Con Bìm Bịp -

Ngày xưa, có một thiếu nữ con nhà khuê các, không hiểu vì duyên cớ gì mà cạo đầu đi tu rồi lặn lội qua Tây phương tìm Phật. Trải qua rừng sâu núi hiểm, thân gái một mình, nàng chịu biết bao gian nguy cực khổ. Thấy nàng mộ đạo, đức Thích Ca hóa ra người ăn xin để thử lòng nàng. Người ăn xin ấy nhờ nàng cho gói cơm khô duy nhất của nàng mang theo để ăn đỡ đói. Nàng cám cảnh nghèo khó của người ăn xin, bèn niềm nở cho cả gói cơm khô của mình. Phật động lòng nên trước khi từ biệt, có truyền cho nàng bốn câu kinh và dặn rằng khi nào gặp tai nạn thì niệm lên, tứ c nhiên sẽ gặp sự may mắn.

Một hôm, trời đã về chiều, chân mệt mỏi, nàng lạc vào giữa đám rừng âm u. Bỗng trước mặt xuất hiện lờ mờ một ánh đèn trong túp lều tranh bên sườn vắng. Nàng hối hả rảo bước đến gõ cửa xin trọ lại đêm. Có tiếng lanh lảnh trong lều đưa ra, rồi tiếp đến tiếng cười giòn giã. Mu. Chằng vốn hay ăn thịt người nên khi đánh hơi thấy nàng thì vội vã nhe nanh nhọn chơm chởm phá lên cười để toan nuốt sống nàng. Nàng bèn niệm lên bốn câu kinh:
Thiên la thần, địa la thần,
Nhân ly nạn, nạn ly thân,
Nhất thiết tai ương, hóa vi thần,
Nam mô A di đà Phật!
Tức thì mu. Chằng sợ hãi đến trước mặt nàng mà năn nỉ. Liền đó, ở ngoài có tiếng gào thét làm chuyển động cả khu rừng. Đó là con của mu. Chằng sắp về, cũng ghiền thịt như mẹ nó. Chằng con vừa bước vào nhà đã đánh hơi mùi thịt. Khi thấy nàng núp trong buồng, Chằng con lôi ra toan nuốt sống. Nàng nhắm mắt đọc kinh. Bỗng Chằng con thấy ruột gan như bị cào xé, tay chân rụng rời. Chằng con năn nỉ nàng, rồi sau khi nghe nàng thuyết pháp, Chằng con muốn chuộc tội đầy dẫy của nó, bèn móc ruột, lấy trái tim nhờ nàng đem dâng Phật, rồi ngã lăn ra chết.

Sáng hôm sau, nàng buộc quả tim vào hành lý rồi nhắm hướng Tây mà đi mãi. Đi độ năm bảy ngày, quả tim sình lên mùi thối, nàng bèn vứt nó vào bụi rậm. Qua nhiều ngày gian lao, vất vả, ni cô trông thấy thấp thoáng trước mắt ánh sáng chói lòa trên nóc điện vàng ròng xứ Phật. Càng đi đến gần, mùi hương ngào ngạt của Tây phương tỏa ngát trên đường đi. Mặc dầu gần đuối sức, ni cô dấn bước mau, tới gần thành Cực Lạc. Đến cửa ngọc đi vào đất Phật, ni cô đã kiệt sức, đưa tay lên gõ, cửa vẫn khép chặt. Gõ mạnh, thì thấy một vi. Bồ tát hiện ra trước mặt mình chói lòa hào quang, lên tiếng hỏi:
\"Nam mô A di đã Phật! Chúng sinh lòng tưởng tới Phật mới xa xôi lặn lội tìm tới Tây phương. Vậy chẳng hay dọc đường có ai nghĩ tới Phật nữa không?\"
Ni cô bèn đem chuyện Chằng con gửi trái tim mà kể lại. Bồ tát bảo rằng cửa Phật chỉ mở khi nào ni cô mang đến trái tim đã hứa dâng cho Phật. Nghe thấy vậy, ni cô nức nở khóc, thưa rằng mình không còn sức quay trở lại tìm kiếm trái tim đã vứt dọc đường.
Bồ tát mới nói rằng:
\"Nếu vậy thì ta sẽ cho ni cô đôi cánh để bay cho khỏi mệt\".

