tho-tinh-cho-phai-yeu-dau-thi-nhan-hay-chinh-khach

Anh như kẻ bán hàng đang đắt chợ
Như người nghèo thắng bạc đêm qua
Em ước muốn nhưng làm sao có thể
Anh cao sang ngự đỉnh tháp ngà
Em đành lòng ươm cây chờ bóng mát
Chờ chiều hôm tan chợ khách ra về
Chờ đồng bạc cuối cùng anh tiêu hết
Chờ một ngày tạnh ráo mọi đam mê
Em đã đợi , thời gian đâu có đợi
Không gian như đóng lại cả ba chiều
Lời hẹn ước dùng dằng đêm tiễn biệt
Mái tóc thề lốm đốm những lời yêu
Chẳng thể đồng hành hai nỗi cô đơn
Chẳng có được bình yên với hai người chiến bại
Anh kiêu hãnh , anh đâu cần thương hại
Như lúc này , em chẳng thể cầu xin
Có những lời nói thật chẳng ai tin
Câu nói dối lên ngôi mà vĩ đại
Anh là đấng trong em mãi mãi
Kẻ muộn màng sám hối , chính là em
Đoàn Thị Lam Luyến

bài thơ tình cho phái yếu dẫu thi nhân hay chính khách được đăng bởi: Truong Phi Bao với tựa đề tho tinh cho phai yeu dau thi nhan hay chinh khach tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

Truong Phi Bao,
Tự Thua
Thu Nguyệt
Hãy một lần ngoái lại cùng tôi
Dòng sông hỡi, một giây thôi ngừng chảy
Như giọt nước trong mắt mình ngăn lại
Treo long lanh một nỗi buồn tròn
Mình khóc ư ? Không, mắt đã hoang
Kể từ phút không bóng hình ấy nữa
Kể từ lúc ta tự thiêu nỗi nhớ
Khói bay làm mây trắng cuối trời xa
Không thể bắt dừng dòng sông chảy qua
Không thể tự tan giọt nước tràn trong mắt
Ta dỗ mãi trái tim không có thật
Cho tim mình đập nhịp bình yên
Trong sông không hề có nhớ hay quên
Trong mắt không hề có điều còn mất
Điều không muốn là điều ta sợ nhất
Thôi thì chảy đi sông, rơi nước mắt đi mình


Truong Phi Bao,
Tháng ba
Đinh Thu Hiền
Chỉ cần anh gọi tên em giữa hơi thở tháng ba
Cho em biết mình vẫn từng được nhớ
Dẫu tháng ba không hiến dâng hồng đỏ
Thì em trinh nguyên đâu chỉ một lần
Tháng ba đam mê lướt những ngón tay trần
Và khóc những điều em không còn giữ
Ở nơi đâu bao tận cùng ấp ủ
Nghe tháng ba thở sượt đầu hè
Chỉ cần tàn tro ngoảnh mặt quay đi
Cho em biết mình đã thành quá khứ
Gió tháng ba xoay những điều xưa cũ
Thôi đành thơm thảo với mình
Giọt nhạc nào lem ướt cả môi xinh
Dấu chấm than chắc gì là nước mắt
Cho em biết mình vẫn tồn tại thật
Dẫu nơi anh, cánh cửa chỉ khép hờ...


Truong Phi Bao,
Đợi
Cát Nhu
Chẳng phải đợi đến lúc vắng anh rồi
Trái tim em mới bùng lên nỗi nhớ
Đêm hôm nay vẫn buồn như tiếng thở
Giọt nước mắt nào chợt vỡ trên mi
Em mượn lời thơ gởi tiếng thầm thì
Bên ấy, chẳng cách gì anh nghe được
Thế cho nên anh vẫn đều chân bước
Làm sao em biết trước những đổi thay
Ở nơi đây em nhẩm tính từng ngày
Khoảng cách vẫn cứ dày theo năm tháng
Đến bao giờ đợi chờ thành dĩ vãng
Phím dương cầm rớt một tiếng đàn vui (?)


