thơ các danh nhân - vườn thơ - VietCaDao.com
tho-cac-danh-nhan

Đây là Một số ít bài thơ các danh nhân
Hồ Xuân Hương Thi Tập
Quả Mít
Thân em như quả mít trên cây
Da nó xù xì, múi nó dầy
Quân tử có thương thì đóng cọc,
Xin đừng mân mó, nhựa ra taỵ
Ốc Nhồi
Bác mẹ sinh ra phận ốc nhồi,
Ðêm ngày lăn lóc đám cỏ hôi.
Quân tử có thương thì bóc yếm,
Xin đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi.
Con Cua
Em có mai xanh, có yếm vàng,
Ba quân khiêng kiệu, kiệu nghêng ngang.
Xin theo ông Khổng về Ðông Lỗ,
Học thói Bàn Canh nấu chín Thang.
Bánh Trôi Nước
Thân em vừa trắng, lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.
Lớn nhỏ mặc dù tay kẻ nặn,
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.
Mời ăn Trầu
Quả cau, nho nhỏ, miếng trầu ôi,
Này của Xuân Hương đã quệt rồi.
Có phải duyên nhau thì thắm lại
Ðừng xanh như lá, bạc như vôi.
Ðền Thái Thú
Ghé mắt trông ngang thấy bảng treo,
Kìa đền Thái Thú đứng cheo leo.
Ví đây đổi phận làm trai được,
Sự nghiệp anh hùng há bấy nhiêu.
Tức Cảnh Tề Sở
Ðằng quốc tôi nay vốn nhỏ nhen,
Hai bên Tề Sở giữa mà len,
Ngảnh mặt lại Tề e Sở giận,
Quay đầu về Sở sợ Tề ghen.
Ðồng Tiền Hoển
Cũng lò cũng bể, cũng cùng than,
Mở mặt vuông tròn với thế gian.
Kém cạnh cho nên mang tiếng hoẻn,
Ðủ đồng ắt cũng đóng nên quan.
Dỗ Bạn Khóc Chồng
Văng vẳng tai nghe tiếng khóc chồng.
Nín đi kẻo thẹn với non sông.
Ai về nhắn nhủ đàn em nhé.
Xấu máu thì khem miếng đỉnh chung.
Sư Bị Ong Châm
Nào nón tu lờ, nào mũ thâm,
Ði đâu chẳng đội để ong châm.
Ðầu sư há phải gì bà cốt,
Bá ngọ con ong bé cái lầm.
Sư Bị Làng Ðuổi
Cái kiếp tu hành nặng đá đeo,
Vị gì một chút tẻo tèo teo.
Thuyền từ cũng muốn về Tây Trúc,
Trái gió cho nên phải lộn lèo.
Bọn Ðồ Dốt
Dắt díu nhau lên đến cửa chiền,
Cũng đòi học nói, nói không nên.
Ai về nhắn bảo phường lòi tói,
Muốn sống, đem vôi quét trả đền
Cảnh Thu
Thánh thót tầu tiêu mấy hạt mưa,
Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ,
Xanh ôm cổ thụ tròn xoe tán,
Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ.
Bầu dốc giang sơn say chấp rượu.
Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ.
Ơ hay, cánh cũng ưa người nhỉ,
Ai thấy, ai mà chẳng ngẩn ngơ.
Bà Lang Khóc Chồng
Văng vẳng tai nghe tiếng khóc gì ?
Thương chồng nên khóc tỉ tì ti.
Ngọt bùi, thiếp nhớ mùi cam thảo,
Cay đắng, chàng ơi, vị quế chi.
Thạch nhũ, trần bì, sao để lại,
Quy thân, liên nhục, tẩm mang đi.
Dao cầu, thiếp biết trao ai nhỉ ?
Sinh kỳ, chàng ơi, tử tắc quy.
Ðánh Ðu
Tám cột khen ai khéo khéo trồng,
Người thì lên đánh, kẻ ngồi trông.
Trai đu gối hạc khom khom cật,
Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng.
Bốn mảnh quần hồng bay phất phới.
Hai hàng chân ngọc duỗi song song.
Chơi xuân ai biết xuân chăng tá
Cột nhổ đi rồi, lỗ bỏ không.
Tát Nước
Ðang cơn nắng cực chửa mưa tè,
Rủ chị em ra tát nước khe.
Lẽo đẽo chiếc gầu ba góc chụm,
Lênh đênh một ruộng bốn bờ be.
Xì xòm đáy nước mình nghiêng ngửa,
Nhấp nhỏm bên bờ đít vắt ve.
Mải miết làm ăn quên cả mệt,
Dang bang một lúc đã đầy phè.
Hỏi Cô Hàng Sách
Cô hàng lấy sách cắp ra đây
Xem thử truyện nào thú lại say.
Nữ tú có bao xin xếp cả,
Phương hoa phỏng liệu có còn hay ...?
Tuyển phu mặc ý tìm cho kỹ,
Chinh phụ thế nào bán lấy may.
Kỳ ngộ bích câu xin tiện hỏi,
Gía tiền cả đó tính sao vay.
Hỏi Trăng
Trải mấy thu nay vẫn hãy còn,
Cớ sao khi khuyết lại khi tròn.
Hỏi con bạch thố đà bao tuổi,
Hở chị Hằng Nga đã mấy con?
Ðêm tối cớ chi soi gác tía?
Ngày xanh còn thẹn với vừng son.
Năm canh lơ lửng chờ ai đó?
Hay có tình riêng với nước non?
Ðền Trấn Quốc
Ngoài cửa hành cung cỏ dãi dầu,
Chạnh niềm cố quốc nghĩ mà đau
Một tòa sen lạt hơi hương ngự,
Năm thức mây phong điểm áo chầu.
Sóng lớp phế hưng coi vẫn rộn.
Chuông hồi kim cổ lắng càng mau.
Người xưa, cảnh cũ đâu đâu tá?
Khéo ngẩn ngơ thay lũ trọc đầu.
Giễu Quan Hậu
Tình cảnh ấ, nước non này,
Dẫu không Bồng Ðảo cũng tiên đây.
Hoành Sơn mực điểm đôi hàng nhạn,
Thúy lĩnh đen trùm một thức mây.
Lấp ló đầu non vừng nguyệt chếch,
Phất phơ sườn núi lá thu bay.
Hỡi người quân tử đi đâu đó?
Ðến cảnh sao mà đứng lượm tay.
Chùa Quán Sứ
Quán sứ sao mà cảnh vắng teo,
Hỏi thăm sư cụ đáo nơi neo?
Chày kình tiểu để suông không đấm,
Tràng hạt vãi lần đếm lại đeo.
Sáng banh không kẻ khua tang mít,
Trưa trật nào người móc kẽ rêu.
Cha kiếp đường tu sao lắt léo,
Cảnh buồn thêm ngán nợ tình đeo.
Hang Cắc Cớ
Trời đất sinh ra đá một chòm,
Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom.
Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn,
Luồng gió thông reo vỗ phập phòm.
Giọt nước hữu tình rơi lõm bõm,
Con đường vô ngạn tối om om.
Khen ai đẽo đá, tài xuyên tạc,
Khéo hớ hênh ra lắm kẻ dòm.
Chùa Hương
Bầy đặt kìa ai khéo khéo phòm,
Nứt ra một lỗ hỏm hòm hom.
Người quen cõi Phật chen chân xọc,
Kẻ lạ bầu tiên mỏi mắt dòm.
Giọt nước hữu tình rơi thánh thót,
Con thuyền vô trạo cúi lom khom.
Lâm tuyền quyến cả phồn hoa lại,
Rõ khéo trời già đến dở dom.
Hang Thanh Hóa
Khen thay con tạo khéo khôn phàm,
Một đố dương ra biết mấy ngoàm.
Lườn đá cỏ leo, rờ rậm rạp.
Lách khe nước rỉ, mó lam nham.
Một sư đầu trọc ngồi khua mõ,
Hai tiểu lưng tròn đứng giữ am.
Ðến mới biết rằng hang Thanh Hóa,
Chồn nhân, mỏi gối, hãy còn ham.
Chợ Trời
Khen thay con Tạokhéo trêu ngươi.
Bày đặt ra nên cảnh chợ Trời
Buổi sớm gió đưa, trưa nắng đứng,
Ban chiều mây họp, tối trăng chơi.
Bầy hàng hoa quả tư mùa sẵn,
Mở phố giang sơn bốn mặt ngồi.
Bán lợi, buôn danh nào những kẻ,
Chẳng nên mặc cả một đôi lời.
Ðài Khán Xuân
Êm ái, chiều xuân tới khán đài,
Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai.
Ba hồi chiêu mộ chuông gầm sóng,
Một vũng tang thương nước lộn trời.
Bể ái nghìn trùng khôn tát cạn,
Nguồn ân muôn trượng dễ khơi vơi.
Nào nào cực lạc là đâu tá?
Cực lạc là đây, chín rõ mười.
Chùa Xưa
Thày tớ thung dung dạo cảnh chùa,
Thơ thì lưng túi, rượu lưng hồ.
Cá khe lắng kệ, mang nghi ngóp,
Chim núi nghe kinh, cổ gật gù.
Then cửa từ bi chen chật cánh,
Nén hương tế độ cắm đầy lô.
Nam mô khẽ hỏi nhà sư tí,
Phúc đức như ông được mấy bồ?
Quán Nước Bên Ðường
Ðứng tréo trông theo cảnh hắt heo,
Ðường đi thiên thẹo, quán cheo leo.
Lợp lều, mái cỏ tranh xơ xác,
Xỏ kẽ, kèo tre đốt khẳng kheo.
Ba trạc cây xanh hình uốn éo,
Một dòng nước biếc, cỏ leo teo.
Thú vui quên cả niềm lo cũ,
Kìa cái diều ai thả lộn lèo.
(mượn Miso)

bài thơ các danh nhân được đăng bởi: You_Broke_My_He với tựa đề tho cac danh nhan tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

You_Broke_My_He,
Qua Kẽm Trống
Hai bên thì núi, giữa thì sông,
Có phải đây là kẽm Trống không?
Gió đập cành cây khua lắc cắc,
Sóng dồn mặt nước vỗ long bong.
trong hang đá hơi còn hẹp,
Ra khỏi đầu non đã rộng thùng.
Qua cửa mình ơi, nên ngắm lại,
Nào ai có biết nỗi bưng bồng.
Ðèo Ba Dội
Một đèo, một đèo, lại một đèo,
Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo.
Cửa son đỏ loét tùm hum nóc,
Hòn đá xanh rì lún phún rêu.
Lắt lẻo cành thông cơn gió thốc,
Ðầm đià lá liễu giọt sương gieo.
Hiền nhân, quân tử ai là chẳng ...
Mỏi gối, chồn chân vẫn muốn trèo.
Giếng Nước
Ngõ sâu thăm thẳm tới nhà ông,
Giếng ấy thanh tân, giếng lạ lùng.
Cầu trắng phau phau đôi ván ghép,
Nuớc trong leo lẻo một dòng thông
Cỏ gà lún phún leo quanh mép,
Cá giếc le te lách giữa dòng.
Giếng ấy thanh tân ai đã biết?
Ðố ai dám thả nạ rồng rồng
Nhà Sư ác
Chẳng phải là Ngô, chẳng phải ta,
Ðầu thì trọc lốc, áo không tà.
Oản dâng trước mặt, năm ba phẩm,
Vãi mọp sau lưng, bảy tám bà.
Khi cảnh, khi tiu, khi chũm choẹ,
Giọng hì, giọng hí, giọng hi ha.
Tu lâu có lẽ lên sư cụ,
Ngất nghểu tòa sen nọ đó mà
Quan Thị
Mười hai bà mụ ghét chi nhau?
Ðem cái xuân tình vứt bỏ đâu?
Rúc rích thây cha con chuột lắt,
Vo ve mặc kệ cái ong bầu.
Ðố ai biết được vông hay chóc,
Còn kẻ nào hay cuống với đầu.
Thôi thế thì thôi, thôi cũng được,
Nghìn năm khỏi bị tiếng nương dâu.
Thiếu Nữ Ngủ Ngày
Mùa hè hây hẩy gió nồm đông,
Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng.
Lược trúc chải cài trên mái tóc,
Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
Ðôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,
Một lạch Ðào nguyên nước chửa thông.
Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt,
Ði thì cũng dở, ở không xong.
Cảnh Làm Lẽ
Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng,
Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Năm thì mười họa, nên chăng chớ,
Năm thì mười họa, nên chăng chớ,
Một tháng đôi lần, có cũng không ...
Cố đấm ăn xôi, xôi lại hỏng,
Cầm bằng làm mướn, mướn không công.
Tha6n này ví biết dường này nhỉ,
Thà trước thôi đành ở vậy xong.
Thương
Há dám thương đâu kẻ có chồng,
Thương vì một nỗi hãy còn không.
Thương con cuốc rũ kêu mùa Hạ,
Thương cái bèo non giạt bể Ðông.
Thương cha mẹ nhện vương tơ lưới,
Thương vợ chồng Ngâu cách mặt sông.
Ấy thương quân tử thương là thế,
Há dám thương đâu kẻ có chồng.
Duyên Kỳ Ngộ
Nghìn dặm có duyên sự cũng thành,
Xin đừng lo lắng hết xuân xanh.
Tấc gang tay họa thơ không dứt,
Gần gụi cung dương lá vẫn lành.
Tên sẵn bút đề dường chĩnh chện,
Trống mang dùi cắp đã phanh phanh.
Tuy không thả lá trôi dòng ngự,
Chim tới vườn đào thế mới xinh.
Chửa Hoang
Cả nể cho nên hóa dở dang,
Nỗi niềm có thấy hỡi chăng chàng?
Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc,
Phận liễu sao đành nẩy nét ngang
Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa?
Mảnh tình một khối thiếp xin mang.
Quản bao miệng thế lời chênh lệch,
Không có nhưng mà có mới ngoan.
Gìa Kén Kẹn Hom
Bụng làm dạ chịu trách chi ai,
Già kén kẹn hom ví chẳng sai.
Tiếc đĩa hồng ngâm cho chuột vọc,
Thừa mâm bánh ngọt để ngâu vầy.
Miệng khôn trôn dại đừng than phận,
Bụng ỏng lưng eo chớ trách trời
Ðừng đứng núi này trông núi nọ,
Ðói lòng nên mới phải ăn khoai.
Dệt Vải
Thắp ngọn đèn lên thấy trắng phau,
Con cò mấp máy suốt đêm thâu.
Hai chân đạp xuống năng năng nhắc,
Một suốt đâm ngang thích thích mau.
Rộng, hẹp, nhỏ, to, vừa vặn cả.
Ngắn, dài, khuôn khổ cũng như nhau.
Cô nào muốn tốt ngâm cho kỹ,
Chờ đến ba thu mới dãi mầu.
Tranh Hai Tố Nữ
Hỏi bao nhiêu tuổi hỡi cô mình?
Chị cũng xinh mà em cũng xinh.
Ðôi lứa như in tờ giấy trắng,
Nghìn năm còn mãi cái xuân xanh.
Phiếu mai chi dám tình trăng gió,
Bồ liễu thôi đành phận mỏng manh.
Còn thú vui kia sao chẳng thấy,
Trách ông thợ vẽ khéo vô tình
Cái Quạt Giấy (Bài 1)
Một lỗ sâu sâu mấy cũng vừa,
Duyên em dính dáng tự ngàn xưa.
Vành ra ba góc da còn thiếu,
Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa.
Mát mặt anh hùng khi tắt gió,
Che đầu quân tử lúc sa mưa.
Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,
Phì phạch trong lòng đã sướng chưa ?
Cái Quạt Giấy (Bài 2)
Mười bảy hay là mười tám đây?
Cho ta yêu dấu chẳng rời tay.
Mỏng dầy chừng ấy chành ba góc,
Rộng hẹp dường nào cắm một cây.
Càng nóng bao nhiêu càng muốn mát,
Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày.
Hồng hồng má phấn duyên vì cậy,
Chúa dấu vua yêu một cái này.
Tự Tình (Bài 1)
Canh khuya văng vẳng trống canh dồn.
Trơ cái hồng nhan với nước non.
Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh,
Vừng trăng bóng xế, khuyết chưa tròn.
Xuyên ngang mặt đất, rêu từng đám,
Ðâm toạc chân mây, đá mấy hòn.
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
Mảnh tình san sẻ tí con con.
Tự Tình (Bài 2)
Tiếng gà văng vẳng gáy trên bom,
Oán hận trông ra khắp mọi chòm.
Mõ thảm không thua mà cũng cốc,
Chuông sầu chẳng đánh cớ sao om?
Trước nghe những tiếng thêm rầu rĩ,
Sau giận vì duyên để mõm mòm.
Tài tử , văn nhân ai đó tá?thThân này đâu đã chịu già tom.
Tự Tình (Bài 3)
Chiếc bánh buồn vì phận nổi nênh,
Giữa dòng ngao ngán nỗi lêng đênh.
Lưng khoang tình nghĩa dường lai láng,
Nửa mạn phong ba luống bập bềnh.
Cầm lái mặc ai lăm đỗ bến,
Giong lèo thây kẻ rắp xuôi ghềnh.
Ấy ai thăm ván cam lòng vậy,
Ngán nỗi ôm đàn những tấp tênh.
Ðánh Cờ
Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
Ðét đồn lên đánh cuộc cờ người.
Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
Cấm ngoại thuỷ không ai được biết.
Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
Ðể đôi ta quyết liệt một phen.
Quân thiếp trắng, quân chàng đen,
Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa.
Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa,
Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
Hai xe hà, chàng gác hai bên,
Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ.
Chàng lừa thiếp đương khi bất ý,
Ðem tốt đầu dú dí vô cung,
Thiếp đang mắc nước xe lồng,
Thì Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu.
Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu
Thua thì thua quyết níu lấy con.
Khi vui nước nước non non,
Khi buồn lại giở bàn son quân ngà.


