tong-biet-hanh

Tống Biệt Hành
Thâm Tâm
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong
Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dửng dưng
Ly khách ly Khách con đường nhỏ
Chí nhớn chưa về bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lại
Ba năm mẹ già cũng đừng mong
Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt
Một chị hai chị cũng như sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót
Ta biết người buồn sáng hôm nay
Giời chưa mùa thu vui lắm thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc
Gói trọn thương tiếc chiếc khăn tay
Người đi ừ nhỉ người đi thực
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu cay

bài tống biệt hành được đăng bởi: Kitty với tựa đề tong biet hanh tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Mẹ Thành Mây Trắng
Mẹ Thành Mây Trắng
Mẹ Thành Mây Trắng

Ca dao ai hát ru con
Lòng tôi quặn thắt héo hon nhớ người
Vẫn dòng nước mắt vẫn rơi
Mờ theo ngày tháng cuộc đời


Bỏ dở mơ
Bỏ dở mơ
Bỏ dở mơGiấu hết ân tình bỏ dở mơ
Còn chăng ta nói chữ ơ hờ
Nguyệt kia tròn khuyết đừng nhìn nữa
Dành ấy cho đời tạo ý thơMột khắc


Tình Đầu
Tình Đầu
Tình Đầu
Bây giờ ngưỜi yêu ơi anh ở đâu
Hoa xưa rơi rớt, đã phai màu
Mùa mưa chưa đến làm hoa héo
Biết đên bao giờ, hoa


Mất em mãi mãi
Mất em mãi mãi
Giờ đây người đã rời xa tôi
Người tôi yêu giờ đã đi rồi
Biết nói làm sao cho nàng hiểu
Tình tôi trao chỉ mỗi nàng thôi
Người đã xa tôi


Xạc xào heo may
Xạc xào heo may
http://www.vietcadao.com/forum/html/emoticons/icon43.gif='0' style='vertical-align:middle' alt='icon43.gif' />


Thơ Hồ Dzếnh
Thơ Hồ Dzếnh
Hồ Dzếnh: Đôi Dòng Tiểu Sử

Thi Sĩ: Hồ Dzếnh

Hồ Dzếnh tên thật là Hà Triệu Anh (Hồ Dzếnh là phiên âm của Hà Anh theo giọng Quảng Đông).


Tỉnh Ngộ
Tỉnh Ngộ
Tỉnh Ngộ

Biết đến bao giơ, lòng mới hiểu
tại vì tình, mà


Phiêu kỵ tướng quân
Phiêu kỵ tướng quân
Có buồn thì cũng mất
Đâu sức hơi thở dài
Chống chèo cơn bĩ cực
Sai dẫu rằng chẳng sai
Dẫu kẻ còn người mất
Bên thành quách ngàn