Truong Phi Bao,
NỖI NIỀM THỊ NỞ
Người ta cứ bảo dở hơi
Chấp chi miệng thế lắm lời thị phi
Dở hơi nào dở hơi gì
Váy em sắn lệch nhiều khi cũng tình
Làng này khối kẻ sợ anh
Rượu be với chiếc mảnh sành cầm tay
Sợ anh chửi đổng suốt ngày
Chỉ mình em biết anh say rất hiền
Anh không nhà cửa bạc tiền
Không ưa luồn cúi không yên phận nghèo
Cái tên mơ mộng Chí Phèo
Làm em đứt ruột mấy chiều bờ ao
Quần anh ống thấp ống cao
Làm em hồn vía nao nao đêm ngày
Khen cho con Tạo khéo tay
Nồi này thì úp vung này chứ sao
Đêm nay trời ở rất cao
Sương thì đãm quá trăng sao lại nhoà
Người ta mặc kệ người ta
Chỉ em rất thật đàn bà với anh
Thôi rồi đắt lắm tiết trinh
Hồn em nhập bát cháo hành nghìn năm
suư tầm


Truong Phi Bao,
Bài thơ : Ế Chồng
Không đưa nhau được trọn đường
Thì thôi bằng ấy lời thương cũng thừa
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa
Đã yêu đến thế còn chưa tỏ lòng
Làm sao trả có về không
Làm sao bắt có thành không hả giời
Không dưng châm lửa một thời
Không dưng dốc đứng cả đời vào nhau
Này đau thì để cho đau
Này đau thì nhớ lần sau mà đừng
Lâu rồi mình chẳng yêu ai
Lâu rồi cũng chẳng có ai yêu mình
Tình mà hẹp thế sao tình
Chạy rông thì được cả rình lại không
ới ời i ới đàn ông
Say đâu để tớ ngồi không thế này?
Rồi mai mình sẽ ế chồng
Rồi mai mình sẽ bế bồng con nuôi
Tay người yêu cũ qua cười
Lấy chồng khó mấy mà lười thế em?
sưu tầm


Truong Phi Bao,
Phút cầm tay
...rồi một phút bất ngờ
bàn tay anh rộng mở
giữa lòng bàn tay đó
tay em còn ngẩn ngơ...
ôi cái phút bất ngờ
mở ra nghìn phút nhớ...
Ðinh Thị Thu Vân


Truong Phi Bao,
Dỗ
Thôi mà đừng nổi cơn ghen
Chiếc hôn này nhé, em đền cho anh
Ghen rồi nói quẩn nói quanh
Làm người ta cũng buồn tanh đây nè
Để em nói nhỏ anh nghe
Thôi mà đừng có hăm he làm gì
Cho em vuốt giận anh đi
Tại em... dại dột hỏi chi chuyện người
Làm anh giận hụt cả hơi
Làm người ta cũng rối bời ruột gan
Thôi nghe đừng có làm tàng
Để em giận lại cho bằng với nhau
Rồi hai đứa sẽ cùng đau
Trái tim sẽ tím một màu nhớ thương
Yêu, ghen là chuyện bình thường
Thôi đừng ghen nữa, em thương thật nhiều...
Sương Mai
(Trích Yêu Dấu Tan Theo)


Truong Phi Bao,
Không đề
Có phải là tội lỗi không anh ?
Khi em biết em không là mình nữa
Với vụng dại của ái tinh muôn thủa
Em biết làm sao dể bớt nhớ anh đi
Cuộc vui nào chẳng có phút biệt ly
Anh hờn giận em cũng đành biết thế
Anh biết không bước về em rơi lệ
Giọt ngọt ngào giọt tiếc nuối theo nhau
Thôi mình đành hẹn nhau đến kiếp sau
Không lạc lối, không muộn màng lỗi nhịp
Không giận hờn và cũng không luyến tiếc
Chút hương đời ta đã trao nhau.
Hương Giang


Truong Phi Bao,
Không đề
Khi chưa có anh
em mang
một nỗi buồn
Nặng đến nỗi
tưởng chừng
không gánh nổi
Anh đến
ai ngờ
chỉ làm em
đánh đổi
Gánh buồn này
bằng gánh khác
nặng hơn
(thơ Lê Phương Liên)


Truong Phi Bao,
Tận cùng
Tận cùng của niềm vui
Là nỗi buồn vô hạn
Tận cùng của đam mê
Thế nào anh cũng chán
Em qua con suối cạn
Cứ ngỡ con sông dài
Xóm nghèo giăng màn khói
Em cứ tưởng trời mây
Tận cùng của đêm nay
Em vẫn chưa hề nói
Cầu mong anh đừng hỏi...
Nơi tận cùng trái tim...