You_Broke_My_He,
Bà huyện Thanh quan(sưu tầm)
Cảnh chiều hôm
--------------------------------------
Chiều trời bảng lảng bóng hoàng hôn
Tiếng ốc xa đưa lẫn trống dồn
Gác mái, ngư ông về viễn phố
Gõ sừng, mục tử lại cô thôn
Ngàn mai gió cuốn, chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa, khách buớc dồn
Kẻ chốn Chương Đài nguời lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn
Chơi chùa Trấn Quốc
----------------------------------
Trấn Bắc hành cung cỏ dãi dầu
Trạnh niềm cố quốc nghĩ mà đau
Mấy tòa sen tỏa hơi hương ngự
Năm thức mây phong nếp áo chầu
Sóng lớp phế hưng coi đã rộn
Chuông hồi kim cổ lắng càng mau
Người xưa cảnh cũ nào đâu tá
Ngơ ngẩn lòng thu khác bạc đầu
Nhớ nhà
---------------------------------
Vàng tỏa non tây bóng ác tà
Ðầm đầm ngọn cỏ tuyết phun hoa
Ngàn mai lác đác, chim về tổ
Dặm liễu bâng khuâng, khách nhớ nhà
Còi mục thét trăng miền khoáng dã
Chài ngư tung gió bãi bình sa
Lòng quê một bước càng ngao ngán
Mấy kẻ tình chung có thấu là
Qua đèo Ngang
---------------------------------
Bứơc tới đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen lá đá chen hoa
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông rợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta
Tức cảnh chiều thu
------------------------------------
Thánh thót tầu tiêu mấy hạt mưa
Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ
Xanh om cổ thụ tròn xoe tán
Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ
Bầu giốc giang sơn say chấp ruợu
Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ
Cho hay cảnh cũng ưa nguời nhỉ
Thấy cảnh ai mà chẳng ngẩn ngơ
Thăng Long thành hòai cổ
----------------------------------------
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Ðến nay thấm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa thành thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Ðá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương.
Ngàn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.
Ðền Trấn Võ
-----------------------------------------
Êm ái chiều xuân tới Trấn đài
Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai
Ba hồi chiêu mộ, chuông gầm sóng
Một vũng tang thuơng, nước lộn trời
Bể ái ngàn trùng khôn tát cạn
Nguồn ân trăm trượng dễ khơi vơi
Nào nào cực lạc là đâu tá
Cực lạc là đây, chín rõ mười


You_Broke_My_He,
Thơ Tú xương (sưu tầm)
Nằm nghe tiếng trống trống canh ba
Vừa giấc chiêm bao chợt tỉnh ra.
Thiên hạ dễ thương đang ngũ cả
Việc gì mà thức một mình ta
------------------------------------
Đi thi
Tập tểnh người đi tớ cũng đi,
Cũng lều cũng chõng cũng vào thi.
Tiễn chân, cô (1) mất hai đồng chẵn,
Sờ bụng: thầy không một chữ gì
Lộc nước còn mong thêm giải ngạch (2)
Phúc nhà nay được sạch trường qui.
Ba kì trọn vẹn thêm kì nữa,
Ú ớ u ơ ngọn bút chì (3).
Chú thích:
1- Tức vợ của tác giả
2- Mong lấy thêm người đỗ
3- Từ 1897, kỳ thứ tư phải thi "quốc ngữ" viết các chữ như a, ă, â.v.v. nhà nho dùng bút chì vẽ các chữ này, vừa tức cười, vừa tủi nhục.
-------------------------------------------------
Thương vợ
Quanh năm buôn bán ở mom sông (1)
Nuôi đủ năm con với một chồng.
Lặn lội thân cò khi quãng vắng
Eo xèo mặt nước buổi đò đông.
Một duyên hai nợ, âu đành phận
Năm nắng mười mưa, dám quản công.
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc (2)
Có chồng hờ hững cũng như không
Chú thích
(1)Tức sông Vị (Nam Định)
(2)Tác giả tự trách mình một cách chua chát, đồng thời cũng chửi vào mặt đời bạc bẽo
------------------------------------------------------
Tự cười mình
I
Ở phố Hàng Nâu (1) có phỗng sành
Mặt thời lơ láo, mắt thời xanh (2)
Vuốt râu nịnh vợ, con bu nó
Quắc mắt khinh đời, cái bộ anh.
Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ
Rượu chè trai gái đủ tam khoanh.
Thế mà vẫn nghĩ rằng ta giỏi
Cứ việc ăn chơi, chẳng học hành.
II
Lúc túng toan lên bán cả trời
Trời cười: thằng bé nó hay chơi...
Cho hay công nợ là như thế
Mà vẫn phong lưu suốt cả đời.
Tiền bạc phó cho con mụ kiếm (3)
Ngựa xe chẳng thấy lúc nào ngơi.
Còn dăm ba chữ nhồi trong ruột
Khéo khéo không mà nó cũng rơi.
Ghi chú:
(1)Phố Hàng Nâu (Nam Định)nơi Tú Xương ở.
(2)Có bản chép: "Mắt thời nhanh".
(3)Con mụ: chỉ vợ tác giả (nói bỡn)
-------------------------------------------
Cảm hứng
Xấp xỉ ba mươi mấy tuổi đầu
Trăm năm tính đốt hãy còn lâu.
Ví cho thi đỗ làm quan lớn
Thì cũng nhỏ to cưới chị hầu.
Đất nọ vẫn thường hay có chạch (1)
Bể kia có lúc cũng trồng dâu (2)
Hôm nay rỗi rải buồn tình nhỉ
Thử xuống Hàng Thao đập ngón chầu (3)
Ghi chú
(1) Tục ngữ "đất sỏi chạch vàng", ý nói đất tầm thường vẫn có thể sinh người tài giỏi.
(2) Do câu "biển xanh biến thành nương dâu",(thương hải biến vi tang điền).
(3)Hàng Thao, nơi có xom cô đầu.
------------------------------------------
Ta chẳng ra chi
Nếu có khôn ngoan đã vợ nhờ,
Dại mà nhờ vợ, vợ làm ngơ.
Sáng nem, bữa tối đòi ăn chả,
Nay kiệu, ngày mai lại giở cờ.
Ngồi đấy chả hơn gì chú Cuội
Nói ra thì thẹn với ông tơ.
Nhắn nhe chốn ấy tìm nơi khác
Ta chẳng ra chi, chớ đợi chờ
----------------------------------
--------------------------------------------------------------------------------
Hỏi ông trời
Ta lên ta hỏi ông trời
Trời sinh ta ở trên đời biết chi?
Biết chăng, cũng chẳng biết gì
Biết ngồi Thống Bảo, biết đi ả đầu (1)
Biết thuốc lá, biết chè Tầu,
Cao lâu biết vị, hồn lâu biết mùi.
(1)Thống Bảo: Một sòng bạc của Hoa Kiều.
-----------------------------------------------
Hỏi mình
Trải mấy mươi năm vẫn thế ru?
Rằng khôn, rằng dại, lại càng ngu?
Những là thương cả cho đời bạc
Nào có căm đâu đến kẻ thù?
No ấm chưa qua vành mẹ đĩ
Đỗ đành may khỏi tiếng cha cu
Phen này có dễ trời xoay lại
Thằng bé con con đã chán cù.
----------------------------------
Hỏi đùa mình
Ông có đi thi kí lục không?
Nghe ông quốc ngữ đọc chưa thông.
Ví dù nhà nước cho ông đỗ
Mỗi tháng lương ông được mấy đồng?
----------------------------------------
Đạo đức giả
Hỏi lão đâu ta? Lão ở Liêm
Trông ra bóng dáng đã hom hem.
Lắng tai, non nước nghe chừng nặng (1)
Chớp mắt trăng hoa, giả cách nhèm (2)
Cũng đã sư mô cùng đứa trẻ (3)
Lại còn tấp tễnh với đàn em.
Xuân thu ướm hỏi đà bao tá?
Cái miếng phong tình vẫn chửa khem.
(1)Nặng tai.
(2)Giả mắt kèm nhèm để sán lại nhìn gái.
(3)Ra vẻ mô pham với người ít tuổi.
--------------------------------------
Than nghèo
Cái khó theo nhau mãi thế thôi,
Có ai, hay chỉ một mình tôi?
Bạc đâu ra miệng mà mong được?
Tiền chửa vào tay đã hết rồi
Van nợ lắm khi tràn nước mắt,
Chạy ăn từng bữa mướt mồ hôi.
Biết thân, thủa trước đi làm quách,
Chẳng kí, không thông, cũng cậu bồi


You_Broke_My_He,
--------------------------------------------------------------------------------
Thú cô đầu
Cái thú cô đầu nghĩ cũng hay,
Cùng nhau dan díu mấy đêm ngày.
Năm canh to nhỏ tình dơi chuột,
Sáu khắc mơ màng chuyện nước mây.
Êm ái cung đàn chen tiếng hát
La đà kẻ tỉnh dắt người say.
Thú vui chơi mãi mà không chán,
Vô tận kho trời hết lại vay.
------------------------------------
Đi hát mất ô
Đêm qua anh đến chơi đây
Giày chân anh dận, ô tay anh cầm.
Rạng ngày sang trống canh năm
Anh dậy, em hãy còn nằm trơ trơ.
Hỏi ô, ô mất bao giờ,
Hỏi em, em cứ ỡm ờ không thưa.
Chỉ e rày gió mai mưa
Lấy gì đi sớm về trưa với tình?
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nhớ bạn phương trời
Ta nhớ người xa cách núi sông
Người xa xa lắm, nhớ ta không?
Sao đang vui vẻ ra buồn bã?
Vừa mới quen nhau đã lạ lùng
Khi nhớ nhớ cùng trong mộng tưởng,
Nỗi riêng riêng cả đến tình chung.
Tương tư lọ phải là mưa gió
Một ngọn đèn xanh trống điểm thùng.
__________________
Năm mới
Khéo bảo nhau rằng : mới với me
Bảo ai rằng "cũ", chẳng ai nghe.
Khăn là bác nọ to tày rế
Váy lĩnh cô kia quét sạch hè.
Công đức tu hành sư cũng lọng
Xu hào rủng rỉnh, Mán ngồi xe.(1)
Chẳng phong lưu cũng ba ngày tết,
Kiết cú như ta cũng rượu chè
(1) Mán: một anh chuyên nghề gánh thuê, vậy mà tết lại....ngồi xe hàng
----------------------------------------
Quan tại gia
Một ngọn đèn xanh, mấy quyển vàng (1)
Bốn con làm lính, bố làm quan.
Câu thơ câu phú : sưu cùng thuế,
Nghiên mực nghiên son : tổng với làng (2)
Nước, quạt chưa xong, con nhảy ngựa (3)
Trống hầu vừa dứt, bố lên thang (4)
Hỏi ra quan ấy ăn lương...vợ
Đem chuyện trăm năm giở lại bàn (5)
(1) Quyển vàng : sách quý của quan.
(2) Cảnh chơi trò làm quan : gọi thơ phú là "sưu thuế", gọi mực, son là "việc tổng việc làng".
(3) Con chưa quạt bếp nấu xong nước đã đi chơi trò "Nhảy ngựa" (nhảy lên lưng nhau)
(4) Đến giờ làm việc thì bố lên gác.
(5) Việc "quan" té ra toàn tâm sự với vợ nhà về những chuyện đời muôn thủa
-----------------------------------
Gửi ông thủ khoa Phan (1)
Mấy năm vượt bể lại trèo non
Em hỏi thăm qua bác hãy còn.
Mái tóc giáp thìn đà điểm tuyết (2)
Điểm đầu canh tí chửa phai son (3)
Vá trời gặp hội, mây năm vẻ (4)
Lấp bể ra công, đất một hòn (5)
Có phải như ai mà chẳng chết?
Giương tay chống vững cột càn khôn.

(1)Phan Bội Châu
(2)Năm 1904, Phan Bội Châu xuất dương
(3)Năm 1900, Phan Bội Châu đỗ thủ khoa ở Nghệ An
(4)Mây ngũ sắc tượng trưng cho vua: cụ Phan đã đưa được vua Cường Để sang Nhật.
(5)Chim tinh vệ lấp bể : ý nói khó thành công.


