Chết chỉ vì cỡ áo sơ mi

Một người đàn ông cứ đến văn phòng làm việc là thấy nghẹt thở và mặt nóng bừng, đỏ lên từng đám.
Ông đến bác sĩ:
– Thưa bác sĩ, ban đêm tôi hoàn toàn bình thường. Nhưng tôi chỉ vừa đến văn phòng là mặt nóng bừng lên với nhiều vết đỏ và bắt đầu nghẹt thở.
Bác sĩ bảo ông ta:
– Ông cởi áo ra.
Bác sĩ lấy ống nghe nghe toàn thân từ trên xuống dưới bệnh nhân của mình, rồi nói:
– Ông lo lắng quá nhiều. Ông hãy cất bỏ những lo lắng của mình đi.
Người đàn ông nằm điều trị và mười lăm ngày sau ông ra viện không còn nỗi ưu phiền nào. Ông trở lại văn phòng làm việc. Nhưng khi nhìn mình trong gương ông lại thấy mặt nhiều vết đỏ và bắt đầu khó thở. Thế là lần này ông đến gặp một bác sĩ chuyên gia kì cựu. Vị bác sĩ này, sau khi phân tích kĩ lưỡng hiện trạng, kết luận:
– Cái này do dạ dày. Phải cắt bỏ một phần dạ dày của ông bệnh mới khỏi được.
Thế là, a lê hấp, một phần dạ dày của ông ta bị cắt bỏ. Trong thời gian hồi sức, ông không hề bị đỏ mặt và nghẹt thở nên rất hài lòng. Ông thanh toán viện phí rồi về nhà làm một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, ông đến văn phòng làm việc. Nhưng vừa mới bước ra phố ông lại nghẹt thở và đỏ bừng mặt. Xe cấp cứu đến đưa ông vào bệnh viện. Tất cả bác sĩ hội họp lại hội chẩn trường hợp này và quyết định cắt bỏ toàn bộ ruột già của ông.
Ba tháng sau, ông bắt đầu khó cử động chân tay. Nhưng người ta bảo ông:
– Ông sẽ không bao giờ còn nghẹt thở và đỏ mặt nữa đâu. Có điều ông chỉ sống được năm hay sáu tháng nữa thôi.
– Thôi đành vậy. Nhưng chí ít tôi cũng phải kết thúc mọi cái thật đẹp.
Ông dùng tất cả các khoản tiền tiết kiệm mua một chiếc ôtô hạng sang và nhất quyết phải trở thành một người sành điệu. Ông vào một cửa hiệu lớn đặt may đo năm bộ com lê, một tá cravat, năm đôi giày và, ông yêu cầu:
– Tôi muốn trong năm tháng liền mỗi ngày mặc một chiếc áo sơ mi. Như vậy sẽ phải may cho tôi một trăm năm mươi chiếc!
– Vâng được ạ, nhân viên cửa hàng nói. Xin ông đợi một lát, chúng tôi lấy số đo cho ông… Dài tay 57, vòng bụng 75, cao 62 và vòng cổ 40…
– Không, ông ta nói. Vòng cổ tôi không phải 40 mà là 37…
– Thưa ông, 40 là vòng cổ của ông. Chúng tôi vừa mới đo xong mà.
– Không, 37, tôi yêu cầu anh, 37!
– Vậy được ạ. Ông nhớ cho, đây là theo yêu cầu của ông. Nhưng, nếu ông mặc áo sơ mi vòng cổ 37, mặt ông sẽ lúc nào cũng đỏ và ông luôn nghẹt thở…

Những bài khác
Trong một phiên tòa quốc tế giải quyết tranh chấp sai sự thật : Thẩm phán: tại sao ViệtNam lại kiện các nước khác? cho biết ly do. VN đáp: vì Mỹ, liên Sô.. các nước khia cướp công của Việt Na TP: cướp công gì ? VN: Họ tự cho thế giới biết họ là người lên cung trăng thứ 1, thứ 2. thứ 3.... nhưng lại không kể tên Việt Nam đâu tiên . TP: Việt Nam có lên há ? lên khi nào ? TP: hmmm, vậy Việt Nam có gì chứng minh ? VN: Chú cuối
Đi dạo ngoài phố bỗng thấy tờ rơi này, nên ghi lại anh em xem, ai muốn làm thì đăng kí Cần tuyển gấp 10 nhân viên làm bia, không cần kinh nghiệm, bằng cấp. Làm việc 4 giờ một ngày, lương 3.000 USD một tháng. Chúng tôi là một công ty liên doanh lớn với 85% vốn đầu tư của nước ngoài, chuyên sản xuất các loại bia cao cấp. Nay chúng tôi đang thiếu nhân lực cần tuyển gấp 10 nhân viên làm bia. Yêu cầu: Sức khoẻ tốt, không bị bệnh tim, ngoại hình dễ nhìn, không
Anh nọ dốt đặc cán mai, thấy các ông già bà cả mang kính xem sách, bắt chước ra chợ hỏi mua một đôi. Vào hiệu, bảo chủ hiệu đem ra cho anh ta chọn. Anh ta đeo kính vào, lấy cuốn lịch đem theo ra xem, xem xong lại bảo chủ hiệu cho chọn đôi khác. Chủ hiệu chiều ý, chọn cho anh ta năm sáu đôi, nhưng đôi nào anh ta cũng không ưng ý. Chủ hiệu bèn chọn một đôi tốt nhất trong hiệu đưa ra. Anh ta đeo vào, lại lấy cuốn lịch ra xem, vẫn
trong dịp lễ, một cô gái đến chùa bốc quẻ, và cầu xin: - Lạy Thánh mớ bái, xin ngài ban cho con lấy được người chồng: một là vô cùng giàu có, hai là có quyền cao chức trọng, ba là vừa trẻ vừa đẹp trai, bốn là vô cùng chung thuỷ với con. - Thánh mỉm cười trả lời: Ba điều trên con xin, ta đều có thể ban cho, nhưng đã có ba điều ấy mà con lại xin kèm theo điều thứ tư là sự chung thuỷ của anh ta thì đến ta là Thánh cũng
Hơi dài nhưng hay lắm, các bạn đọc truyện vui vẻ 😛 Thu hoạch mùa màng xong rồi cứ ngửa ra nằm gác giò giàn bếp, nghỉ ngơi riết rồi cũng đâm ra chán. Tui móc đất vò bậy vài chục viên đạn bắn ná thun chơi, rồi thả rề rề ra hậu đất. Mọi khi ở con bờ này vào những buổi trưa trích cồ về đậu nghỉ mát nơi ngọn cây đen kịt. Vậy mà bữa nay im lìm, vắng hoe. Đi vòng vòng một hồi, tui thấy buồn, bắn bậy ba con chim sâu một hồi hết

Leave A Comment