Truong Phi Bao,
Anh không có lỗi
Em biết rồi anh có lỗi gì đâu
Chỉ tại em thôi, yêu anh nhiều quá
Đến bây giờ hai đứa mình hai ngả
Niềm đau này ai chia sẻ cùng em
Em biết rồi anh có lỗi gì đâu
Chỉ trách em thôi sao yêu anh nhiều thế
Để mãi đau với nhịp tim đơn lẻ
Mãi bồi hồi với những xa xưa
Rồi sẽ qua thôi tất cả sẽ phai mờ
Nhưng tại sao em không tin như thế
Anh đã đi rồi cái điều không thể
Sao vẫn chờ vẫn đợi vẫn yêu anh


Truong Phi Bao,
Tôi đã bắt đầu nhận ra
Trong câu nói của anh có chút gì dan dối
Anh cứ tin đi rằng tôi không đoán nổi
Cứ vui đi với những cái của riêng mình
Có thể là tôi không xinh
Khi anh đem so với người con gái khác
Nhưng tôi có quyền kiêu hãnh
Bởi trước tôi đã có lúc anh tự cúi đầu
Chẳng bao giờ tôi thèm trách anh đâu
Dẫu với tôi anh bắt đầu nói dối....
st


Truong Phi Bao,
Hờn Ghen
Trước người con gaí ấy
Xin Anh chỉ cuối đầu
Chuyện ngày xưa qua rồi nồng mặn
Anh bối rồi làm gì cho em phải hờn ghen
Tự Nghĩ mình chẳng phải kẻ nhỏ nhen
Mà đớn đau mỗi khi anh trầm mặc
Trước người xưa nghĩ gì anh im lặng
Kỉ niệm thoáng qua trong đôi mắt ngại ngùng
Ước chi có được khối óc chung
Em đọc được những điều anh toan tính
Trước bàn cân giữa mình và cô ấy
Bỗng ngại ngần chẳng biết tiến hay lui
Đắn đo gì 1 tiếng cười vui
một ánh mắt thẳng nhìn người yêu cũ
Mộng mơ xưa anh ơi đứng ấp ủ
Biết được đâu anh tiếc để em buồn
Chớ ngỏ lời bằng những tiếng yêu suông
Ngay khi vẫn chưa quên người ấy
Em không cần con tim nguyên vẹn
Mà hãy lành lặn khi đến bên em

st


Truong Phi Bao,
PHẢN BỘI
(BL.R)
Chiều ,
Ký túc xá , phương xa
Mưa tạnh rồi và đời xanh màu lá
Em đến giảng đường quên một tiếng thu qua …
Ngày qua vội ,
Sách vỡ ngổn ngang sau nụ cười tươi rói
Em lại lang thang về một chiều gió nổi
Đất ôm hình anh hùng vĩ , xa xôi …
Ngày ấy ,
Con sóng lăn nhanh giữa đôi bờ nắng cháy
Gởi chút tin nhau , bên lở , bên bồi
Những trông mong sao ngọt ngào đến vậy ?
Để hai khoé cười gần thêm chút nữa thôi
Rồi em đi ,
Con sóng đưa em qua khoảnh khắc diệu kỳ
Em không làm như là em đã nghĩ ,
Cam chịu như anh …
buộc vào đời những toan tính chi ly .
Thư anh ,
Em vẫn ngửi thấy mùi mồ hôi mặn chát
Chân chất , ngọt ngào - những lời lẽ ngây ngô
Bước chân anh vẫn đi về trên cát
Đốt cháy cho em những bước nhảy dại khờ .
Chiều ,
Ký túc xá , phương xa
Mưa lại rơi , đời chẳng còn màu lá
Thư cho anh là những lời xa lạ
Em đã quên rồi ,
Hình bóng cuối trời xa …