You_Broke_My_He,
Tết dán câu đối
Nhập thế cục bất khả vô văn tự, (1)
Chẳng hay ho cũng húng hắng một vài bài
Huống thân danh đã đỗ tú tài
Ngày tết đến cũng phải một vài câu đối.
Đối rằng :
Cực nhân gian chi phẩm giá, phong nguyệt tình hoài
Tối thế thượng chi phong lưu, giang hồ khí cốt, (2)
Viết vào giấy dán ngay lên cột
Hỏi mẹ mày rằng dốt hay hay?
Thưa rằng : hay thực là hay
Chẳng hay sao lại đỗ ngay tú tài?
Xưa nay em vẫn chịu ngài...(3)
(1) Bước vào đời không thể không chữ nghĩa.
(2) Cái phẩm giá tột cùng ở cõi đời là tấm tình với trăng gió, Sự phong lưu bậc nhất trên cõi đời là cốt cách giang hồ.
(3) Câu "chịu ngài" của bà Tú hàm cả hai ý: chịu văn chương ngài hay và chịu cái tính "ngông" của ngài nữa
-------------------------------------------
Đồng tiền
Phàm kim chi nhân, duy tiền nhi dĩ (1)
Hết tiền tiêu, tráng sĩ cũng nằm co
Chẳng dại khôn cũng chẳng thân sơ,
Có hơi kẽm, tha hồ ngang ngửa
Thơ rằng :
Toán lai thế sự kim năng ngữ
Thuyết đáo nhân tình kiếm dục minh (2)
Dơ dáng thay những mặt tài tình
Co quắp lắm cũng ra hình thủ lỗ (3)
Tiền dẫu hết, hết rồi lại có
Chữ bất nhân tạc đó không mòn.
Ai ơi giữ lấy lòng son

Chú Thích
(1)Người đời thường cần tiền để ( giải quyết mọi việc)
(2)Tính lại việc đời thì vàng (tiền) có thể biết nói năng. Nói đến nhân tình ( cảnh con người) lưỡi kiếm muốn kêu lên.
(3) Ý nói : Kể cả những kẻ tài tình mà ham hố với đồng tiền quá cũng thành kẻ ki bo, bẩn thỉu
-------------------------------------
TRINH PHỤ NGÂM KHÚC
của Ðoàn Thị Ðiểm (1705-1748)
nguyên tác của Ðặng Trần Côn (1715?-1745)

001 Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
002 Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên
003 Xanh kia thăm thẳm tầng trên
004 Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
005 Trống Trường Thành lung lay bóng nguyệt
006 Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây
007 Chín tầng gươm báu trao tay
008 Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh
009 Nước thanh bình ba trăm năm cũ
010 Áo nhung trao quan vũ từ đây
011 Sứ trời sớm giục đường mây
012 Phép công là trọng, niềm tây sá nào
013 Ðường giong ruổi lưng đeo cung tiễn
014 Buổi tiễn đưa lòng bận thê noa
015 Bóng cờ tiếng trống xa xa
016 Sầu lên ngọn ải, oán ra cửa phòng
017 Chàng tuổi trẻ vốn giòng hào kiệt
018 Xếp bút nghiên theo việc đao cung
019 Thành liền mong tiến bệ rồng
020 Thước gươm đã quyết chẳng dung giặc trời
021 Chí làm trai dặm nghìn da ngựa
022 Gieo Thái Sơn như tựa hồng mao
023 Giã nhà đeo bức chiến bào
024 Thét roi cầu Vị, ào ào gió thu
025 Ngòi đầu cầu nước trong như lọc
026 Ðường bên cầu cỏ mọc còn non
027 Ðưa chàng lòng dặc dặc buồn
028 Bộ khôn bằng ngựa, thủy khôn bằng thuyền
029 Nước trong chảy lòng phiền chẳng rửa
030 Cỏ xanh thơm dạ nhớ khó quên
031 Nhủ rồi tay lại trao liền
032 Bước đi một bước lại vin áo chàng
033 Lòng thiếp tựa bóng trăng theo dõi
034 Dạ chàng xa ngoài cõi Thiên San
035 Múa gươm rượu tiễn chưa tàn
036 Chỉ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo
037 Săn Lâu Lan, rằng theo Giới Tử
038 Tới Man Khê, bàn sự Phục Ba
039 Áo chàng đỏ tựa ráng pha
040 Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in
041 Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống
042 Giáp mặt rồi phút bỗng chia tay
043 Hà Lương chia rẽ đường này
044 Bên đường, trông bóng cờ bay ngùi ngùi
045 Quân trước đã gần ngoài doanh Liễu
046 Kỵ sau còn khuất nẻo Tràng Dương
047 Quân đưa chàng ruổi lên đường
048 Liễu dương biết thiếp đoạn trường này chăng?
049 Tiếng địch trổi nghe chừng đồng vọng
050 Hàng cờ bay trong bóng phất phơ
051 Dấu chàng theo lớp mây đưa
052 Thiếp nhìn rặng núi ngẩn ngơ nỗi nhà
053 Chàng thì đi cõi xa mưa gió
054 Thiếp lại về buồng cũ gối chăn
055 Ðoái trông theo đã cách ngăn
056 Tuôn màu mây biếc, trải ngần núi xanh
057 Chốn Hàm Dương chàng còn ngảnh lại
058 Bến Tiêu Tương thiếp hãy trông sang
059 Khói Tiêu Tương cách Hàm Dương
060 Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương mấy trùng
061 Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy
062 Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
063 Ngàn dâu xanh ngắt một màu
064 Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?
065 Chàng từ đi vào nơi gió cát
066 Ðêm trăng này nghỉ mát phương nao?
067 Xưa nay chiến địa dường bao
068 Nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu
069 Hơi gió lạnh, người rầu mặt dạn
070 Dòng nước sâu, ngựa nản chân bon
071 Ôm yên, gối trống đã chồn
072 Nằm vùng cát trắng, ngủ cồn rêu xanh
073 Nay Hán xuống Bạch Thành đóng lại
074 Mai Hồ vào Thanh Hải dòm qua
075 Hình khe, thế núi gần xa
076 Dứt thôi lại nối, thấp đà lại cao
077 Sương đầu núi buổi chiều như giội
078 Nước lòng khe nẻo suối còn sâu
079 Não người áo giáp bấy lâu
080 Lòng quê qua đó mặt sầu chẳng khuây
081 Trên trướng gấm thấu hay chăng nhẽ
082 Mặt chinh phu ai vẽ cho nên?
083 Tưởng chàng giong ruổi mấy niên
084 Chẳn nơi Hãn Hải thì miền Tiêu Quan
085 Ðã trắc trở đòi ngàn xà hổ
086 Lại lạnh lùng những chỗ sương phong
087 Lên cao trông thức mây lồng
088 Lòng nào là chẳng động lòng bi thương
089 Chàng từ sang Ðông Nam khơi nẻo
090 Biết nay chàng tiến thảo nơi đâu?
091 Những người chinh chiến bấy lâu
092 Như xem tính mệnh như màu cỏ cây
093 Nức hơi mạnh, ơn dày từ trước
094 Trải chốn nghèo, tuổi được bao nhiêu?
095 Non Kỳ quạnh quẽ trăng treo
096 Bến Phì gió thổi đìu hiu mấy gò
097 Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
098 Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi
099 Chinh phu tử sĩ mấy người
100 Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn?
101 Dấu binh lửa, nước non như cũ
102 Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương
103 Phận trai già cõi chiến trường
104 Chàng Siêu mái tóc điểm sương mới về
105 Tưởng chàng trải nhiều bề nắng nỏ
106 Ba thước gươm, một cỗ nhung yên
107 Xông pha gió bãi trăng ngàn
108 Tên reo đầu ngựa, giáo lan mặt thành
109 Áng công danh trăm đường rộn rã
110 Những nhọc nhằn nào đã nghỉ ngơi
111 Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai
112 Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây
113 Trong cửa này đã đành phận thiếp
114 Ngoài mây kia há kiếp chàng vay?
115 Những mong cá nước sum vầy
116 Nào ngờ đôi ngả nước mây cách vời
117 Thiếp chẳng tưởng ra người chinh phụ
118 Chàng há từng học lũ vương tôn
119 Cớ sao cách trở nước non
120 Khiến người thôi sớm thôi hôm những sầu
121 Khách phong lưu đương chừng niên thiếu
122 Sánh nhau cùng dan díu chữ duyên
123 Nỡ nào đôi lứa thiếu niên
124 Quan sơn để cách, hàn huyên bao đành
125 Thuở lâm hành oanh chưa bén liễu
126 Hỏi ngày về, ước nẻo quyên ca
127 Nay quyên đã giục, oanh già
128 Ý nhi lại gáy trước nhà líu lo
129 Thuở đăng đồ, mai chưa dạn gió
130 Hỏi ngày về, chỉ độ đào bông
131 Nay đào đã quyến gió Ðông
132 Phù dung lại đã bên sông bơ sờ
133 Hẹn cùng ta: Lũng Tây nham ấy
134 Sớm đã trông, nào thấy hơi tăm?
135 Ngập ngừng, lá rụng cành trâm
136 Buổi hôm nghe dậy tiếng cầm xôn xao
137 Hẹn nơi nao, Hán Dương cầu nọ
138 Chiều lại tìm, nào thấy tiêu hao?
139 Ngập ngừng gió thổi chéo bào
140 Bãi hôm tuôn dẫy nước trào mênh mông
141 Tin thường lại, người không thấy lại
142 Gốc hoa tàn đã trải rêu xanh
143 Rêu xanh mấy lớp chung quanh
144 Sân đi một bước, trăm tình ngẩn ngơ
145 Thư thường tới, người không thấy tới
146 Bức rèm thưa lần dãi bóng dương
147 Bóng dương mấy buổi xuyên ngang
148 Lời sao mười hẹn, chín thường đơn sai
149 Thử tính lại diễn khơi ngày ấy
150 Tiền sen này đã nẩy là ba
151 Xót người lần lữa ải xa
152 Xót người nương chốn Hoàng Hoa dặm dài
153 Tình gia thất nào ai chẳng có
154 Kìa lão thân, khuê phụ nhớ thương
155 Mư già phơ phất mái sương
156 Con thơ măng sữa, vả đương phù trì
157 Lòng lão thân buồn khi tựa cửa
158 Miệng hài nhi chờ bữa mớm cơm
159 Ngọt bùi thiếp đã hiếu nam
160 Dạy con đèn sách thiếp làm phụ thân
161 Nay một thân nuôi già dạy trẻ
162 Nỗi quan hoài mang mể biết bao
163 Nhớ chàng trải mấy sương sao
164 Xuân từng đổi mới, Ðông nào còn dư
165 Kể năm đã ba tư cách diễn
166 Mối sầu thêm nghìn vạn ngổn ngang
167 Ước gì gần gũi tấc gang
168 Giãi niềm cay đắng để chàng tỏ hay
169 Thoa cung Hán thuở ngày xuất giá
170 Gương lầu Tần dấu đã soi chung
171 Cậy ai mà gửi tới cùng?
172 Ðể chàng thấu hết tấm lòng tương tư
173 Nhẫn đeo tay mọi khi ngắm nghía
174 Ngọc cài đầu thuở bé vui tươi
175 Cậy ai mà gửi tới nơi
176 Ðể chàng trân trọng dấu người tương thân?
177 Trải mấy thu, tin đi tin lại
178 Tới xuân này tin hãy vắng không
179 Thấy nhàn, luống tưởng thư phong
180 Nghe hơi sương, sắm áo bông sẵn sàng
181 Gió tây nổi không đường hồng tiện
182 Xót cõi ngoài tuyết quyến mưa sa
183 Màn mưa trướng tuyết xông pha
184 Nghĩ thêm lạnh lẽo kẻ ra cõi ngoài
185 Ðề chữ gấm, phong thôi lại mở
186 Gieo bói tiền tin dở còn ngờ
187 Trời hôm tựa bóng ngẩn ngơ
188 Trăng khuya nương gối bơ phờ tóc mai
189 Há như ai, hồn say bóng lẫn
190 Bỗng thơ thơ thẩn thẩn hư không
191 Trâm cài, xiêm giắt thẹn thùng
192 Lệch làn tóc rối, lỏng vòng lưng eo
193 Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước
194 Bức rèm thưa rủ thác đòi phen
195 Ngoài rèm thước chẳng mách tin
196 Trong rèm dường đã có đèn biết chăng?
197 Ðèn có biết, dường bằng chẳng biết
198 Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi
199 Buồn rầu nói chẳng nên lời
200 Hoa đèn kia với bóng người khá thương
201 Gà eo óc gáy sương năm trống
202 Hoè phất phơ rủ bóng bốn bên
203 Khắc giờ đằng đẵng như niên
204 Mối sầu dằng dặc tựa miền bể xa
205 Hương gượng đốt, hồn đà mê mải
206 Gương gượng soi, lệ lại chứa chan
207 Sắt cầm gượng gảy ngón đàn
208 Dây uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng
209 Lòng này gửi gió đông có tiện
210 Nghìn vàng xin gửi đến non Yên
211 Non Yên dù chẳng tới miền
212 Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời
213 Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu
214 Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong
215 Cảnh buồn người thiết tha lòng
216 Cành cây sương đượm, tiếng trùng mưa phun
217 Sương như búa bổ mòn gốc liễu
218 Tuyết dường cưa xẻ héo cành ngô
219 Giọt sương phủ bụi chim gù
220 Sâu tường kêu vẳng, chuông chùa nện khơi
221 Vài tiếng dế nguyệt soi trước ốc
222 Một hàng tiêu gió thốc ngoài hiên
223 Lá màn lay ngọn gió xuyên
224 Bóng hoa theo bóng nguyệt lên trước rèm
225 Hoa giãi nguyệt, nguyệt in một tấm
226 Nguyệt lồng hoa, hoa thắm từng bông
227 Nguyệt hoa, hoa nguyệt trùng trùng
228 Trước hoa, dưới nguyệt, trong lòng xiết đau
229 Ðâu xiết kể, muôn sầu nghìn não
230 Từ nữ công, phụ xảo đều nguôi
231 Biếng cầm kim, biếng đưa thoi
232 Oanh đôi thẹn dệt, bướm đôi ngại thùa
233 Mặt biếng tô, miệng càng biếng nói
234 Sớm lại chiều, dòi dõi nương song
235 Nương song luống ngẩn ngơ lòng
236 Vắng chàng điểm phấn trang hồng với ai?
237 Biếng trang điểm, lòng người sầu tủi
238 Xót nỗi chàng, ngoài cõi trùng quan
239 Khác gì ả Chức, chị Hằng
240 Bến Ngân sùi sụt, cung trăng chốc mòng
241 Sầu ôm nặng, hãy chồng làm gối
242 Buồn chứa đầy, hãy thổi làm cơm
243 Mượn hoa, mượn rượu giải buồn
244 Sầu làm rượu nhạt, muộn làm hoa ôi
245 Gõ sanh ngọc mấy hồi không tiếng
246 Ôm đàn tranh mấy phím rời tay
247 Xót người hành dịch bấy nay
248 Dặm xa mong mỏi hết đầy lại vơi
249 Ca quyên ghẹo, làm rơi nước mắt
250 Trống tiều khua, như đốt buồng gan
251 Võ vàng đổi khác dung nhan
252 Khuê ly mới biết tân toan dường này
253 Nếm chua cay tấm lòng mới tỏ
254 Chua cay này, há có vì ai?
255 Vì chàng lệ thiếp nhỏ đôi
256 Vì chàng thân thiếp lẻ loi một bề
257 Thân thiếp chẳng gần kề dưới trướng
258 Lệ thiếp nào chút vướng bên khăn
259 Duy còn hồn mộng được gần
260 Ðêm đêm thường đến Giang Tân tìm người
261 Tìm chàng thuở Dương Ðài lối cũ
262 Gặp chàng nơi Tương Phố bến xưa
263 Sum vầy mấy lúc tình cờ
264 Chẳng qua trên gối một giờ mộng Xuân
265 Giận thiếp thân lại không bằng mộng
266 Ðược gần chàng bến Lũng, thành Quan
267 Khi mơ những tiếc khi tàn
268 Tình trong giấc mộng, muôn vàn cũng không
269 Duy có một tấm lòng chẳng dứt
270 Vốn theo chàng giờ khắc nào nguôi
271 Lòng theo song chửa thấy người
272 Lên cao mấy lúc trông vời bánh xe
273 Trông bến Nam, bãi che mặt nước
274 Cỏ biếc um, dâu mướt ngàn xanh
275 Nhà thôn mấy xóm chông chênh
276 Một đàn cò đậu trước ghềnh chiều hôm
277 Trông đường Bắc, đôi chòm quán khách
278 Rườm rà xanh cây ngất núi non
279 Lúa thành thoi thóp bên cồn
280 Nghe thôi địch ngọc véo von bên lầu
281 Non Ðông thấy lá hầu chất đống
282 Trĩ xập xoè, mai cũng bẻ bai
283 Khói mù nghi ngút ngàn khơi
284 Con chim bạt gió lạc loài kêu thương
285 Lũng Tây thấy nước dường uốn khúc
286 Nhạn liệng không, sóng giục thuyền câu
287 Ngàn thông chen chúc khóm lau
288 Cách ghềnh thấp thoáng người đâu đi về
289 Trông bốn bề chân trời mặt đất
290 Lên xuống lầu thấm thoát đòi phen
291 Lớp mây ngừng mắt ngại nhìn
292 Biết đâu chinh chiến là miền Ngọc Quan?
293 Gậy rút đất dễ khôn học chước
294 Khăn gieo cầu nào được thấy tiên
295 Lòng này hóa đá cũng nên
296 E không lệ ngọc mà lên trông lầu
297 Lúc ngảnh lại ngắm màu dương liễu
298 Thà khuyên chàng đừng chịu tước phong
299 Chẳng hay muôn dặm ruổi giong
300 Lòng chàng có cũng như lòng thiếp chăng?
301 Lòng chàng ví cũng bằng như thế
302 Lòng thiếp đâu dám nghĩ gần xa
303 Hướng dương lòng thiếp như hoa
304 Lòng chàng lẩn thẩn e tà bóng dương
305 Bóng dương để hoa vàng chẳng đoái
306 Hoa để vàng bởi tại bóng dương
307 Hoa vàng hoa rụng quanh tường
308 Trải xem hoa rụng đêm sương mấy lần
309 Chồi lan nọ trước sân đã hái
310 Ngọn tần kia bên bãi đưa hương
311 Sửa xiêm dạo bước tiền đường
312 Ngửa trông xem vẻ thiên chương thẫn thờ
313 Bóng Ngân Hà khi mờ khi tỏ
314 Ðộ Khuê Triền buổi có buổi không
315 Thức mây đòi lúc nhạt hồng
316 Chuôi sao Bắc Ðẩu thôi Ðông lại Ðoài
317 Mặt trăng tỏ thường soi bên gối
318 Bừng mắt trông sương gội cành khô
319 Lạnh lùng thay, bấy nhiêu Thu
320 Gió may hiu hắt trên đầu tường vôi
321 Một năm một nhạt mùi son phấn
322 Trượng phu còn thơ thẩn miền khơi
323 Xưa sao hình ảnh chẳng rời
324 Bây giờ nỡ để cách vời Sâm Thương
325 Chàng ruổi ngựa dặm trường mây phủ
326 Thiếp dạo hài lầu cũ rêu in
327 Gió Xuân ngày một vắng tin
328 Khá thương lỡ hết mấy phen lương thì
329 Xảy nhớ khi cành Diêu đóa Ngụy
330 Trước gió xuân vàng tía sánh nhau
331 Nọ thì ả Chức chàng Ngâu
332 Tới trăng thu lại bắc cầu sang sông
333 Thương một kẻ phòng không luống giữ
334 Thời tiết lành lầm lỡ đòi nau
335 Thoi đưa ngày tháng ruổi mau
336 Người đời thấm thoắt qua màu xuân xanh
337 Xuân thu để giận quanh ở dạ
338 Hợp ly đành buồn quá khi vui
339 Oán sầu nhiều nỗi tơi bời
340 Vóc bồ liễu dễ ép nài chiều xuân
341 Kìa Văn Quân mỹ miều thuở trước
342 E đến khi đầu bạc mà thương
343 Mặt hoa nọ gã Phan Lang
344 Sợ khi mái tóc điểm sương cũng ngừng
345 Nghĩ nhan sắc đương chừng hoa nở
346 Tiếc quang âm lần lữa gieo qua
347 Nghĩ mệnh bạc, tiếc niên hoa
348 Gái tơ mấy chốc xảy ra nạ giòng
349 Gác nguyệt nọ mơ màng vẻ mặt
350 Lầu hoa kia phảng phất mùi hương
351 Trách trời sao để nhỡ nhàng
352 Thiếp rầu thiếp lại rầu chàng chẳng quên
353 Chàng chẳng thấy chim uyên ở nội
354 Cũng dập dìu, chẳng vội phân trương
355 Chẳng xem chim yến trên rường
356 Bạc đầu không nỡ đôi đường rẽ nhau
357 Kìa loài sâu đôi đầu cùng cánh
358 Nọ loài chim chắp cánh cùng bay
359 Liễu, sen là thức cỏ cây
360 Ðôi hoa cũng dính, đôi dây cũng liền
361 Ấy loài vật tình duyên còn thế
362 Sao kiếp người nỡ để đấy đây?
363 Thiếp xin về kiếp sau này
364 Như chim liền cánh, như cây liền cành
365 Ðành muôn kiếp chữ tình đã vậy
366 Theo kiếp này hơn thấy kiếp sau
367 Thiếp xin: “Chàng chớ bạc đầu
368 Thiếp thì giữ mãi lấy màu trẻ trung”
369 Xin: “làm bóng theo cùng chàng vậy,
370 “Chàng đi đâu cũng thấy thiếp bên
371 “Chàng nương vầng nhật, thiếp nguyền
372 “Mọi bề trung hiều, thiếp xin vẹn tròn”
373 Lòng hứa quốc tựa son ngăn ngắt
374 Sức tý dân dường sắt trơ trơ
375 Máu Thuyền Vu, quắc Nhục Chi
376 Ấy thì bữa uống, ấy thì bữa ăn
377 Mũi đòng vác đòi lần hăm hở
378 Ðã lòng trời gìn giữ người trung
379 Hộ chàng trăm trận nên công
380 Buông tên ải Bắc, treo cung non Ðoài
381 Bóng kỳ xí giã ngoài quan ải
382 Tiếng khải ca trở lại Thần Kinh
383 Ðỉnh non kia, đá đề danh
384 Triều thiên vào trước cung đình dâng công
385 Nước Ngân Hán vác đòng rửa sạch
386 Khúc nhạc từ réo rắt lừng khen
387 Tài so Tần, Hoắc vẹn tuyền
388 Tên ghi gác Khói, tượng truyền đài Lân
389 Nền huân tướng nên công rạng vẻ
390 Chữ đồng hưu bia thẻ nghìn đông
391 Ơn trên: tử ấm thê phong
392 Phần vinh thiếp cũng đượm chung hương trời
393 Thiếp chẳng dại như người Tô Phụ
394 Chàng hẳn không như lũ Lạc Dương
395 Khi về đeo quả ấn vàng
396 Trên khung cửi dám rẫy ruồng làm cao
397 Xin vì chàng xếp bào cởi giáp
398 Xin vì chàng giũ lớp phong sương
399 Vì chàng tay chuốc chén vàng
400 Vì chàng điểm phấn đeo hương não nùng
401 Mở khăn lệ, chàng trông từng tấm
402 Ðọc thơ sầu, chàng thẩm từng câu
403 Câu vui đổi với câu sầu
404 Rượu khà cùng kể trước sau mọi lời
405 Sẽ rót vơi lần lần từng chén
406 Sẽ ca dần ren rén từng thiên
407 Liên ngâm đối ẩm đòi phen
408 Cùng chàng lại kết mối duyên đến già
409 Cho bõ lúc xa sầu, cách nhớ
410 Giữ gìn nhau vui thuở thanh bình
411 Ngâm nga mong gửi chữ tình
412 “Dường này âu hẳn tài lành trượng phu”.


