VU VƠ

Vườn Thơ

vu-vo(view: 2501)


VU VƠ
Một chút vu vơ , một chút lòng
Mượn vài con chữ viết thành dòng
Hàng trăm nỗi nhớ tuôn ra cả
Phủ ngập hương xưa rêu bám rong
Người ở nơi đâu trong lúc này
Dù quên hay nhớ vẫn sầu vây
Vẫn thường tự hỏi rồi im lặng
Quờ quạng con tim cứ lệ đầy
Tôi muốn tin vào kiếp vận hồi
Để xin dặn trước đừng xa tôi
Bước cùng tôi nhé đường tình muộn
Tiền kiếp dở dang ta phải đòi
Phương ấy bây giờ mưa lại rơi
Cali vẫn vậy nhớ không rời
Co ro chiếc áo ngày xưa cũ
Tình mục nên làm nó tã tơi
Ngước mặt nhìn trăng tôi khẽ thầm
Người ta đâu biết chốn xa xăm
Tôi đây thèm khát vòng tay đó
Trốn cả dương gian để khóc thầm
TV
vu-vo

bài vu vơ được đăng bởi: thuvang với tựa đề vu vo tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

1.001 định nghĩa về vợ
1.001 định nghĩa về vợ
Hôm nay mùng 8 tháng 3
Không biết định nghĩa Vợ là chi đây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa


XIN CHO TÔI ĐẾN VỚI EM
XIN CHO TÔI ĐẾN VỚI EM
"images/smilies/rose.gif" alt="rose.gif" title="rose.gif" />
XIN CHO TÔI ĐẾN VỚI EM
Xin cho tôi về thăm em,
Lối xưa những buổi chiều êm,
Cỏ non ướt


Hương Yêu Mùa Đông by Viễn Phương
Hương Yêu Mùa Đông by Viễn Phương
Bài được uyenuyen sửa lúc 2012-1-3 07:27


http://img196.imageshack.us/img196/6229/huongyeumuadong.jpg


Đông Buồn
Đông Buồn
Đây vần thơ, viết gởi tặng người
Đã mấy đông sang, đông lạnh lùng
Người đi, tình chết hồn tan vỡ
Chới với trong tôi kiếp đoạn


Khoc dấu yêu ơi
Khoc dấu yêu ơi
Mùa hạ trở mình thở dài
Thanh âm buồn reo như lá hát
Gió cuộc tình bát ngát
Nhân ảnh mờ sương,nắng tắt trên đèo
Cây thông già sườn núi treo


lạc lối  đương tình
lạc lối đương tình
Người em sao lại ngờ trong mộng
Uyên ương kia ai nỡ rẽ đôi đường
Mai kia dù có vui duyên mới
Hoa nỡ mừng vui cũng nguyện lòng


Vẫn còn hương.  Tp
Vẫn còn hương. Tp
Vẫn còn hương.
_____________________________

Hàng cây rũ lá ở bên đường
Mưa bụi che tràn lấp ánh dương
Chốn cũ khôn nguôi cơn lạnh gió


Ngày tháng ngậm ngùi
Ngày tháng ngậm ngùi
Ngày tháng ngậm ngùi

Thơ vẫn viết buồn thêm thêm nữa
Trái đất hờn đôi lứa chia đôi
Trần gian sao lắm xa xôi
Phương trời cách biệt