Truong Phi Bao,
Thơ viết cho người đến trước
Người ta kể cho em nghe về chị ấy
- Mối tình đầu của anh-
Cứ ngỡ là tất cả chỉ thoảng qua nhanh
Chỉ là tình yêu thời trẻ con ,vụng dại
giờ.. nghe người ta kể lại
Em mới hay đó không phải tình khờ...
Chị ấy và anh đẹp như một giấc mơ
sóng đôi bên nhau suốt tuổi thơ rồi đại học
chị chững chạc hơn.. không như em- con nhóc
chỉ biết khóc hờn như một đứa trẻ con...
dẫu biết trong tình yêu là không có lối mòn
em vẫn sợ mình lạc chân vào con đường ấy
Con đường ngày xưa chị và anh đi, giờ vẫn vậy
chỉ đổi một người thay chị ấy - là em
vần thơ buồn em vô ý đã xem
dẫu viết cho chuyện xưa...sao em không thể dặn lòng thôi lo lắng..
sợ với anh tình yêu mình nguội lặng..
sợ trong tim anh chị ấy sẽ quay về....
em sợ chính mình đang sống trong mê
anh cũng vậy ..sẽ có ngày tỉnh giấc
em sợ với anh, tình yêu mình trở thành kỉ vật
chị ấy trở về cướp anh mất khỏi đời em...
Trúc Hạ


Truong Phi Bao,
Những buổi chiều để hát
-Phạm Đoàn Thiên Thư-
Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình,có níu cũng vuột thôi
Ta muốn hát trong những mùa khói bụi
Nắng trở chiều trên những khúc đường đông.
Một,hai,ba...đi tìm hình với bóng
Ta trở về đối diện với tình không.
Em muốn hát những bài phố Trịnh
Khúc thụy du lưng lửng giữa núi đồi.
Em muốn cầm tay anh mà hát
Sớm mai hồng cho se sẻ có đôi.
Em muốn hát về anh,anh ơi
Em muốn hát những khúc yêu người...


Truong Phi Bao,
ĐỂ DÀNH NỖI NHỚ
(ĐMH)

Nỗi nhớ có để dành được không anh???
Thì em sẽ xẻ cho anh một góc
Anh sẽ biết nhớ em nhiều phát khóc
Như em vẫn thường nghĩ đến anh luôn

Mỗi lúc vắng em anh sẽ biết buồn
Vơ vẩn viết tên em đầy trang vở
Chữ NHỚ viết hoa, gạch chân bằng mực đỏ
Như vở em bây giờ phủ kín nỗi buồn anh

Em chỉ mong san sẻ được cùng anh
Một mình em mà nhớ thương nhiều quá
Còn anh sao cứ dửng dưng đến lạ
Em tức mình
trả nỗi nhớ
về tim....


Truong Phi Bao,
Đừng Hứa Sẽ Cho Nhau
(Đoàn thị Lam Luyến)
Khi chia tay, anh nói anh là người yêu em nhất,
Hơn tất cả xưa nay, và mai sau cũng chẳng có bao giờ.
Anh yêu em như yêu gió, yêu mây, yêu trời, yêu đất,
Như yêu ruộng đồng, yêu nhạc, yêu thơ …
Nửa đời rồi em vẫn cứ mộng mơ,
Nên rất chi hài lòng với lời yêu như thế.
Em cũng yêu anh như sông, như bể,
Như ánh mặt trời như thể vầng trăng,
Đôi ta yêu nhau trời đất chẳng sánh bằng,
Như cái bát em ăn, như cái chiếu em nằm,
Không thể ví như tình yêu trên mây, trên gió.
Trái tim em như căn phòng bỏ ngỏ,
Chẳng có cửa em vào, chẳng có ngõ em ra.
Giá được yêu anh, không một phút rời xa,
Và chẳng bao giờ run sợ …
Như thể chiếc bình thuỷ tinh dễ vỡ,
Hãy trao em tình yêu với tất cả nỗi tự hào,
Ta sống giữa cuộc đời đâu phải giấc chiêm bao,
Mà thoắt ẩn hay là thoắt hiện,
Như nàng tiên ốc nửa mình dưới biển,
Nửa trần gian say đắm với nhân tình.
Nếu yêu nhau sao chẳng sống hết mình?
Ngày đã xa, đêm rồi, xin chớ lạc,
Ta hãy trao nhau nỗi niềm khao khát,
Và cả những giờ phút biếng nhác ở bên nhau.
Ta cứ ngỡ yêu nhiều, nhưng nào có yêu đâu,
Bởi còn lại phía sau tất cả,
Ta như chú gấu già sợ những ngày sương giá,
Mượn tạm gốc cây sồi trú ẩn những mùa đông,
Rất có thể là YÊU, rất có thể là KHÔNG,
Ta đừng hứa trao cho nhau, cả trời, cả đất …
Hãy trao nhau chính trái tim mình chân thật,
Với con người và cuộc sống của ta thôi …


