tho-tinh-nam-hai-ngan

THƠ TÌNH NĂM HAI NGÀN

huyền thoại buôn màn. Cổ tích chôn
chị Hằng, tảng đá: ai là trăng?
cây đa, chú Cuội, và con thỏ
là bốn? Hay là một chữ không?

buổi sáng phi thuyền đáp sao Kim
chiều, tôi ngồi quán nhớ mông mênh
tối nay hàng triệu ngôi sao mọc
em ở nơi nào trong không gian?

nhân loại sẽ dời lên Thổ tinh
kẻ về sao Hỏa. Kẻ sao Hôm
mẹ về sao Vệ. Cha sao Mộc
tôi chọn khô theo quả đất dòn

khi chết thành ma? Giờ cũng vậy
chỉ như mặt khác tấm gương soi
sống đây. Sống đấy mà đâu hiểu
vạn kiếp trong cùng một kiếp thôi

chẳng còn. Chẳng còn. Chẳng con chi
chỉ còn bí mật của trang thơ
em đem hạt lệ gieo lên luống
ruộng nẻ tôi cầy ven hư vô

tưởng nghĩ, ai ngờ động nháng sao
em về ẩm ướt khắp chiêm bao
nguồn thiêng ở phút đầu sông tặng
thác đổ. Ghềnh neo trời. Nao nao

tôi mời em vào thế giới riêng
thế giới không người. Thế giới chim
ném đi ước lệ, quăng quần áo
tươi tốt nào hơn em khỏa thân?

địa đàng bôi xóa tự nghìn xưa
tôi có em, đâu cần E Và
đâu cần trái táo và con rắn
cám dỗ tinh ròng như nhụy, hoa

em sẽ quây quần với các con
tha hồ dựng núi, đào nhiều sông
tha hồ bảo nắng hay mưa xuống
nhân loại sau này khởi tự em

đứng trước bậc thềm tân thế kỷ
tôi viết thơ tình: hiu-quanh-kinh
ngay mai ai cũng là thi sĩ
tìm thấy vầng trăng thật: của mình

Du Tử Lê

bài thơ tình năm hai ngàn được đăng bởi: buo^`n với tựa đề tho tinh nam hai ngan tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Chết...nữa
Chết...nữa
Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì khi yêu đã mấy lúc đuợc yêu
Vẫn biết buồn nhưng sao mãi cứ liều
Tình đơn lẻ cho lòng nhiều hư


Mấy Mùa Thu Qua  by Giáng Thu Xưa
Mấy Mùa Thu Qua by Giáng Thu Xưa
Bài được GiángThuXưa sửa lúc 2013-5-10 17:01


http://img203.imageshack.us/img203/844/xuansauna2.jpg
http://www.youtube.com/embed/Eqgre31o4CA





Thơ Ngọc Tiên
Thơ Ngọc Tiên

http://imagizer.imageshack.com/img536/3770/Q8lIHO.jpg

NGÂY NGÔ
Ngọc Tiên

Tôi vẽ bờ môi một chút hồng
Cho ngày tươi thắm giữa chiều


Hai Sắc Hoa Ti-Gôn
Hai Sắc Hoa Ti-Gôn
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.
Người ấy


Tại ai?
Tại ai?
Ngày nào chín nhớ mười thương
Lá thư kể chuyện dọc đường em nghe ,
Bữa qua nắng tắt sau hè
Tưởng rằng bướm đậu ai dè bướm bay.

Ngày


Đợi khuya
Đợi khuya
Đợi khuya

Chút mến chút thương rồi thành yêu dấu
Để bây giờ ta gánh mối ngu ngơ
Ánh mắt quên mà dạ chẳng hững hờ
Bất chợt đến


Nhan sắc
Nhan sắc
Nhan sắc .
Một buổi sáng không gian màn mưa xám
mây kéo về giăng mắc ở ngoài hiên
cây cỏ nghiêng , chao đảo vương lệ sầu
gió thương nhớ


Bỏ dở mơ
Bỏ dở mơ
Bỏ dở mơGiấu hết ân tình bỏ dở mơ
Còn chăng ta nói chữ ơ hờ
Nguyệt kia tròn khuyết đừng nhìn nữa
Dành ấy cho đời tạo ý thơMột khắc