vu-lan-buon



Vu Lan buồn


Ngày còn bé, mẹ tập con từng bước
Khi té đau Mẹ ve vuốt nuông chiều
Con lớn lên với nô nức tình yêu
Và vấp ngã một mình đành cam chịu

Ngồi nhớ Mẹ bàng hoàng cơn nắng chiếu
Khóc thật nhiều để đầy cả chơi vơi
Đã bao lần nghe thấy tiếng lá rơi
Nên tiêng tiếc chút dư âm hạnh phúc

Vu lan đến con muốn rồi bay vụt
Để không buồn nhìn lại những ngày qua
Lặng thầm thôi cho tràn ngập xót xa
Ai cài nụ hoa hồng mình không có

Lạc lối nào sao buồn và lệ nhỏ
Dòng đời trôi trăng trắng cứ tuôn sa
Trở về nhà nhìn tấm ảnh Mẹ Cha
Muốn đánh đổi thân này mong gặp mặt

Chút hơi ấm từ trái tim níu chặt
Khói nhang bay từng sợi quyện chập chùng
Con muốn sống với lòng Mẹ bao dung
Ngần ấy tuổi vẫn chờ người dìu dắt


Nay Cha Mẹ đã về nơi cõi hạc
Một đời con lầm lỗi xin thứ tha!

Thuvang

bài vu lan buồn được đăng bởi: thuvang với tựa đề vu lan buon tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Gom Mơ U3 Mộng ...
Gom Mơ U3 Mộng ...
Gom Mơ Ủ Mộng


Này thương nhớ cùng mơ ta vào mộng
Cho ngày dài tháng rộng bớt sầu đan
Cho tim ta còn thoáng chút ngỡ ngàng
Người yêu


Tình và giọt đắng
Tình và giọt đắng
Tình và giọt đắng

Hỏi đá núi sao mòn chữ trăm năm
Hỏi gió mây sao lặng thầm chung thủy
Trăng bóng tà sao ngồi im bi lụy
Lẻ loi này


Một đêm
Một đêm
Giá mà mình có thể
ngủ được trong đêm sâu
như mọi đêm ý nghĩ
chợt thoáng qua trong đầu
Như bà lão giặt thuê
vắt áo quần cho ráo
nỗi


Hạ đưa em về .- Tp
Hạ đưa em về .- Tp
Bài được Thuphai sửa lúc 2013-4-16 19:50

Hạ đưa em về .
________________________________

Đưa về nắng Hạ giữa rừng hoa
Phượng vỹ


chút buồn bé con
chút buồn bé con
Chút Buồn Bé Con
Nhỏ ngồi bên thềm vắng
Nhớ những hạt mưa xa
Nhớ những chiều nhạt nắng
Nhỏ bỗng buồn xót xa
Những giọt mưa bé


LẺ BÓNG
LẺ BÓNG
http://i598.photobucket.com/albums/tt63/nguoitayninh/lebong-1_zps2d822db9.png


Đêm vắng
Đêm vắng
Đêm vẫn lao xao gió vọng vào
Người đã về, hay tôi chiêm bao?
Phòng vắng, đèn vàng hiu hắt quá
Bóng một nỗi buồn nghiêng xanh


Đò Chiều
Đò Chiều
ĐÒ CHIỀU
(Trọng Khanh)

Tôi đứng đợi đò chiều trên bến