You_Broke_My_He,
THƠ NGUYỄN KHUYẾN
Về hay ở
Văng vẳng tai nghe tiếng chích chòe
Lặng đi kẻo động khách lòng quê.
Nước non có tớ càng vui vẻ,
Hoa nguyệt nào ai đã đắm mê?
Quyên đã gọi hè quang quác quác,
Gáy từng gáy sáng tẻ tè te.
Lại còn giục giã về hay ở?
Đôi gót phong trần vẫn khỏe khoe.
------------------------------------
Nghe hát đêm khuya
Một khúc đêm khuya tiếng đã chầy,
Nửa chen mặt nước, nửa từng mây.
Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước,
Ngán kẻ phương trời chẳng đứt dây.
Bẻ liễu thành Đài thôi cũng xếp, (1)
Trồng lan ngõ tối ngát nào hay?
Từ xưa mặt ngọc ai là chẳng,
Chén rượu bên đèn luống tỉnh say.
(1) Bẻ liễu thành đài: tác giả dẫn điển Hán Hoành đời Đường, lấy một danh kĩ là Liễu thị ở phố Chương Đài, Trường An, sau đi làm quan xa, để liễu thị ở lại đó ba năm, không đón đi được, nên làm bài "Chương Đài liễu" để thăm
--------------------------------------------------
Tự trào
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang,
Chẳng gầy, chẳng béo chỉ làng nhàng,
Cờ đương dở cuộc không còn nước,
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.
Mở miệng nói ra gàn bát sách,
Mềm môi chén mãi tít cung thang.
Nghĩ mình lại gớm cho mình nhỉ,
Thế cũng bia xanh, cũng bảng vàng.
------------------------------------
thuật
Tháng ngày thấm thoát tựa chim bay,
Ông ngẫm mình ông, nghĩ cũng hay.
Tóc bạc bao giờ không biết nhỉ?
Răng long ngày trước hãy còn đây.
Câu thơ được chửa, thưa rằng được.
Chén rượu say rồi, nói chửa say.
Kẻ ở trên đời lo lắng cả,
Nghĩ ra ông sợ cái ông này.
----------------------------------------
Ngày xuân dặn các con
Tuổi thêm, thêm được tóc râu phờ,
Nay đã năm mươi có lẻ ba.
Sách vở ích gì cho buổi ấy,
áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già.
Xuân về ngày loạn càng lơ láo,
Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ.
Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng,
Sao con đàn hát vẫn say sưa?
(Tác giả tự dịch bài "Xuân nhật thị chư nhi")
----------------------------------------------
Lên lão
Ông chẳng hay ông tuổi đã già,
Năm lăm ông cũng lão đây mà.
Anh em làng xóm xin mời cả,
Xôi bánh, trâu heo cũng gọi là.
Chú Đáo bên làng lên với tớ,
Ông Từ xóm chợ lại cùng ta.
Bây giờ đến bậc ăn dưng nhỉ, (1)
Có rượu thời ông chống gậy ra.
-------------------------------------
Ông phỗng đá
Ông đứng làm chi đó hỡi ông?
Trơ trơ như đá, vững như đồng.
Đêm ngày gìn giữ cho ai đó?
Non nước đầy vơi có biết không.
---------------------------------
Chế ông đỗ Cự Lộc
Văn hay chữ tốt ra tuồng,
Văn dai như chão, chữ vuông như hòm.
Vẻ thầy như vẻ con tôm,
Vẻ tay ngoáy cám, vẻ mồm húp tương.
Vẻ lịch sự ai bằng thầy Cự Lộc,
Vẻ cô đầu nói móc có vài câu:
Anh chẳng sang, mà cũng chẳng giàu.
Hầu bao ních, rận bâu quanh chiếu;
Khăn nhuộm lờ lờ mùi nước điếu,
Nón sơn không méo cũng không tròn.
Quần vải thô, ngại giặt ngả màu son,
Giày cóc gặm, nhặt dây đàn khâu lấy.
Phong lưu ấy, mà tình tính ấy,
Đến cô đầu, vẫn thấy lả lơi bông,
Xinh thay diện mạo anh hùng
--------------------------------------
Mẹ mốc
So danh giá ai bằng mẹ Mốc,
Ngoài hình hài, gấm vóc chẳng thêm ra; (1)
Tấm hồng nhan đem bôi lấm xoá nhoà,
Làm thế để cho qua mắt tục.
Ngoại mạo bất cầu như mĩ ngọc,
Tâm trung thường thủ tự kiên kim (2)
Nhớ chồng con muôn dặm xa tìm,
Giữ son sắt êm đềm một tiết. (3)
Sạch như nước, trắng như ngà, trong như tuyết,
Mảnh gương trinh vằng vặc quyết không nhơ,
Đắp tai ngảnh mặt làm ngơ,
Rằng khôn cũng kệ, rằng khờ cũng thây.
Khôn kia dễ bán dại này
1. Mẹ Mốc điên, xé quần xé áo, nên chỉ trơ có tấm thân không che đậy.
2. Câu này và câu trên đại ý nói: mặt ngoài không cần đẹp như ngọc, nhưng trong lòng hằng giữ bền như vàng.
3. Tiết: khí tiết.
----------------------------------------
Mừng con dựng được nhà
Nghĩ ta, ta cũng sướng ru mà,
Mừng thấy con ta dựng được nhà
Năm mới lệ thường thêm tuổi một,
Cỗ phe ngôi đã chốc bàn ba. (1)
Rượu ngon đến bữa nghiêng bầu dốc,
Chữ "dại" đầu năm xổ túi ra. (2)
Một khóm thủy tiên năm bảy cụm,
Xanh xanh như sắp thập thò hoa.
1. Bữa tiệc do phe giáp, một tổ chức nhỏ trong làng, làm lễ mừng thọ các bậc bô lão. ở đây ý nói nhà thơ cũng đã vào bậc bô lão 60 tuổi trở lên rồi.
2. ý nói ngâm vịnh nhiều.
-------------------------------------
Vịnh tiến sĩ giấy
I
Rõ chú hoa man (1) khéo vẽ trò,
Bỡn ông mà lại dứ thằng cu.
Mày râu mặt đó chừng bao tuổi,
Giấy má nhà bay đáng mấy xu?
Bán tiếng mua danh thây lũ trẻ,
Bảng vàng bia đá vẫn nghìn thu.
Hỏi ai muốn ước cho con cháu,
Nghĩ lại đời xưa mấy kiếp tu.
II
Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai.
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng, (2)
Nét son điểm rõ mặt văn khôi. (3)
Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ?
Cái giá khoa danh thế mới hời (4)
Ghế tréo, lọng xanh ngồi bảnh choẹ,
Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi
1. Hoa man: người thợ làm nghề hàng mã.
2. Giáp bảng: bảng đề tên từ học vị tiến sĩ trở lên.
3. Văn khôi: đầu làng văn. ở đây chỉ người có đỗ đạt cao.
4. Hời: giá rẻ.
----------------------------------------
Lời vợ anh phường chèo
Xóm bên đông có phường chèo trọ,
Đương nửa đêm gọi vợ chuyện trò:
Rằng: "ta thường làm quan to,
Sao người coi chẳng ra trò trống chi?"
Vợ giận lắm mắng đi mắng lại:
"Tuổi đã già sao dại như ri?
Đêm hôm ai chẳng biết chi,
Người ta biết đến thiếp thì hổ thay
ở đời có hai điều nên sợ:
Sống chết người, quyền ở trong tay.
Thế mà chàng đã chẳng hay.
Còn ai sợ đến phường này nữa chăng?
Vả chàng vẫn lăng nhăng túng kiết,
Cuộc sinh nhai chèo hát qua thì,
Vua chèo còn chẳng ra gì,
Quan chèo vai nhọ (1) khác chi thằng hề".
1. Vai nhọ: người đóng trò bôi mặt lem nhem.
-------------------------------------------
Bồ tiên thi (1)
Chú huyện Thanh Liêm khéo giở trò,
"Bồ tiên thi" lại lấy vần bồ.
Nghênh ngang võng lọng nhờ ông sứ,
Ngọng nghẹo văn chương giở giọng ngô.
Bồ chứa miệng dân chừng bật cạp,
Tiên (2) là ý chú muốn vòi xu
Từ vàng sao chẳng luôn từ bạc,
Không khéo mà roi nó phết cho.
1. Bồ tiên: cái roi bằng cỏ bồ mà Lưu Khoan, một ông quan đời Hán nổi tiếng nhân từ, dùng để đánh tội nhân. Dựa vào điển này, tên tri huyện đã mở cuộc thi thơ và ra đầu đề là "bồ tiên thi" ngầm ý khoe mình là người biết thương dân.
2. Tiên: "tiên" nghĩa là cái roi, đồng âm với chữ "tiên" nghĩa là đồng xu.
--------------------------------------------
Vịnh núi An Lão
Mặt nước mênh mông nổi một hòn,
Núi già nhưng tiếng vẫn còn non, (1)
Mảnh cây thưa thớt đầu như trọc,
Ghềnh đá long lanh ngấn chửa mòn.
Một lá (2) về đâu xa thẳm thẳm,
Nghìn nhà trông xuống bé con con.
Dẫu già đã hẳn hơn ta chửa?
Chống gậy lên cao gối chẳng chồn
1. Tác giả chơi chữ, tên núi là An Lão (lão: già) nhưng người ta thường nói "núi non".
2. Lá: con thuyền.


