Người Chết Ði Kiện -

Ngày xưa, ở tỉnh Bình Thuận, có một người làm hương chức tên là Định. Một hôm, có trát quan về đòi đi gấp, xã Định cưỡi ngựa phóng nước đại lên huyện. Trên đường cái ra khỏi làng, có một ngôi miếu thờ bà, có tiếng linh thiêng lắm, bất cứ ai đi ngang qua cũng phải xuống võng, xuống ngựa, cất nón, nghiêng dù, bằng không thì bị bà vật chết. Lúc xã Định cỡi ngựa đến đó thì trời đã tối mới van vái:
\"Tôi phải đi việc quan đòi khẩn cấp, đêm tối tăm, xin phép bà cho tôi cỡi ngựa đi luôn, kẻo xuống thì trễ ra, lại sợ cọp nữa, để về nhà tôi sẽ cúng bà\".

Xã Định khấn khứa xong rồi phóng ngựa đi luôn, xong được một lúc thì thổ ra huyết. Anh ta ráng đi xong việc quan rồi, trở về ngang miếu, lại thầm xin cho mạnh khỏe về đến nhà sẽ cúng bà một con heo. Nhưng về tới nơi, bệnh tình càng thêm nặng, xã Định tức giận thốt ra:
\"Bà làm bậy, muốn bắt chết tao thì bắt, nhưng tao có chết xuống âm phủ thì tao kiện cho tới cùng\".

Tính không sống được nữa, xã Định gọi vợ con lại dặn dò:
\"Đến khi tao chết, phải nhớ chôn theo cho tao một trăm tờ giấy đại, mười cây bút, năm thỏi mực, để xuống âm phủ tao kiện mụ ấy cho biết tay\".

Sau khi xã Định chết được ba tháng, không rõ thưa kiện dưới âm phủ làm sao, mà bà thần miếu đạp đồn lên nói:
\"Làng hạ ngôi miếu này đi, thôi đừng thờ ta nữa\".
Làng hỏi duyên cớ làm sao, bà thần đáp:
\"Có tên xã Định mới chết xuống âm phủ kiện ta, nên ta không còn ở xứ này nữa. Làng đừng cúng tế ta nữa, ta phải bận đi hầu kiện luôn, cúng thì cho quỷ ăn mà thôi\".

Làng nghe vậy chớ không dám phá miếu, rồi cách vài tháng đến lệ kỳ yên, làng giết heo cúng bà như trước. Xã Định mới đạp đồng lên cho ông tiên chỉ làng hay:

\"Tôi đã kiện mụ ấy, mụ ta không được ở miếu này nữa, thôi làng đừng có cúng. Nếu làng không tin, cứ cầu ông địa lên hỏi thì biết rõ\".

Làng mời thày pháp để cầu thổ thần lên hỏi, cũng nói như lời xã Định, mới gỡ ngôi miếu đi. Từ đó về sau người ta đi qua lại chỗ ấy không còn phải xuống ngựa, cất nón nữa.





Chương: 1 |

truyện Người Chết Ði Kiện được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nguoi Chet Ði Kien. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lọ Nước Thần

Ngày xưa có một anh chàng trẻ tuổi chưa có vợ , sống bằng nghề làm ruộng . Một ngày nọ anh xách búa lên rừng đốn củi . Trong khi đang lúi húi chặt cây , anh trông thấy một con quạ tha một con
4055 lượt đọc

Con Sinh Trước Cha

Ngày xưa, có hai người bạn ở hai làng cách nhau một con sông, đi lại với nhau thân thiết như anh em ruột. Gặp lúc nước có loạn, hai người cùng phải đi thú xa. Một người có tiền, một người
1226 lượt đọc

Hoa Thủy Tiên

Ngày xưa, có một ông phú hộ có 4 người con trai. Khi biết mình sắp chết, ông gọi 4 người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm 4 phần đều nhau. Bốn người con hứa tuân lời cha
1976 lượt đọc

Người Tiều Phu Hóa Nai

Ngày xưa, ở đất Cao Bằng, có một người tiều phu mộc mạc hiền lành và hiếu thảo. Anh có một bà mẹ già hay đau ốm. Thầy thuốc bảo là cần có sữa nai tẩm bổ, mới mong chữa lành bệnh cho me
3998 lượt đọc

Hai Bà Trưng

Ngày xưa, về thời nội thuộc nhà Hán, ở huyện Mê Linh, đất Phong Châu, có Lạc tướng họ Hùng sinh được hai người con gái, chị tên là Trắc, em tên là Nhị.

Trưng Trắc lấy chồng Thi Sách, thuộc
3875 lượt đọc

Phạm Viên Thành Tiên

Ngày xưa, vào đời nhà Lê, ở huyện Đông Thành, có nhà họ Phạm sinh được hai con trai là Phạm Chất và Phạm Viên. Phạm Chất đỗ tiến sĩ khoa Giáp thìn đời vua Thần Tôn nhà Hậu Lê, còn Phạm Viên
3849 lượt đọc

Hưng Đạo Đại Vương

Ngày xưa, về đời nhà Trần, ở đất Nam Định, có An Sinh vương phu nhân, chồng là anh ruột của vua Trần Thái Tôn. Một đêm, bà nằm mơ thấy có một vị thiên thần tinh vàng tướng ngọc, tự xưng là
1899 lượt đọc

Trương Chi Mỵ Nương

Ngày xưa có anh Trương Chi,
Người thì rất xấu, hát thì rất hay.

Ngày xưa, đã xưa lắm, có một vị quan đại thần có một cô con gái tuyệt đẹp, tên là Mỵ Nương. Cũng như các tiểu thư con nhà trâm
3811 lượt đọc

Hồn Trương Hoa, Ma Hàng Thịt

Ngày xưa, có một người đánh cờ tướng rất cao tên là Trương Hoa. Chưa có một tay cờ nào địch lại nổi anh ta. Một hôm, có người đánh cờ với Trương Hoa, bị dồn vào thế bí, ngồi nghĩ mãi
1287 lượt đọc

Lọ Thuốc Trường Sanh

Ngày xưa, ở một làng kia, có một nông dân rất nghèo, cha già đau yếu lâu ngày không tiền thuốc men phải chết. Gặp hôm trời mưa gió lớn nước ngập lụt, anh không mượn ai khiêng giúp đi chôn
2403 lượt đọc

xem thêm