tieng-long

Tiếng lòng

Phong kín lại chuyện xưa cổ tích
Mơ tiếp mơ mờ mịt đêm dài
Rượu càng uống lại càng say
Bóng người đơn lẻ hình chai sạn rồi

Tay cầm ly không rời mấy ngón
Sợ giọt nồng nhon nhón gót đi
Cạn khô dáng vẽ xuân thì
Mùa xuân ngược phía nằm lỳ đằng sau

Tiếng lòng thốt nao nao khoảnh khắc
Tiếc đá vàng hai chữ ra khơi
Nhấp nhô sóng sánh bờ môi
Đắng như ngày gió nổi trôi bão bùng

Tia sáng trắng lùng chùng trăng chiếu
Đủ soi đường vá víu phù sinh
Bàng hoàng nước mắt rung rinh
Vết đau vẫn đó mới tinh khôi hoài!

Thuvang

bài tiếng lòng được đăng bởi: thuvang với tựa đề tieng long tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Tìm cố nhân
Tìm cố nhân
Bấy lâu cách biệt vần thi
Nay trở lải đây tìm những gì ?
người xua thân ái giờ đâu nhỉ
Lạc lối phân kỳ thi vô tri



Ảo Mộng Vào Thu
Ảo Mộng Vào Thu

Thu đã vì ai thu đến đây
Bên hồ thu gối mộng liêu trai
Lung linh ánh nguyệt vàng thương nhớ
Thu gởi tình ai trong phút giây

Em gói vần


Anh Đến Thăm  Em
Anh Đến Thăm Em
Anh đến thăm em, dưới nắng chiều
Hỡi nàng, cô gái rất thương yêu
Tiếc thay: cửa đóng, nhà im ắng
Sẵn khoá đây, anh cứ mở liều
Chẳng


Liên Khúc Tình Iu
Liên Khúc Tình Iu
Thương em hõng biết để đâu
Anh để đầu cầu sợ gió thổi đi

Thương em hõng biết để đâu
Anh đi dướii dép lâu lâu anh đạp ....


TÌNH MẸ BAO LA
TÌNH MẸ BAO LA
:hug:

TÌNH MẸ BAO LA



Mẹ ơi mẹ đã nghỉ ngơi,
Để con mang bao ngậm ngùi,
Tình mẹ vẫn chưa hề vơi,
Trong con và cả


Dối Lòng
Dối Lòng
http://img.photobucket.com/albums/v221/whitefeather0606/DoiLong.jpg='0' alt='user posted image'


Chiều phai
Chiều phai
Chiều phai

Tháng chín Sài gòn Hạ sắp qua
Nơi đây Thu đến sắc hiền hòa
Khúc quanh đưa đẩy mình xa cách
Nay hỏi đường về ai giúp ta


Thu Đã Đến
Thu Đã Đến
Trong cuộc đời hầu hết ai cũng có một thời để thương và để nhớ, nhưng riêng tôi sao nhớ quá chừng chừng...hihihi...tình trao đi làm sao mà lấy lại? không