You_Broke_My_He,
Nhớ cảnh chùa Đọi
Già yếu xa xôi bấy đến nay,
Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay
Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá.
Sư cụ nằm chung với khói mây
Dặm thế ngõ đâu tầng trúc ấy,
Thuyền ai khách đợi bến đâu đây?
Chuông trưa vẳng tiếng người không biết,
Trâu thả sườn non ngủ gốc cây.
(Tác giả tự dịch bài "ức Long Đội Sơn")
--------------------------------------------
Chợ Đồng
Tháng chạp hai mươi bốn chợ Đồng,
Năm nay chợ họp có đông không?
Dở trời, mưa bụi còn hơi rét.
Nếm rượu, tường đền (1) được mấy ông?
Hàng quán người về nghe xáo xác,
Nợ nần năm hết hỏi lung tung.
Dăm ba ngày nữa tin xuân tới.
Pháo trúc (2) nhà ai một tiếng đùng.
1. Chợ Đồng họp ngay ở bên cạnh một ngôi đền. Xung quanh đền lại đắp tường đất dày bao bọc, gọi là tường đền.
2. Pháo trúc: trúc đốt trong lửa, có tiếng nổ to.
---------------------------------------------
Chơi chợ trời Hương Tích
Ai đi Hương Tích chợ trời đi
Chợ họp quanh năm cả bốn thì.
Đổi chác người tiên cùng khách bụt,
Bán buôn gió chị lại trăng dì.
Yến anh chào khách nhà mây tỏa,
Hoa quả bày hàng điếm cỏ che.
Giá áo, lợn, tằm, tiền, gạo đủ.
Bán mua mặc ý muốn chi chi.
------------------------------------
Chơi núi Non Nước (1)
Chom chỏm trên sông đá một hòn,
Nước trôi sóng vỗ biết bao mòn?
Phơ đầu đã tự đời Bàn Cổ, (2)
Bia miệng còn đeo tiếng trẻ con.
Rừng cúc tiền triều (3) trơ mốc thếch,
Hồn câu Thái phó (4) tảng rêu tròn.
Trải bao trăng gió xuân già giặn,
Trời dẫu già, nhưng núi vẫn non.
1. Núi Non Nước, một thắng cảnh nằm ven bờ sông Đáy ở thị xã Ninh Bình.
2. Bàn Cổ: Ông Bàn Cổ sinh từ lúc mới có trời đất.
3. Tiền triều: triều vua thời trước.
4. Hòn câu thái phó: tảng đá mà thái phó Trương Hán Siêu đã ngồi câu cá.
-----------------------------------
Vịnh mùa hè
Biếng trông trời hạ nước non xa,
ý khí ngày thường nghĩ đã trơ.
Cá vượt khóm rau lên mặt nước,
Bướm len lá trúc lượn rèm thưa.
Thơ Đào (1) cửa miệng đưa câu rượu
Xóm Liễu (2) quanh khe chịu tiếng khờ.
Nhân hứng cũng vừa toan cất chén,
Sấm đông rầm rập gió nồm đưa.
(Tác giả tự dịch bài "Họ nhật ngẫu hứng")
1. Đào tức là Đào Tiềm đời Tấn.
2. Liễu Tôn Nguyên bị vua bắt tội, phải về quê, tự cho mình là ngu dại.
-------------------------------
Thu vịnh
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,
Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.
Nước biếc trông như tầng khói phủ,
Song thưa để mặc bóng trăng vào.
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
Một tiếng trên không ngỗng nước nào?
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào. (1)
1. Ông Đào: Đào Tiềm.
----------------------
Thu điếu
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
------------------------------------------
Thu ẩm
Năm gian nhà cỏ thấp le te,
Ngõ tối đêm sâu đóm lập loè.
Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt,
Làn ao lóng lánh bóng trăng loe.
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt?
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.
Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy.
Độ năm ba chén đã say nhè.
-------------------------------
Thầy đồ ve gái góa
Người bảo rằng thầy yêu cháu đây,
Thầy yêu mẹ cháu có ai hay
Bắc cầu, câu cũ (1) không hờ hững,
Cầm kính, tình xưa (2) vẫn đắng cay.
ở góa thế gian nào mấy mụ?
Đi ve thiên hạ thiếu chi thầy?
Yêu thầy cũng muốn cho thầy dạy,
Dạy cháu nên rồi mẹ cháu ngây.
(Tác giả tự dịch bài "Thiền sư")
1. Do câu ca dao:
"Muốn sang thì bắc cầu kiều..."
2. Do câu ca dao:
"Trách người quân tử vô tình,
Có gương mà để bên mình không soi"
ý nói: người đàn bà goá chê thầy đồ nhát gan, không dám mạnh bạo hơn trong việc ve gái
---------------------------------
Muốn lấy chồng
Bực gì bằng gái trực phòng không?
Tơ tưởng vì chung một tấm chồng.
Trên gác rồng mây ngao ngán đợi,
Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông.
Mua vui, lắm lúc cười cười gượng,
Giả dại, nhiều khi nói nói bông.
Mới biết có chồng như có cánh,
Giang sơn gánh vác nhẹ bằng lông.


You_Broke_My_He,
Mừng ông nghè mới đỗ
Anh mừng cho chú đỗ ông Nghè,
Chẳng đỗ thì trời cũng chẳng nghe.
Ân tứ (1) dám đâu coi rẻ rúng,
Vinh quy ắt hẳn rước tùng xòe.
Rượu ngon ả nọ khôn đường tránh, (2)
Hoãn (3) đẹp nàng này khó nhẽ che.
Hiển quí đến nay đà mới rõ,
Rõ từ những lúc tổng chưa đe. (4)
1. Ân tứ: ơn vua ban.
2. Câu này rút ý câu ca dao:
Em là con gái đồng trinh
Em đi bán rượu qua dinh ông nghè.
Ông nghè sai lính ra ve,
- Trăm lạy ông nghè, tôi đã có con.
- Có con thì mặc có con.
Thắt lưng cho giòn mà lấy chồng quan.
3. Hoãn: một loại hoa tai vàng.
4. Câu này rút ý câu tục ngữ:
Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng.
--------------------------------------
Hỏi thăm quan
tuần mất cướp
Tôi nghe khẻ cướp nó lèn ông,
Nó lại lôi ông đến giữa đồng.
Lấy của đánh người quân tệ nhỉ
Thân già da cóc có đau không?
Bây giờ mới khẽ sầy da trán,
Ngày trước đi đâu mất mảy lông.
Thôi cũng đừng nên ki cóp nữa.
Kẻo mang tiếng dại với phường ngông
---------------------------------------
Tặng đốc Hà Nam
Ai rằng ông dại với ông điên,
Ông dại sao ông biết lấy tiền?
Cậy cái bảng vàng treo nhị giáp,
Khoét thằng mặt trắng (1) lấy tam nguyên (2)
Dấu nhà vừa thoát sừng trâu đỏ,
Phép nước xin chừa móng lợn đen (3)
Chỉ cốt túi mình cho nặng chặt,
Trăm năm mặc kệ tiếng chê khen.
1. Thằng mặt trắng: do câu "Bạch diện thư sinh" chỉ người học trò.
2. Tam nguyên: ba đồng bạc; còn đồng âm với chữ "Tam nguyên" là đỗ đầu luôn ba khoa: thi hương, thi hội và thi đình.
3. Móng lợn đen: ám chỉ việc ông đốc học này đã có lần bị Tây đá đít.
-------------------------------------
Đĩ cầu Nôm (1)
Thiên hạ bao giờ cho hết đĩ?
Trời sinh ra cũng để mà chơi
Dễ mấy khi làm đĩ gặp thời,
Chơi thủng trống long dùi âu mới thích
Đĩ bao tử càng chơi càng lịch,
Tha hồ cho khúc khích chị em cười:
Người ba đấng, của ba loài,
Nếu những như ai thì đĩ mốc.
Đĩ mà có tàn, có tán, có hương án, có bàn độc (2)
Khá khen thay làm đĩ có tông (3)
Khắp giang hồ chẳng chốn nào không.
Suốt Nam Bắc Tây Đông đều biết tiếng.
Đĩ mười phương chơi cho đủ chín,
Còn một phương để nhịn lấy chồng.
Chém cha cái kiếp đào hồng, (4)
Bạn với kẻ anh hùng cho đứng số.
Vợ bợm, chồng quan, danh phận đó,
Mai sau ngày giỗ có văn nôm.
Cha đời con Đĩ Cầu Nôm.
1. Cầu Nôm thuộc làng Đại Đồng ở Hải Hưng.
2. Có lẽ ở đây nhà thơ nói đến Tư Hồng, một nhân vật lúc ấy làm đĩ lấy Tây.
3. Có tông: có nòi.
4. Kiếp hồng đào: Kiếp trăng hoa.
-----------------------------------------
Mừng đốc học Hà Nam
Ông làm đốc học bấy lâu nay,
Gần đó mà tôi vẫn chửa hay.
Tóc bạc răng long chừng đã cụ,
Khăn thâm áo thụng cũng ra thầy.
Học trò kẻ chợ trầu dăm miếng,
Khảo khóa ngày xưa quyển một chầy. (1)
Bổng lộc như ông không mấy nhỉ?
Ăn tiêu nhờ được chiếc lương Tây.
1. Một chầy: tức một tiền. Ngày xưa, mỗi thí sinh khi vào nộp quyển khảo thi, phải nộp kèm theo một tiền (60 đồng kẽm).
-------------------------------------
Hội Tây
Kìa hội thăng bình (1) tiếng pháo reo:
Bao nhiêu cờ kéo với đèn treo.
Bà quan tênh nghếch xem bơi trải,
Thằng bé lom khom nghé hát chèo.
Cậy sức cây đu nhiều chị nhún,
Tham tiền cột mỡ lắm anh leo.
Khen ai khéo vẽ trò vui thế,
Vui thế bao nhiêu nhục bấy nhiêu
1. Hội thăng bình: hội mừng được thái bình, vui vẻ. ở đây ý nói hội mừng cách mạng tư sản Pháp thành công.
-------------------------------------------
Hoài cổ (1)
Nghĩ chuyện đời xưa cũng nực cười,
Sự đời đến thế, thế thời thôi
Rừng xanh núi đỏ hơn ngàn dặm,
Nước độc ma thiêng mấy vạn người.
Khoét rỗng ruột gan trời đất cả,
Phá tung phên giậu hạ di (2) rồi.
Thôi thôi đến thế thời thôi nhỉ,
Mấy trắng về đâu nước chảy xuôi. (3)
1. Bài này tuy đầu đề là "hoài cổ" nhưng thực ra nhà thơ muốn nói lên cảnh thực dân Pháp bắt dân ta đi phu khai mỏ ở miền núi, đắp đường xe lửa v.v... bị chết nhiều.
2. ý nói đất nước ta.
3. ý nói: vận mệnh của đất nước hồi bấy giờ chẳng khác nào như mây trôi dạt, nước chảy xuôi
--------------------------------------------
--------------------------------------------------------------------------------
Cuốc kêu cảm hứng
Khắc khoải đưa sầu giọng lửng lơ,
ấy hồn Thục đế thác bao giờ?
Năm canh máu chảy đêm hè vắng,
Sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ.
Có phải tiếc xuân mà đứng gọi,
Hay là nhớ nước vẫn nằm mơ.
Thâu đêm ròng rã kêu ai đó.
Giục khách giang hồ dạ ngẩn ngơ.
-----------------------------------
Chốn quê
Năm nay cày cấy vẫn chân thua,
Chiêm mất đằng chiêm, mùa mất mùa.
Phần thuế quan Tây, phần trả nợ,
Nửa công đứa ở, nửa thuê bò.
Sớm chưa dưa muối cho qua bữa,
Chợ búa trầu chè chẳng dám mua.
Tằn tiện thế mà không khá nhỉ?
Nhờ trời rồi cũng mấy gian kho.
----------------------------------
Than nợ
Quản chi công nợ có là bao
Nay đã nên to đến thế nào?
Lãi mẹ lãi con sinh đẻ mãi,
Chục năm chục bảy tính nhiều sao?
Ra đường kẻ cả dừng chân hỏi, (1)
Vào cửa người sang ngửa mặt chào. (2)
Quyết chí phen này trang trải sạch,
Cho đời rõ mặt cái thằng tao.
1. Câu này ý nói: vay nợ của nhiều người nên ra đường ai gặp cũng hỏi nợ.
2. Câu này ý nói: vì có nợ nên khi vào nhà chủ nợ phải tỏ thái độ vồn vã, kính trọng.


