trang-khuyet

Trăng khuyết

Trăng ở đây khuyết nữa rồi
Gió nay thổi mạnh đưa bồi hồi sang
Khuya vào nửa giấc mơ màng
Chung chiêng đầu núi ngổn ngang bời bời

Lạnh lùng pha với chơi vơi
Cho quên cái ấm đã rời bờ vai
Xin đừng đến chỗ sơ khai
Chỉ em về đó thở dài mình thôi

May là ta chẳng chung đôi
Nên còn giây phút xa xôi tiếc thầm
May là ta chẳng trăm năm
Buồn vui tay nắm mắc dằm một nơi

Không hờn trách giận người ơi
Mùa thu và cả đất trời yêu em
Trên cao là chiếc lồng đêm
Chở che im ắng bên thềm nguôi ngoai

Cô đơn sao nỡ đùa dai
Đi đà quá nửa trần ai vẫn còn...!

Thuvang

bài trăng khuyết được đăng bởi: thuvang với tựa đề trang khuyet tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Sáo chiêù
Sáo chiêù
...

Nhửng cánh đồng xanh cỏ
Vu vơ tiếng sáo chiêù
Tà dương trong tầm với
Hoàng hôn chìm chơi vơi

Yêu nhau xanh thảm cỏ
Cao vút


Thơ Lén .. Bay ...
Thơ Lén .. Bay ...
Bài được thuvang sửa lúc 2012-4-21 16:25
1982




Thơ Lén .. Bay …

Giăng ngang trên đỉnh sầu tôi ngụLà bóng ngày khơi , đầm


Ru Anh- Ru Giấc Nồng Nàn
Ru Anh- Ru Giấc Nồng Nàn
Bài được GiángThuXưa sửa lúc 2012-6-14 13:10


Ru Anh- Ru Giấc Nồng Nàn
Ru anh ru giấc say ngon
Đôi ta chung bước ôm vòng tay mơBao đêm em mãi


Trở Giấc
Trở Giấc
Đêm tịch mịt sao mình còn thao thức
Cố vổ về đi tìm giấc nghĩ an
Xóa mờ đi những dấu tích giở gian
Duyên tình ấy đa đoan


Chờ Thu - Tp
Chờ Thu - Tp
Bài được Thuphai sửa lúc 2013-4-16 19:55

Chờ Thu ._______________________________

Tôi vẫn mỏi mong sắc nắng vàngBên đời mải miết khi mùa sang


Quên Hẹn
Quên Hẹn
'images/smilies/rose.gif='0' style='vertical-align:middle' alt='rose.gif' />
Quên Hẹn
Người ta hẹn mình vào đây đối đáp ,
Mà thấy đâu - người


Tìm trong nỗi nhớ - Tp
Tìm trong nỗi nhớ - Tp
Tìm trong nỗi nhớ .
____________________________

Tí tách giọt đêm gõ giấc trường
Mưa dầm rả rích vẫn còn tuôn
Tim yêu tha thiết làm xao


Tình người ấm lạnh
Tình người ấm lạnh

Thu đã sang đông tình nàng ấm lạnh.
Tôi mỉm môi cười quay mặt bước đi.
Lệ lòng tuôn rơi lòng tôi héo hắt.
Nhìn trái đất này sao quá hẳm