Dê đực chửa -

Tiếng tăm về cầu bé thần đồng ở vùng Thanh Hóa bay đến kinh đô. Nhà vua muốn biết hư thật như thế nào, bèn ban lệnh: Cả phủ Thanh Hóa, mỗi làng phải đem nộp một con dê đực đang chửa. Sau hai tháng, nếu làng nào không nộp sẽ bị trị tội. Dân chúng phủ Thanh Hóa hốt hoảng sợ hãi. Cả làng Quỳnh ở, ai cũng nhớn nhác lo âu. Tìm đâu ra dê đực chửa? Biết chuyện đó, Quỳnh nói với bố:

- Về việc ấy xin Thầy đừng lo. Thầy cứ bảo dân làng chuẩn bị cho con một trăm quan tiền và gạo ăn đường, con sẽ kiếm được dê đực chửa cho làng.

Nghe con nói, ông bố không tin, nhưng cũng thưa lại với dân làng. Không có cách nào khác mọi người đành làm theo lời yêu cầu của Quỳnh. Sáng hôm sau, hai cha con Quỳnh lên đường. Họ đến kinh đô đúng lúc nhà vua có việc đi qua cửa Đông. Quỳnh nép xuống cống sát vệ đường chờ. Khi xa giá nhà vua đến gần, Quỳnh khóc rống lên. Vua sai lính lôi đứa bé đang khóc lên hỏi nguyên do. Quỳnh vờ như không biết đãy là vua, càng gào to, kể lể:

- Mẹ tôi chết đã mấy năm nay, tôi nói mãi mà bố tôi vẫn không chịu đẻ em bé cho tôi bế…

Vua cho là đùa bé bị bệnh dại ngây, cười và nói:

- Mày thật là đần độn, đàn ông mà đẻ sao được!

Bãy giờ Quỳnh nín bặt, đứng chắp hai tay nói rất trang nghiêm:

- Thưa ông, vậy mà nhà vua bắt dân làng tôi phải nộp dê đực chửa.

Nghe nói, nhà vua giật mình, biết ngay đây là đứa bé ở Thanh Hóa mà bấy lâu nay mình vẫn nghe đồn.





Chương: 1 |

truyện Dê đực chửa được đăng bởi vcadao, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện De duc chua. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Chí nam nhi


Chồng cãi nhau với vợ. Sau khi chuẩn bị hành trang để ra đi, anh ta liền nói lời từ biệt:

- Tôi tự nguyện đi làm nhà du hành vũ trụ đây. Thà va đập vào các thiên thể, hy sinh ở một hành tinh bí
961 lượt đọc

Thơ tình Thơ vui


thơ vui thơ vui

Chọn mãi mới được một ngày
Gặp anh để quyết giãi bày yêu thương
Hai đứa ngồi trên bờ mương
Công nông thì chạy trên đường, bụi ghê
Cứ thế mà buôn dưa lê
Mãi không đề
790 lượt đọc

Thơ vịnh con chó


Có một anh học trò nhỡ độ đường, vào huyện ăn xin, nói là học trò nghèo. Quan huyện vốn trước cũng là trò nghèo, thương hại, bảo:

- Có phải học trò thì ta ra thơ ” Con chó” cho mà
928 lượt đọc

thư tình xuyên thế kỉ P1


Gửi người con gái anh yêu!

Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.

Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu
962 lượt đọc

Lão nông và con vịt còi


Một lão nông làm nghề chăn vịt, khi lão đem ra thành phố bán thì bán rất chạy và còn được giá cao nữa. Trong đàn vịt, đàn lợn bao giờ cũng có 1 con còi nhất đàn. Lão quyết định sẽ đem con
1047 lượt đọc

Hố to


Có một người, suốt ngày lang thang tìm cách lừa dối người khác để kiếm ăn. Một hôm, anh ta lang thang đi qua một nhà đang có đám tang, anh ta mừng thầm: có chỗ kiếm ăn rồi!

Anh ta vào nhà đang có
1082 lượt đọc

Ai mua trăn


Trong lớp học, thầy Việt văn đang dạy đến thi sĩ Hàn Mạc Tử. Thầy đọc câu thơ: “Ai mua trăng, tôi bán trăng cho”.

Bỗng một bác nông dân chạy xồng xộc vào lớp hổn hển nói:

- Con trăn đâu,
984 lượt đọc

thi chim (new)


truyện này nghe đứa em kể lại, mà nó lại nghe từ mồm đứa khác kể lại, nên giờ tớ rimic lại lần nữa. Ae nhà mình nghe và đánh giá coi. Truyện là thế này…

Ngày xửa ngày xưa, ở 1 làng
871 lượt đọc

Ước gì

- Bố: Phiếu điểm của con đâu?

- Tí: Trước khi xem bố cho con 1 điều ước.

- Bố: Thế con ước gì?

- Tí: Ước gì khi xem xong phiếu điểm con không bị bố đánh!

- Bố: Hừ!!
1046 lượt đọc

Tôi là người giữ chìa khóa


Tại một bệnh viện tâm thần nọ, các bác sĩ đang vẽ một cái cửa giả để kiểm tra lần cuối trước khi cho bệnh nhân xuất viện.

Các bác sĩ bảo với bệnh nhân:

- Các anh hãy mở cánh cửa đó
905 lượt đọc

xem thêm