You_Broke_My_He,
Nước lụt Hà Nam
Quai Mễ Thanh Liêm đã lở rồi,
Vùng ta thôi cũng lụt mà thôi
Gạo dăm ba bát cơ còn kém,
Thuế một vài nguyên dáng vẫn đòi.
Tiếng sáo vo ve chiều nước vọng.
Chiếc thuyền len lỏi bóng trăng trôi.
Đi đâu cũng thấy người ta nói,
Mười chín năm nay lại cát bồi.
---------------------------------
Vịnh lụt
Tị trước (1) Tị này (2) chục lẻ ba,
Thuận dòng nước cũ lại bao la.
Bóng thuyền thấp thoáng giờn trên vách,
Tiếng sóng long bong vỗ trước nhà.
Bắc bậc người còn chờ chúa đến, (3)
Đóng bè ta phải rước vua ra. (4)
Sửa sang việc nước cho yên ổn,
Trời đã sinh ta ắt có ta.
1. Năm Quí Tị (1893) vỡ đê Nhị Hà.
2. Năm ất Tị (1905), mười ba năm sau, lại có một trận lụt nữa.
3. ý nói: chủ nhà phải trèo lên cao để tránh nước lụt.
4. ý nói: người ta phải đem đầu rau (ông núc) đặt lên bè nổi để thổi nấu. Đầu rau có nơi gọi là vua bếp
----------------------------------
Bạn đến chơi nhà
Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây ta với ta.
--------------------------------
Lụt hỏi thăm bạn
Ai lên nhắn hỏi bác Châu Cầu,
Lụt lội năm nay bác ở đâu?
Mấy ổ lợn con rày lớn bé?
Vài gian nếp cái ngập nông sâu?
Phận thua suy tính càng thêm thiệt,
Tuổi cả chơi bời họa sống lâu.
Em cũng chẳng no mà chẳng đói,
Thung thăng chiếc lá rượu lưng bầu.
-----------------------------------
Tặng bà Hậu Cẩm (1)
Nghĩ xem đẹp nhất ở làng Và,
Tiếc gọi rằng già cũng chửa già
Làn sóng liếc ngang đôi mắt phượng
Tóc mây rủ xuống một đuôi gà.
Nói năng duyên dáng coi như thể...
Đi đứng khoan thai thế cũng là...
Nghe nói muốn thôi, thôi chửa được,
Được làm dơ dở đã thôi a?
(Theo tài liệu của cụ Nguyễn Khắc Thạnh và ông Bùi Văn Cường)
1. Tên thực là Lã Thị Thoan, trước lấy ông Nhiêu Sinh, ông Sinh chết, bà Thoan còn trẻ lại có nhan sắc, đi lấy một tên Tây cẩm ở Nam Định. Bà ta có làm chân thu thuế trong làng một thời gian rồi xin thôi.
--------------------------------------
Lấy Tây
Con gái đời này, gái mới ngoan,
Quyết lòng ẩu chiến với Tây quan.
Ba vuông phất phới cờ bay dọc
Một bức tung hoành váy xắn ngang.
Trời đất khéo thương chàng bạch quỉ (1)
Giang san riêng sướng ả hồng nhan
Nghĩ càng thêm ngán trai thời loạn,
Con gái đời nay, gái mới ngoan (2)
(1) Bạch quỉ: chỉ tên người Pháp.
(2) Tác giả tỏ thái độ chua chát trước cảnh "lấy Tây" của gái Việt thời đó.
--------------------------------------
Khai bút
ình ịch đêm qua trống các làng,
Ai ai mà chẳng rước xuân sang.
Rượu ngon nhắp giọng đưa vài chén,
Bút mới xô tay thử một hàng.
Ngoài lũy nhấp nhô cò cụ tổng, (1)
Cách ao lẹt đẹt pháo thầy Nhang. (2)
Một năm một tuổi, trời cho tớ,
Tuổi tờ trời cho, tớ lại càng... (3)
1.Cụ tổng: tức cụ Tổng Hào ở gần nhà Nguyễn Khuyến, nhà giàu có, xung quanh nhà có lũy tre bao bọc xanh tốt um tùm, chim cò về đậu ở đây rất nhiều.
2. Thầy Nhang: ở cách nhà Nguyễn Khuyến một cái ao.
3. Câu này rút ý câu tục ngữ: Càng già, càng dẻo, càng dai.
---------------------------------------------------
Kiều bán mình
Thằng bán tơ kia giở giói ra,
Làm cho bận đến cụ Viên già.
Muốn êm phải biện ba trăm lạng,
Khéo xếp nên liều một chiếc thoa.
Nổi tiếng mượn màu son phấn mụ, (1)
Đem thân chuộc lấy tội tình cha.
Có tiền việc ấy mà xong nhỉ?
Đời trước làm quan cũng thế a?
1. Mụ: Tú Bà.
----------------------------------
Tổng vịnh Kiều (1)
Kiều nhi giấc mộng khéo như cười,
Tỉnh dậy xuân xanh quá nửa rồi,
Số kiếp bởi đâu mà lận đận?
Sắc tài cho lắm cũng lôi thôi
Cành hoa vườn thúy (2) duyên còn bén,
Giọt nước sông Tiền (3) nợ chửa xuôi.
Chẳng trách chàng Kim đeo đẳng mãi,
Khăng khăng vớt lấy một phần đuôi. (4)
1. Bài này nhà thơ vịnh chung hai mươi hồi trong Truyện Kiều.
2. Vườn Thúy: nơi Kiều gặp gỡ Kim Trọng.
3. Sông Tiền: tức sông Tiền Đường, nơi Kiều trầm mình.
4. Chỉ cuộc tái hợp của Kiều và Kim Trọng.


You_Broke_My_He,
Tạ lại người cho hoa trà
Tết đến người cho một chậu trà,
Đương say ta chẳng biết rằng hoa.
Da mồi, tóc bạc ta già nhỉ,
áo tía đai vàng bác đó a?
Mưa nhỏ những kinh phường xỏ lá. (1)
Gió to luống sợ lúc rơi già. (2)
Xem hoa, ta chỉ xem bằng mũi,
Đếch thấy hơi hương một tiếng khà.
(Tác giả tự dịch bài "Sơn trà")
1. Những hạt mưa nhỏ dần dần xuyên thủng cả lá cây.
2. Gió bấc thổi, làm cho đài hoa rụng.
------------------------------------------
Vịnh sư
Đầu trọc lốc bình vôi,
Nhảy tót lên chùa ngồi.
I a kinh một bộ,
Lóc cóc mõ ba hồi.
Cơm chẳng cần cá thịt,
Ăn rặt oản chuối xôi.
Không biết câu tình dục,
Đành chịu tiếng bồ côi.
--------------------------------
Chừa rượu
Những lúc say sưa cũng muốn chừa,
Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa.
Hay ưa nên nỗi không chừa được.
Chừa được nhưng mà cũng chẳng chừa.
---------------------------------------
Bóng đè cô đầu
Bóng người ta nghĩ bóng ta,
Bóng ta, ta nghĩ hoá ra bóng người.
Tỉnh tinh rồi mới nực cười.
Giấc hồ (1) ai khéo vẽ vời cho nên?
Cô đào Sen là người Thi Liễu
Cớ làm sao õng ẹo với làng nho?
Bóng đâu mà bóng đè cô,
Bỗng thấy sự nhỏ to thêm thắc mắc.
Cố hữu diệc vi thân ngoại vật,
Khán lai đô thị mộng trung nhân (2)
Sực tỉnh ra nào biết chuyện xa gần,
Còn văng vẳng tiếng đàn lần tiếng trống.
Quân bất kiến Thiên thai động khẩu cần tương tống; (3)
Dẫu bóng ta, ta bóng có làm sao,
Thực người hay giấc chiêm bao?
1. Giấc hồ: giấc mộng.
2. Hai câu này đại ý nói: ở đời, phàm những cái gì ta có đều là vật ngoài thân cả, và ngẫm lại, người đời đều ở trong giấc mộng cả.
3. Câu này dẫn điển Lưu Thần và Nguyễn Triệu vào núi Thiên Thai hái thuốc gặp và lấy tiên. ở với nhau được sáu tháng, hai chàng nhớ nhà đòi về, hai nàng tiên ân cần tiễn ra cửa động.
-----------------------------------------
Than già
Tháng ngày thấm thoắt tựa chim bay,
Ông gẫm mình ông, nghĩ cũng hay.
Mái tóc chòm xanh, chòm lốm đốm,
Hàm răng chiếc rụng, chiếc lung lay.
Nhập nhèm bốn mắt tranh mờ tỏ
Khấp khểnh ba chân dở tỉnh say (1)
Còn một nỗi này thêm chán ngắt,
Đi đâu giở những cối cùng chày (2)
1. Hai câu này ý nói: nhà thơ tuổi đã già, mắt không còn tỏ phải mang kính, chân đi không vững phải chống gậy.
2. Cối chày: để giã trầu cho người già.
------------------------------------------
Cảm hứng
Ngày trước cũng lên lạy cửa trời, (1)
Lâu nay vắng vẻ bặt tăm hơi.
Nước non man mác về đâu tá?
Bạn bè lơ thơ sót mấy người.
Đời loạn đi về như hạc độc, (2)
Tuổi già hình bóng tựa mây côi (3)
Đã hay nhờ được hao mòn lắm,
Một thí (4) lòng son chửa rõ mười.
(Tác giả tự dịch bài "Kí hữu")
1. ý nói: nhà thơ lúc làm quan cũng đã cùng với bạn vào chầu vua ở triều đình.
2. Hạc độc: con hạc một mình, không có bạn.
3. Mây côi: đám mây lẻ loi.
4. Một thí: một chút.
-------------------------------------
Cáo quan về ở nhà
Ngần ấy năm nay vẫn ở nhà,
Nghĩ ta, ta lại chỉ thương ta.
Bóng hiên thêm ngán hơi nồng nhỉ,
Ngọn gió không nhường tóc bạc a
Thửa mạ rạch ròi chân (1) xấu tốt,
Đấu lương đo đắn tuổi non già. (2)
Khi buồn chén rượu say không biết,
Ngửa mặt lờ mờ ngọn núi xa.
(Tác giả tự dịch bài "Mạn Hứng")
(1) Chân: tức chân ruộng.
(2) Đong thóc sành sỏi.
-------------------------------
--------------------------------------------------------------------------------
Phú Đắc (1)
Bà già đã bảy mươi tư,
Ngồi trong cửa sổ gửi thư lấy chồng.
Đã trót sinh ra kiếp má đào,
Bảy mươi tư tuổi có là bao?
Xuân xanh xấp xỉ hàng răng rụng,
Ngày vắng ân cần mảnh giấy trao.
Chữ nhất nhi chung (2) đành đã vậy,
Câu tam bất hiếu (3) nữa làm sao?
May mà chim được ông chồng trẻ,
Họa có sinh ra được chút nào?
1. Phú đắc là lối trình bày sự việc cụ thể.
2. Nhất nhi chung: nói người phụ nữ chỉ lấy một người chồng cho đến khi chết.
3. Tam bất hiếu: do câu "bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại" (Mạnh Tử) nghĩa là bất hiếu có ba điều, không có con là điều lớn nhất.
-----------------------------------------
Đại lão (1)
Năm nay tớ đã bảy mươi tư,
Rằng lão, rằng quan tớ cũng ừ.
Lúc hứng, uống thêm dăm chén rượu,
Khi buồn ngâm láo một câu thơ.
Bạn già lớp trước nay còn mấy?
Chuyện cũ mười phần chín chẳng như. (2)
Cũng muốn sống thêm dăm tuổi nữa,
Thử xem trời mãi thế này ư?
1. Đại lão: ý nói già lắm.
2. Chín chẳng như: đời mười phần không vừa ý mình đến tám, chín phần.
----------------------------------
Di chúc (1)
Kém hai tuổi xuân đầy chín chục.
Số thầy sinh phải lúc dương cùng. (2)
Đức thầy đã mỏng mòng mong,
Tuổi thầy lại sống hơn ông cụ thầy.
Học chẳng có rằng hay chi cả.
Cưỡi đầu người kể đã ba phen; (3)
Tuổi là tuổi của gia tiên,
Cho nên thầy được hưởng niên lâu ngày.
ấy thuở trước ông mày chẳng đỗ, (4)
Hóa bây giờ cho bố làm nên;
Ơn vua chửa chút báo đền,
Cúi trông hổ đất, ngửa lên thẹn trời.
Sống không để tiếng đời ta thán,
Chết được về quê quán hương thôn;
Mới hay trăm sự vuông tròn,
Sống lâu đã trải, chết chôn chờ gì?
Đồ khâm liệm chớ nề xấu tốt,
Kín chân tay đầu gót thời thôi;
Cỗ đừng to lắm con ơi,
Hễ ai chạy lại, con mời người ăn.
Tế đừng có viết văn mà đọc,
Trướng đối đừng gấm vóc làm chi;
Minh tinh (5) con cũng bỏ đi,
Mời quan đề chủ (6) con thì không nên.
Môn sinh (7) chớ bổ tiền đặt giấy,
Bạn của thầy cũng vậy mà thôi;
Khách quen chớ viết thiếp mời.
Ai đưa lễ phúng con thời chớ thu.
Chẳng qua nợ để cho người sống,
Chết đi rồi còn ngóng vào đâu
Lại mang cái tiếng to đầu,
Khi nay bày biện, khi sau chê bàn.
Cờ biển của vua ban ngày trước,
Khi đưa thầy con rước đầu tiên;
Lại thuê một lũ phường kèn,
Vừa đi vừa thổi mỗi bên dăm thằng.
Việc tống táng nhung nhăng qua quýt,
Cúng cho thầy một ít rượu hoa;
Đề vào mấy chữ trong bia,
Rằng: "Quan nhà Nguyễn cáo về đã lâu".
1. Theo ý kiến một số cụ già ở địa phương nhà thơ, thì bài này là do cụ Trần Tán Bính dịch trong buổi lễ đưa ma cụ Nguyễn Khuyến.
2. Dương cùng: ý nói nhà thơ đã đến ngày tận số.
3. ý nói: nhà thơ qua ba kì thi đều đỗ đầu bảng (tam nguyên).
4. Ông cụ thân sinh nhà thơ thuở trước cũng là chân học khoa cử, nhưng không đỗ đạt cao.
5. Minh tinh: một mảnh lụa, mảnh vải hoặc mảnh giấy đề tên hiệu, tên thụy, tuổi và chức tước, địa vị người chết trong khi đưa đám ma.
6. Đề chủ: viết tên và hiệu người chết vào. Việc viết này thường được coi là tôn trọng, nên phải mời người có chức tước làm.
7. Môn sinh: học trò cùng học một thầy.