Truong Phi Bao,
Bài thơ cuộc đời
Phan Thị Thanh Nhàn
- Nếu anh thực yêu em
sao anh không tặng hoa?
- Nếu anh thực yêu em
Sao anh không giúp đỡ?
- Nếu anh thực yêu em
Sao anh không bỏ vợ?
Nàng hỏi. Chàng lặng im
Rồi rụt rè bào chữa:
- Ðến với nhau dã khó
Anh thực lòng yêu thương ...
Nàng cúi đầu nức nở
Chàng dịu dàng nhẹ ôm
Ôi mối tình trắc trở
Bao nhiêu là đa đoan
Dù thế nào đi nữa
Vẫn đang là mùa xuân
Không còn ai lừa gạt
Mới thực là cô đơn.


Truong Phi Bao,
KHÔNG ĐỀ
-Lâm thị Mỹ Dạ-
Cuộc đời em vo tròn laị,
Và ném vào cuộc đời anh.
Nó sẽ lặn sâu tận đaý,
Cuộc đời anh.
Sâu cho đến tận ....cái chết.
Trời ơi
Làm sao có một tâm hồn,
Để ta ném đời mình vào đó,
Mà không hề cân nhắc đắn đo,
Rằng cuộc đời đó vẫn còn chưa đủ.


 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

XIN CHO TÔI QUEN EM .
XIN CHO TÔI QUEN EM .
http://www.vietcadao.com/forum/html/emoticons/rose.gif='0' style='vertical-align:middle' alt='rose.gif' />

XIN CHO TÔI QUEN EM .


Làm sao cho tôi quen em


ONG BƯỚM
ONG BƯỚM
Tình anh như như loài Ong Bướm
Em tựa là hoa nỡ bông đơm
Anh dạo ấy yêu chuộng hoa thơm
Rồi hút mật, giả đò bay lượn



Vòng quanh hoa


Tên cận thị ...
Tên cận thị ...
Tên cận thị đáng thương và tội nghiệp
hắn nhìn đời bằng ánh mắt bao dung
như quanh năm chỉ thấy có sương mù
nên cô quạnh với nỗi buồn vớ


Lý Ca dao
Lý Ca dao

Ca dzao thời đại

Ra đi vừa gặp bạn quen
Tưởng như được tắm nước sen trên chùa
Nhìn chàng thiếp quá chát chua


CÒN CHÚT NHỚ THƯƠNG
CÒN CHÚT NHỚ THƯƠNG
Bài được nguoitayninh sửa lúc 2013-7-31 20:39

http://i598.photobucket.com/albums/tt63/nguoitayninh/7-30-20138-27-01AM_zpsbc92d246.png


Sao đã vội say?! - Tp
Sao đã vội say?! - Tp

Sao đã vội say?!
_____________________________

Thu rồi theo những lá vàng bay
Cứ vẫn lênh đênh với tháng ngày
Dưới nước dòng sông


Thơ Viết Cho Người phụ bạc
Thơ Viết Cho Người phụ bạc
cảm ơn Thiên sứ nha, là thơ "lượm " nhưng cũng hay lắm, mong rằng TS sẽ cho STT đọc nhiều thơ lươm như thế nhé



Về thăm Huế
Về thăm Huế
Về thăm Huế

Vô Thành Nội nhạt nhòa con nắng hạ
Phố xưa buồn sao lạ cảnh tình trông
Bước chân quen dạ thắt mối tơ lòng
Thương nhớ