Thế rồi Bồ tát niệm một câu kinh, tức thì ni cô biến thành một con chim. Cô gái đang đội mũ đen ni cô nên đầu hóa đen, mắt vừa khóc hóa đỏ, và bộ quần áo nâu thành bộ lông màu đà.

Từ đó con chim bay đi tìm trái tim, hết lùm nọ đến bụi kia, thỉnh thoảng lại kêu lên than vãn: \"Tội nghiệp! Tội nghiệp!\" mà không bao giờ kiếm ra vật Chằng con đã giao phó cho nàng dâng lên Phật. Do tiếng kêu của con chim màu đà, người ta đặt tên cho nó là bìm bịp.





Chương: 1 |

truyện Con Bìm Bịp được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Con Bim Bip. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Phùng Hưng

Ngày xưa, vào thời nội thuộc nhà Đường, ở quận Đường Lâm (thuộc tỉnh Sơn Tây ngày nay) có ông Phùng Hưng vốn dòng dõi quan lang, làm tù trưởng tại châu này.

Phùng Hưng sức khỏe khác thường,
2496 lượt đọc

Chuyện Chàng Lía

Ngày xưa ở một làng nọ có vợ chồng người làm vườn nghèo khổ, sinh được đứa con trai đặt tên là Lía. Cha qua đời, Lía còn nhỏ tuổi chịu cảnh mồ côi cha. Thường ngày Lía theo mẹ bắt ốc
1997 lượt đọc

Ngọc Quạ

Ngày xưa, có một người đi ở, thường hay cờ bạc thành ra nợ nần rất nhiều. Một hôm, nó dắt trâu đi cày, bị chủ nợ đến bắt mất trâu đi. Nó không dám về nhà sợ chủ đánh, buồn rầu nằm
1422 lượt đọc

Sự Tích Trầu Cau

Thời xưa, một nhà quan lang họ Cao có hai người con trai hơn nhau một tuổi và giống nhau như in, đến lỗi người ngoài không phân biệt được ai là anh ai là em. Năm hai anh em mười bảy mười tám tuổi
3743 lượt đọc

Con Rùa Vàng

Ngày xưa, có hai người bạn thân, một người giàu tên là Đại Trượng Phu, một người nghèo tên là Chí Quân Tử.
Vợ chồng Đại Trượng Phu thấy bạn nghèo túng ngỏ ý muốn giúp vốn cho để buôn
3925 lượt đọc

Ông Huyện Khảo Ðá

Ngày xưa, ở Hà Tĩnh, có một người đàn bà rất nghèo túng, cuối năm đem rau ra chợ bán để kiếm tiền mua thức ăn trong ba bữa Tết. Đi đến nửa đường, qua một cái cầu tre, người đàn bà lẩy
2232 lượt đọc

Nàng Tiên Thứ Chín

Một bà cụ có một người con trai lớn, nhưng bà nghèo quá chẳng có tiền để hỏi vợ cho con. Ðêm nào thấy con trai nằm ngủ một mình bên bếp lửa, bà cũng ra đầu sàn ngồi nhìn trời mà khóc. Một
2004 lượt đọc

Có Công Mài Sắt, Có

Đến như sắt mài mãi cũng thành kim, thì bất cứ việc gì cũng có thể làm được, miễn là chúng ta biết chịu khó khổ luyện, biết kiên trì nhẫn nại, không quản gian lao vất vả. Lời giáo huấn
3847 lượt đọc

Tấm Cám

Ngày xưa, con Tấm, con Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Tấm là con vợ cả, Cám là con vợ lẽ. Bố chúng nó mất rồi, mẹ con Tấm cũng mất rồi. Tấm ở với con Cám và dì ghẻ là mẹ con Cám.

Một
2396 lượt đọc

Ở Hiền Gặp Lành

Đã lâu lắm rồi, không còn ai nhớ năm tháng nào nữa, có một thanh niên dân tộc Mèo tên là A-páo. Cha mẹ mất sớm, A-páo phải dắt em đi xin ở đợ cho một gia đình giàu có. Nhưng gia chủ từ chối.
4004 lượt đọc

xem thêm