You_Broke_My_He,
THƠ HÀN MẶC TỬ
Những Giọt Lệ
________________________
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tợ si?
Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.
Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?
Hàn Mặc Tử
---------------------------------
Bẽn Lẽn
_____________________________
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Ðợi gió đông về để lả lơi
Hoa lá ngây tình không muốn động
Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi
Trong khóm vi lao sào sạt mãi
Tiếng lòng ai nói ? Sao im đi ?
Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.
Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em.
--------------------------
Buồn Ở Ðây
_____________________
Rao rao gió thổi phương xa lại
Buồn đâu say ngấm áo xuân ai
Lay bay lời hát, ơi buồn lạ
Em buồn trong mộng có đêm nay.
Nắng sao như nắng đời xưa ấy
Nắng vàng con mắt thấy duyên đâu
Muốn gởi thương về người cổ độ
Mà sao tình chẳng nói cho đau.
Chiều xưa khúc nhạc nóng ran lên
Không có ai đi để lỗi nguyền
Nguồn thơ ứa mãi hai hàng lệ
Tờ giấy hoa tiên cũng ướt mèm.
Hàn Mặc Tử
-----------------------------
Bút Thần Khai
_______________________
Ngọn bút thần khai phước lộc nhà
Sáng như gươm báu, lạnh như ma
Mực lùa khí vị vô hồn chữ
Văn bút hào quang ở miệng ta
Giấy trắng tinh khôi, tuôn huyết mạch
Lời vàng nguyên vẹn trổ tài hoa
Ấm hơn tiếng nhạc reo trong ý
Thơ đợi xuân về phát tiết ra.
Hàn Mặc Tử
-------------------------------
Chuyến Ðò Ngang
_____________________
Chẳng hẹn hò sao gặp gỡ đây
Người thời như tỉnh kẻ như say
Trong veo làn nước soi đôi mặt
Xa tít quê nhà trỏ một tay
Tâm sự mới trao bờ đã đến
Nỗi niềm chưa cạn khách về ngay
Ba sinh duyên nợ âu là thế
Một chuyến đò đưa nghĩa một ngày.
Hàn Mặc Tử
------------------------------------
Cửa Sổ Ðêm Khuya
_______________________
Hoa cười nguyệt rọi cửa lồng gương
Lạ cảnh buồn thêm nỗi vấn vương
Tha thướt liễu in hồ gợn sóng
Hững hờ mai thoảng gió đưa hương
Xa người nhớ cảnh tình lai láng
Vắng bạn ngâm thơ rượu bẽ bàng
Qua lại yến ngàn dâu ủ lá
Hòa đàn sẵn có dế bên đường.
Hàn Mặc Tử
-----------------------------
Cô Gái Ðồng Trinh
_______________________
Ðêm qua trăng vướng trong cành trúc
Cô láng giềng bên chết thiệt rồi
Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới
Chưa hề âu yếm ở đầu môi.
Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc
Cả một mùa xuân đã hiện hình
Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi
Chết rồi xiêm áo trắng như tinh.
Có tôi đây hồn phách tôi đây
Tôi nhập vào trong xác thịt này
Cốt để dò xem tình ý lạ
Trong lòng bí mật ả thơ ngây
Biết rồi, biết rồi, Thôi biết cả
Té ra Nàng sắp sửa yêu ta
Bao nhiêu mơ ước trong tim ấy
Như chực xuân về thổ lộ ra.
Hàn Mặc Tử
----------------------------------
Cô Liêu
_______________________
Gió lùa ánh sáng vô trong bãi
Trăng ngậm đầy sông, chảy láng lai.
Buồm trắng phất phơ như cuống lá
Lòng tôi bát ngát rộng bằng hai.
Tôi ngồi dưới bến đợi nường Mơ,
Tiếng rú ban đêm rạn bóng mờ,
Tiếng rú hồn tôi xô vỡ sóng,
Rung tầng không khí bạt vi lô.
Ai đi lẳng lặng trên làn nước,
Với lại ai ngồi khít cạnh tôi?
Mà sao ngậm kín thơ đầy miệng,
Không nói không rằng nín cả hơi?
Chao ôi Ghê quá trong tư tưởng,
Một vũng cô liêu cũ vạn đời
Chao ôi ghê quá Ôi ghê quá
Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi
Hàn Mặc Tử
-------------------------------
Cuối Thu
______________________
Lụa trời ai dệt với ai căng,
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,
Và ai gánh máu đi trên tuyết,
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.
Mây vẽ hằng hà sa số lệ,
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn.
Sao không tô điểm nên sương khói,
Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.
Ðây bãi cô liêu lạnh hững hờ,
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ.
Cây gì mảnh khảnh run cầm cập,
Ðiềm báo thu vàng gầy xác xơ.
Thu héo nấc thành những tiếng khô.
Một vì sao lạ mọc phương mô?
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?
Hàn Mặc Tử
---------------------------


You_Broke_My_He,
Duyên Muộn
________________________
Từ khi đôi má đỏ hây hây
Em tập thêu thùa, tập vá may
Chim sáo trước sân bay tới đậu
Em mừng: sắp được lấy chồng đây.
Những lượt Thu về, em thấy xuân
Trên đôi má nõn lại phai dần
Và lòng em chẳng còn nao nức
Như lúc trăng lên đốt khói trầm.
Người nói duyên em đã muộn màng
Bởi vì nghèo khó chẳng xênh xang
Nhưng xuân em chín từ năm ngoái
Há phải vì em áo nối quàng.
Hàn Mặc Tử
--------------------------------------------
Ðà Lạt Trăng Mờ
________________________
Ðây phút thiêng liêng đã khởi đầu.
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một ý thơ.
Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Ðể nghe dưới đáy nước hò reo,
Ðể nghe tơ liễu rung trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.
Hàng thông lấp loáng đứng trong im
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.
Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...
Hàn Mặc Tử
-----------------------------------
Ðàn Nguyệt
_________________________
Hỏi chơ mấy tuổi? Ðáp mười lăm
Non nước từng phen nổi tiếng tăm
Bạc mạng đàn chơi đau nửa kiếp
Ðồng tâm tơ buộc chặt quanh năm
Chường mình trước án trông đầy đặn
Nép mặt trông hoa nói thì thầm
Mười khúc đoạn trường say chửa tỉnh
Thuyền ai thấp thỏm muốn ôm cầm.
Hàn Mặc Tử
--------------------------------
Ðêm Trăng
_________________________
Bữa ni sáng tỏ bóng Hằng
Thử xem thiên hạ ai bằng ta không?
Thảnh thơi lầu mát ngồi trông
Muôn vàn tâm sự một dòng nao nao...
Càng lên càng tỏ càng cao
Trăn ơi hãy ghé động đào xem hoa
Hữu tình ta lại gặp ta
Ðêm nay mới thấy đậm đà khuôn thiêng
Mà sao ngậm miệng làm duyên
Ðã nhiều căn dặn nỗi niềm tóc tơ
Mà sao trăng khéo hững hờ
Vì trăng ta phải ngồi chờ suốt đêm
Muốn bay lên tận cung thiềm
Kéo vầng trăng xuống kết duyên châu trần.
Hàn Mặc Tử
-------------------------------------------
Ðây Thôn Vĩ Dạ
______________________
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên,
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến Sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?
Mơ khách đường xa, khách đường xa,
Áo em trắng quá nhìn không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà?
Hàn Mặc Tử
------------------------------------
Em Lấy Chồng
____________________
Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ.
Hàn Mặc Tử

Em Nhớ Mình Xa
_____________________
Hôm nay có một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi
Tôi nhớ mình xa thương đứt ruột
Gió làm nên tội buổi chia phôi.
Hàn Mặc Tử
----------------------------------
Gái Ở Chùa
__________________________
Rừng thiền thấp thoáng dạng quần thoa
Khuê các trâm anh cũng rứa à?
Mùi tục chưa chi mà vội chán
Cuộc đời mới thế đã lo xa
Nhạt mùi son phấn say mùi đạo
Chán cảnh phiền ba mến cảnh chùa
Dì nguyệt trớ trêu lòng dạ thiễm
Trăm năm nỡ để thiệt thòi hoa.
Hàn Mặc Tử
--------------------------------
Ghen
______________________
Ta ném mình đi theo gió trăng
Lòng ta tản khắp bốn phương trời
Cửu trùng là chốn xa xôi lạ
Chim én làm sao bay đến nơi?
Chiếc tàu chở cả một đêm trăng
Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng
Muôn sợi hương trầm bay bối rối
Muôn vàn thần thánh sống cao sang.
Giây phút ôi chao nguồn cực lạc
Tình tôi ghen hết thú vô biên
Ai cho châu báu cho thinh sắc
Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm.
Hàn Mặc Tử
---------------------------------------
Hãy Nhập Hồn Em
__________________________
Ðừng nhắc nhở tên anh ngoài lỗ miệng
Vì gió hương nghe được rỉ thầm hoa
Lộ mất rồi tâm sự của đôi ta
Chưa hề nói cho một ai nghe biết
Chưa hề dặn ngày mai rồi tiễn biệt
Chưa khi nào đọc đến chữ chia ly.
Bỗng đêm nay trước cửa bóng trăng quì
Sấp mặt xuống uốn mình theo dáng liễu
Lời nguyện gẫm xanh như màu huyền diệu
Não nề lòng viễn khách giữa cơn mơ
Trời từ bi cảm động ứa sương mờ
Sai gió lại lay hồn trong kẽ lá
Trăng choáng váng với hoa tàn cùng ngã
Anh đoán chừng cơn ấy em ngất đi
Khổ lòng chưa, em hỡi Mộng tình si
Cuồng dại quá, khiến nước mây sường sượng
Nhưng qua rồi những phút giây tơ tưởng
Anh nhìn trăng lỏn lẻn đậu ngành cao
Phải giờ này đang lúc em chiêm bao
Chính giờ này anh đang yêu em thiệt
Em hãy nhập hồn em trong bóng nguyệt.
Hàn Mặc Tử
-----------------------------------
Hồn Là Ai
________________________
Hồn là ai là ai tôi không biết
Hồn theo tôi như muốn cợt tôi chơi
Môi đầy hương tôi không dám ngậm cười
Hồn vội mớm cho tôi bao ánh sáng
Tôi chết giả và no nê vô vạn
Cười như điên, sặc sụa cả mùi trăng
Áo tôi là một thứ ngợp hơn vàng
Hồn đã cấu, đã cào, nhai ngấu nghiến
Thịt da tôi sượng sần và tê điếng
Tôi đau vì rùng rợn đến vô biên
Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng êm
Cho trăng ngập trăng dồn lên tới ngực
Hai chúng tôi lặng yên trong thổn thức
Rồi bay lên cho tới một hành tinh
Cùng ngả nghiêng lăn lộn giữa muôn hình
Ðể gào thét một hơi cho rởn ốc
Cả thiên đường trần gian và địa ngục
Hồn là ai? là ai tôi không hay
Dẫn hồn đi ròng rã một đêm nay
Hồn mệt lả mà tôi thì chết giấc.
Hàn Mặc Tử


