, trong mắt nàng hai dòng lệ trào ra lăn dài trên má. Vương Long thấy mắt chàng cũng mờ đi. Trương Tú quay nhìn Quán Anh rồi lặng lẽ dìu nàng trở vào nhà. Đi được vài bước nàng quay trở ra móc trong ví mười đồng bỏ vào nón của chàng. Đôi mắt chàng bắt đầu cay, nhòa nhạt nhưng chàng vẫn tiếp tục hát cho đến khi cánh cửa chính từ từ khép lại thì bài hát cũng vừa chấm dứt.
Chàng đứng lặng ngẩn ngơ như kẻ mất hồn. Mắt chàng đầy lệ, lặng lẽ nhặt đồng tiền trong nón bỏ vào túi chàng cất bước trở lại nhà ga
- Nàng đã khóc vì cảm động, như vậy là nàng vẫn còn nhớ đến ta
Chàng muốn gào lên với ý tưởng đó. Niềm đau như xé tâm can chàng. Ngồi trên xe lửa trở về Đài Nam, chàng đã lấy lại được bình tĩnh. Mân mê đồng tiền của Quán Anh trong taỵ Đồng tiền đã ở trong bàn tay của nàng, đã mang đầy hơi hướm của nàng. Chàng hôn lên đồng tiền.
- Ta sẽ coi nó là một kỷ niệm, sẽ giữ nó suốt đời. Ta đã nhìn lại được nàng, như thế là quá đủ
Vương Long ngước nhìn qua khung cửa con tàu. Cảnh sắc chạy lùi dần, lùi dần như thời gian, như dĩ vãng của đời chàng chạy qua
- Bây giờ là lúc ta phải nghĩ tới Liên Liên.



chương: 4



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 |

truyện BẢN TÌNH CA MUÔN THƯỞ được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện BAN TINH CA MUON THUO. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Hoa Lau




Ðó là một buổi chiều đẹp trời . Mặt trời chiếu những tia nắng ấm áp khắp nơi . Cha và mẹ đang chuẩn bị đồ câu bên đầm nước . Tôi chạy tung tăng trên mặt đất gần
1235 lượt đọc

Rượu Mừng Pha Nước Mắt




Phùng Vinh ngồi một mình trong thư phòng. Tì đôi cánh khủy lên bàn viết, hai bàn tay nâng lấy cằm, chàng hướng nhìn ra vườn, qua khung cửa sổ. Ngoài kia nắng đang hồng, liễu đang
1915 lượt đọc

Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm




Trong lúc Thái Tuấn và Thục Lan tâm sự với nhau thì cô sinh viên mới nhận việc đang làm cơm tối trong căn condo mà công ty cấp cho mình. Những người có chức vụ cao trong công ty
6213 lượt đọc

BẢN TÌNH CA MUÔN THƯỞ



Mây trắng bay về núi
Chim bay moỉ cánh rồi
Mắt người tình lạnh xa xôi
Trăm năm hạnh phúc, môi cười vỡ tan...
Khuôn mặt người nam sinh viên trên sân khấu mông lung như phủ một
2954 lượt đọc

Cánh nhạn cô đơn



Khi Hạ Lỗi trở về, cảnh nhà họ Khang rối tung. Ông bà Bỉnh Khiêm không màng chuyện tiếp đón vợ chồng họ Sở, mà chỉ lo chạy chữa cho Hạ Lỗi trước tiên. Mộng Phàm vừa
27694 lượt đọc

Hồng Điệp



Ngọc Quế mơ màng, nghĩ ngợị Nàng nhớ lại! Nhớ lại! Không ngăn nổi suối lệ tuôn tràọ Thương tích Trọng An nặng đến như thế nào mà chàng luôn luôn không quên tìm cách
1205 lượt đọc

Thủy Linh




Sáng sớm, Văn cắp sách bước ra khỏi phòng, muốn đến một vùng vắng vẻ bên bờ biển để xem sách. Nhưng vừa ra sân, chàng bắt gặp Hải Liên. Nàng ngồi trên ghế đá bên gốc
3951 lượt đọc

Đồng hồ báo tử



Phương án hiến máu buộc phải đặt rạ Y còn nhớ như in lúc ấy, tất cả thành viên trong cái cơ quan thiếu máu của y hơi lặng đị
Mân mê chén nước trong tay, không nhìn ai, nhưng
2155 lượt đọc

Vườn Hồng Vắng Bóng



Ðêm tối mịt mùng! Thật khuya mưa vẫn còn nặng hạt. Tiếng ếch nhái và côn trùng kêu vang ngoài đồng. La Tịnh Trần đứng hứng mưa trong vườn hoa của một căn nhà nhỏ. Chàng
1841 lượt đọc

Mùa Xuân Cho Em




Sau ngày hôm đó, khi hồi tưởng lại, Đường mới phát hiện ra điều Băng Nhi nói “Hết rồi! Tôi chết mất!” Câu nói đó đúng ra phải là của Đường. Làm gì mà vấn đề trở
8276 lượt đọc

xem thêm