You_Broke_My_He,
Hồn Lìa Khỏi Xác
__________________________
Há miệng cho hồn văng lên muôn trượng,
Chơi vơi trong khí hậu chín từng mây.
Ánh sáng lại sẽ tan vào hư lãng,
Trời linh thiêng; cao cả gợi nồng say...
Vì không giới, nơi trầm hương vắng lặng,
Nên hồn bay vùn vụt tới trăng sao,
Sóng gió nổi đùng đùng như địa chấn,
Và muôn vàn thần phách ngả lao đao.
Cả hơi hám muôn xưa theo ám ảnh,
Hồn trơ vơ không biết lạc về đâu?
Và vướng phải muôn vàn tinh khí lạnh,
Hồn mê man bất tỉnh một hồi lâu.
Rồi sảng sốt bay tìm muôn tử khí,
Mà muôn sao xa cách cõi hoang sơ.
Hồn cảm thấy bùi ngùi như rớm lệ,
Thôi hồn ơi, phiêu lạc đến bao giờ
Hồn hãy thoát ly ra ngoài tâm tưởng
Là hồn đừng nghĩ ngợi đến hồn trong,
Cứ để mặc hồn ngoài bay lưởng vưởng,
Ngao du cùng khắp cõi trí mênh mông.
Xác ta sẽ hút bao nguồn trăng loạn,
Ngấm vào trong cơ thể những hoa hương,
Và sẽ thở ra toàn hơi thở sáng,
Ðể trên cao, hồn khỏi lộn màu sương.
Rồi hồn ngắm tử thi hồn tan rã,
Bốc thành âm khí loãng nguyệt cầu xa.
Hồn mất xác, hồn sẽ cười nghiêng ngả,
Và kêu rêu thảm thiết khắp bao la...
Ôi hồn thiêng liêng không hề chết đặng,
Làm sao hồn chẳng hiểu nghĩa vô biên.
Ngày tận thế là ngày tán loạn,
Xác của hồn, hồn của xác y nguyên.
Ðêm nay ta khạc hồn ra khỏi miệng,
Ðể cho hồn đỡ bớt nỗi bi thương.
Nhưng khốn nỗi xác ta đành câm tiếng,
Hồn đi rồi, không nhập xác thê lương.
Hàn Mặc Tử
-------------------------------------------------
Huyền Ảo
______________________
Mới lớn lên trăng đã thẹn thò
Thơm như tình ái của ni cô
Gió say lướt mướt trong màu sáng
Hoa với tôi đều cảm động sơ
Ðang khi mầu nhiệm phủ ban đêm
Có thứ gì rơi giữa khoảng im
Rơi tự thượng tầng không khí xuống
Tiếng vang nhè nhẹ dội vào tim.
Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh
Ngấm ngầm trao đổi những ân tình
Ðể thêm ấm áp nguồn tơ tưởng
Ðể bóng trời khuya bớt giật mình.
Từ đầu canh một đến canh tư
Tôi thấy trăng mơ biến hóa như
Hương khói ở đâu ngoài xứ mộng
Cứ là mỗi phút mỗi nên thơ.
Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ
Những lời năn nỉ của hư vô.
Không gian dầy đặc toàn trăng cả
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng
Mỗi ảnh mỗi hình thêm phiếu diễu
Nàng xa tôi quá nói nghe chăng.
Hàn Mặc Tử
------------------------------------
Khói Hương Tan
____________________________
Tối hôm nay muôn sao bay nhấp nhánh
Sông Mê Hà đưa đẩy sóng triền miên
Thuyền anh buông lửng lơ trong hiu quạnh
Tới em chưa, đã tới bến lòng em
Mộng uyên ương đang khi tim rào rạt
Thuyền anh neo đậu trước bến Hàn Giang
Nhưng uyên ương khi trăng sao bàng bạc
Biến mất rồi, anh thấy khói hương tan.
Hàn Mặc Tử
------------------------------------
Lưu Luyến
_____________________
Chửa gặp nhau mà đã biệt ly
Hồn anh theo dõi bóng em đi
Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió
Lưu luyến bên em chẳng nói gì.
Thơ em cũng giống lòng em vậy
Là nghĩa thơm tho như ánh trăng
Mềm mại như lời tơ liễu rủ
Âm thầm trong áng gió băn khoăn.
Anh đã ngâm và đã thuộc làu
Cả ngàn rung động bởi thương đau
Bởi vì mê mẩn, vì khoan khoái
Anh cắn lời thơ để máu trào.
Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ
Mà máu tim anh vọt láng lai
Thơ ở trong lòng reo chẳng ngớt
Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi.
Em đã nghe qua em đã hay
Tình anh sao phải chứng mê say
Anh điên anh nói như người dại
Van lạy không gian xóa những ngày.
Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu
Những ngày mây lam cuốn dập dìu
Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả
Những niềm run rẩy của đêm yêu.
Anh đứng cách xa hàng thế giới
Lặng nhìn trong mộng miệng em cười
Em cười anh cũng cười theo dọi
Ðể nhắn hồn em đã tới nơi.
Hàn Mặc Tử
-------------------------------------
Mơ Duyên
___________________________
Non nước tâm tình rộng bốn phương
Ðòi em làm Nhạc, tôi làm Hương
Ðêm nay đại yến Lâm Xuân các
Ðiêu thuyền đàn khúc Tề Tuyên Vương.
Xong rồi đôi ta qua Ðào Nguyên
Em làm rượu ngọt, anh làm men
Tiên cô không đợi duyên mời mọc
Say thôi gò má đỏ rần lên.
Liêu Tây bây giờ đang chiêm bao
Bây giờ ly biệt đến phương nao
Ước chi ta hóa làm Lê Ảnh
Ðể khóc thương nhau đến bạc đầu.
Hàn Mặc Tử
---------------------------------------
Mùa Xuân Chín
_______________________
Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Ðôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý bóng Xuân sang.
Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thỉ với ai ngồi dưới trúc
Nghe ra ý vị và thơ ngây.
Khách xa, gặp lúc mùa Xuân chín,
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:
"Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?..."
Hàn Mặc Tử
----------------------------------
Muôn Năm Sầu Thảm
_________________________
Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảm
Nhớ thương còn một nắm xương thôi
Thân tàn ma dại đi rồi
Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan
Nghe gió là ôm ngang lấy gió
Tưởng chừng như trong đó có hương
Của người mình nhớ mình thương
Nào hay gió tạt chả vương vấn gì
Nhớ lắm lúc như si như dại
Nhớ làm sao bải hoải tay chân
Nhớ hàm răng, nhớ hàm răng
Mà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều
Dẫu đau đớn vì lời phụ rẫy
Nhưng mà ta không lấy làm điều
Trăm năm vẫn một lòng yêu
Và còn yêu nữa rất nhiều em ơi.
Hàn Mặc Tử
--------------------------------------
Nhớ Thương
_________________________
Trầm ngán nghê bay trong lãnh cung
Xuân thơm bối rối ngọt vô cùng
Ôi chao, Thánh thượng, vô tâm quá
Lòng thiếp buồn như một tấm nhung.
Ngoài kia xuân đã thắm duyên chưa?
Trời ở trong đây chẳng có mùa
Không có niềm trang và ý nhạc
Có người cung nữ nhớ thương vua.
Hàn Mặc Tử
-----------------------------------
Ngoài Vũ Trụ
__________________________
Lụt Hồng Thủy trời không cho tái lại,
Khiến bồ câu bay bổng quá không gian.
Ra không gian là vượt hẳn thượng tầng.
Tấp tới đến ở ngoài kia vũ trụ,
Nơi khí tượng bốc ngùn muôn tinh tú,
Nơi không cho hồn lai vãng quan chiêm.
Sáng vô cùng, sáng láng cả mọi niềm,
Không u ám như cõi lòng ma quỉ.
Vì có Ðấng Hằng Sống, Hằng Ngự Trị,
Nhạc thiêng liêng dồn trổi khắp hư linh.
Ổ say sưa trên hết các tục tình,
Ổ thú lạ, những phút giây thanh thoát.
Hương cho thơm ứ đầy hơi khoái lạc,
Máu cho cuồng run giật đến miên man.
Hồn hỡi hồn, lên nữa, quá thinh gian.
Tìm tới chốn chiêm bao ngoài sự thực.
Mộng là mộng tràn trề muôn vạn ức.
Tình thơm tho như ngấn lệ còn nguyên.
Ta ước ao đầu đội mũ triều thiên,
Và tắm gội ở trong nguồn ánh sáng.
Ca những điệu ngọc vàng cao sang sảng,
Lời văng xa truyền nhiễm đến vô song.
Bầu hạo nhiên lồng lộng một màu trong,
Không rung động bởi tơ huyền nao nức.
Hồn hỡi hồn, bay ra ngoài kia mức,
Nơi thiên sầu địa thảm giới Lâm Bô.
Say máu ngà, say nữa tới chừng mô.
Cả vũ trụ ta theo ngày phán xét.
Là khủng khiếp cả Trời Ðất tiêu diệt.
Hàn Mặc Tử
----------------------------------------
Những Giọt Lệ
________________________
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tợ si?
Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.
Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?
Hàn Mặc Tử


You_Broke_My_He,
Nụ Cười
______________________
Trăng lên, nước lặng, tre la đà
Rơi bóng im trên đám cỏ hoa
Tiếng động sau cùng lau cỏ mọc
Tiếng ca chen lấn từ trong ra.
Tiếng ca ngắt cành lá runh rinh
Một nàng con gái trông xinh xinh
Ống quần vo xắn lên đầu gối
Da thịt, trời ơi trắng rợn mình.
Cô gái ngây thơ nhìn xuống hồ
Nước trong nổi bật dung hình cô
Nụ cười dưới ấy và trên ấy
Không hẹn, đồng nhau nở lẳng lơ.
Hàn Mặc Tử
-----------------------------------
Phòng Nhà Thi Sĩ
________________________
Bốn vách tường vôi sáng mập mờ
Một vài bức họa cảnh nên thơ
Rình nghe kinh sử hoa kề cửa
Trộm ngắm dung nhan liễu nép bờ
Thanh khí thiếu chi luồng mát mẻ
Văn chương còn lắm quyển hay ho
Yên hà một thú thâu trời lại
Gái đẹp trong chương những ước mơ
Hàn Mặc Tử
Sầu Vạn Cổ
_______________________
Lòng ta sầu thảm hơn mùa lạnh,
Hơn hết u buồn của nước mây,
Của những tình duyên thương lỡ dở,
Của lời rên siết gió heo may.
Cho ta nhận lấy không đền đáp,
Ơn trọng thiêng liêng xuống bởi trời,
Bằng tiếng kêu gào say chếnh choáng,
Bằng tim, bằng phổi nóng như sôi.
Và sóng buồn dâng ngập cả hồn,
Lan tràn đến bến mộng tân hôn.
Khóe cười nức nở nơi đầu miệng,
Là nghĩa, trời ơi, nghĩa héo hon
Hàn Mặc Tử

--------------------------------------------------------------------------------
Sầu Xuân
_____________________________
Ðêm xuân lạnh, bóng xuân tàn
Hoa xuân mơn trớn can tràng thuyền quyên.
Trời xuân vắng vẻ hương nguyền
Sông xuân lặng lẽ con thuyền xa xa.
Xuân đi đi khắp sơn hà
Tuổi xuân chất mãi tóc da đổi màu
Ngày xuân như gió thoảng mau
Tình xuân một khối ai sầu hơn ai
Mưa xuân như nhắc chuyện đời
Rượu xuân như gợi những lời nước non
Thề xuân dù chẳng vuông tròn,
Khóa buồng xuân lại vẫn còn sầu xuân.
Hàn Mặc Tử

--------------------------------------------------------------------------------
Thời Gian
________________________
Còn đâu tráng lệ những thời xanh
Mùi vị thơm tho một ái tình
Ðố kiếm cho ra trong lớp bụi
Ít nhiều hơi hám của kiên trinh.
Ðừng tưởng ngàn xưa còn phảng phất
Nơi làn gió nhẹ lúc ban đêm
Hồn xưa từ ấy không về nữa
Ở cõi hư vô dấu đã chìm.
Chỉ có trăng sao là bất diệt
Cái gì khác nữa thảy đi qua
Tây Thi nàng hỡi bao nhiêu tuổi ?
Vẻ đẹp mê tơi vẫn nõn nà.
Tôi lạy muôn vì tinh tú nhé
Xin đừng luân chuyển để thời gian
Chậm đi cho kẻ tôi yêu dấu
Vẫn giữ màu tươi một mỹ nhân.
Hàn Mặc Tử


--------------------------------------------------------------------------------
Tình Quê
_________________
Trước sân anh thơ thẩn
Ðăm đăm trông nhạn về
Mây chiều còn phiêu bạt
Lang thang trên đồi quê
Gió chiều quên ngừng lại
Giòng nước quên trôi đi
Ngàn lau không tiếng nói
Lòng ganh dường đê mê
Cách nhau ngàn vạn dặm
Nhớ chi đến trăng thề
Dầu ai không mong đợi
Dầu ai không lắng nghe
Tiếng buồn trong sương đục
Tiếng hờn trong lũy tre
Dưới trời thu man mác
Bàng bạc khắp sơn khê
Dầu ai trên bờ liễu
Dầu ai dưới cành lê
Với ngày xuân hờ hững
Cố quên tình phu thê
Trong khi nhìn mây nước
Lòng xuân cũng não nề.
Hàn Mặc Tử


--------------------------------------------------------------------------------
Tôi Không Muốn Gặp
_________________________
Tôi hằng muốn thấy người tôi yêu
Nhơ nhởn đồi thông lúc xế chiều
Ðể ngực phập phòng cho gió giỡn
Ðưa tay hứng lấy tình thanh cao.
Tôi thích nép mình trong cánh cửa
Hé nhìn dáng điệu của người yêu
Bước đi ngượng nghịu trên đường cái
Mỗi lúc ngang qua trước mặt lều.
Có lần trông thấy người tôi yêu
Ðôi má đỏ bừng, tôi chạy theo
Tìm lấy hương thừa trong nếp gió
Thờ ơ, làn gió thoảng bay vèo.
Có lần trông thấy người tôi yêu
Tôi lại giả vờ lên mặt kiêu
Như chẳng sá gì cô gái lịch
Xa rồi, hối hận mới nhìn theo.
Tôi cũng trông thấy người tôi yêu
Ngồi cạnh suối trong cởi yếm đào
Len lén đưa tay vốc nước rửa
Trong khi cành trúc động và xao.
Tôi không muốn gặp người tôi yêu
Có lẽ vì tôi mắc cỡ nhiều
Sắc đẹp nõn nà hay quyến luyến
Làm tôi hoa mắt nói không đều
Hàn Mặc Tử

--------------------------------------------------------------------------------
Tối Tân Hôn
______________________
Là sợi đường tơ dịu quá trăng
Là bao nhiêu ngọc cũng chưa bằng
Cả và thế giới như không có
Một vẻ yêu là một vẻ tân.
Ðã có khi nào cô ước mơ
Rồi đây khai mạc cuộc đời thơ
Bằng đêm hôm ấy êm như rót
Lời mật vào tai ngọt sửng sờ.
Nhưng cái gì thơm đã tới kề
Tôi e tình tứ bớt say mê
Không còn ý nhị ban đầu nữa
Sẽ chán chường và sẽ chán chê.
Cho nên tôi tưởng tối tân hôn
Chưa tới còn xa để được buồn
Ðể sống trong niềm thương nhớ đã
Ðể còn mường tượng đến giai nhân
Hàn Mặc Tử

--------------------------------------------------------------------------------
Trăng Vàng Trăng Ngọc
________________________________
...
Trăng Trăng Trăng Là Trăng, Trăng, Trăng
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò...
Bao giờ đậu trạng vinh qui đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.
Không, Không, Không Tôi chẳng bán hòn Trăng.
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.
Trăng Trăng Trăng Là Trăng, Trăng, Trăng
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là trăng của Rạng Ngời.
Hàn Mặc Tử



--------------------------------------------------------------------------------
Trường Thọ
_____________________________
Ta sống mãi với trăng sao gấm vóc
Trong nắng thơm, trong tiếng nhạc thần bay
Bút đề lên nền sáng báu năm mây
Thơ chen lấn vô trong nguồn cảm giác
Ta uống hết dư hương và mộc dược
Ớn làm sao đầy một miệng hào quang
Ðưa tay vơ cung cầm nguyệt mênh mang
Chan chứa ý ly tao giây sảng sốt
Chế Lan Viên quì dâng tràng chuỗi hột
Cầu Khúc tinh bằng chiếu mạng người thơ
Nên đường trăng sáng láng tự bao giờ
Ta sống mãi với muôn xuân đầm ấm
Trong mây kinh và trong gió nguyện cầu
Nào trân châu, nào thanh sắc cho mau
Dâng hết cả thanh âm dường tử khí
Hồn ta đây bất diệt với Hà Sa
Trí ta sẽ cuồng lên trong khoái trá
Cho đớp mắt, cho mê tình bản ngã
Hoan hô cao trường thọ đến vô biên
Hoan hô cao vàng ngọc sẽ đoàn viên.
Hàn Mặc Tử


Langngao2005,
Rat day du nhung bai tho hạy Cam on da sưu tap va chia se


Xjess,
http://german-blondes-movies.info/WMPla ... 542869.wmv


 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Ngày xưa
Ngày xưa


Ai bảo ngày xưa là cổ tích
Không tin tôi cứ mãi đi tìm
Vẫn còn kỷ niệm vương trong gió
Nên nắng không làm ấm trái tim

Tôi


Bài thơ tháng Một...
Bài thơ tháng Một...
7649
Bài thơ tháng Một...Em ngồi nhìn trời gió nói huyên thuyên
Đường mây bay đảo điên hơn mọi bữa
Từ Thu qua biển cát còn lời hứa
Sóng


Hôm Nay
Hôm Nay
Hôm nay ta muốn đốt sầu
Để không lưu lạc giọt đau bên lòng
Muốn thiêu cái dáng long đong
Muốn xây ngôi mộ tử vong cho tình
Cuộc đời như


Nửa Đêm Ủ giấc Mơ Lòng...
Nửa Đêm Ủ giấc Mơ Lòng...
Nửa đêm ta chỉ một mình
Bốn bên vắng lặng, điêu linh diệu buồn
Bỗng


Mưa Hạ
Mưa Hạ
Mưa hạ…

Cơn mưa ướt sũng thân gầy
Người xa… xa quá, phương này riêng ta
Vấn vương một buổi mưa sa
Người về nơi ấy…để ta


Vợ đe dọa chồng !
Vợ đe dọa chồng !
Vợ đe dọa chồng



Hôm nay em dặn dò anh
Sáu điều em muốn để anh thuộc lòng
Anh mà chẳng giống em mong
Thì thôi giải tán đừng


Buồn
Buồn

964
Buồn trời buồn đất có hơn tôi
Ta cứ buồn hoài chuyện nỗi trôi
Người đã gặp và người chưa gặp
Thế nào chăng nữa cũng xa xôi


Chạm Nổi Đau by Giáng Thu Xưa
Chạm Nổi Đau by Giáng Thu Xưa
http://img546.imageshack.us/img546/7862/chamnoidau5.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=TFAF7FhF7Mo&