sai-gon-hoi

Sài Gòn Hỡi!
Rời xa rồi, tôi nhớ người nhiều lắm
Thời gian trôi với kỷ niệm ngày qua
Bầu trời giận nên sương phủ nhập nhòa
Con phố vắng theo lệ thường xứ lạ

Không tay gối tối về tôi nhờ vã
Cọng thơ mềm trong ký ức hiền ngoan
Quay mặt đi với ray rứt hoang mang
Lời tha thiết ru tôi về giấc mộng

Ngày không ai núi đồi thênh thanh rộng
Một mình nhìn nghe lòng bỗng nao nao
Thương và nhớ tiếng gió rít hòa nhau
Sài-Gòn hỡi! nắng còn chờ người cũ?

Thuvang

bài sai gòn hỡi! được đăng bởi: thuvang với tựa đề sai gon hoi! tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Tình Thơ
Tình Thơ
Bài được HaiDuong sửa lúc 2012-5-28 20:15


Tình Thơ

Tình thơ nắn nót từng dòng
Rao mà chẳng bán, tặng không cho người
Phong lưu


Hương môi - Tp
Hương môi - Tp
Hương môi.
_________________________

Sương còn phủ mãi phải không em
Vàng lá Thu rơi quyện dưới thềm
Đường phố ban chiều luôn ướt đẫm


Lỡ Yêu Thi Sĩ
Lỡ Yêu Thi Sĩ
Bài được thuvang sửa lúc 2012-5-7 12:59

Lỡ Yêu Thi Sĩ


Người ơi nếu lỡ yêu thi sĩ
Hãy viết miên man một chuyện tình
Tâm sự


không cần phải nói .
không cần phải nói .
'images/smilies/rose.gif='0' style='vertical-align:middle' alt='rose.gif' />
Như sa mạc .
Như Sahara thiêu đốt
tình yêu anh
nhiều như ca't sa


Hạt Mưa Buồn by Huỳnh Hương
Hạt Mưa Buồn by Huỳnh Hương
Bài được uyenuyen sửa lúc 2012-10-26 11:26


http://img853.imageshack.us/img853/5410/hatmua.jpg


http://www.youtube.com/watch?v=YYJT3xCJURc&


vô duyên
vô duyên
Vô Duyên
Muốn quen không biết làm sao
Mượn cái ống khóa, khóa vào hai xe.
Tan trường nón lá nghiêng che,
Nàng đang đứng đợi lặng nghe điều gì?


BIỂN MÙA ĐÔNG
BIỂN MÙA ĐÔNG
BIỂN MÙA ĐÔNG
Em lại trở về với biển mùa đông
Như lời hẹn cũ
Sao anh không ở đó
Mà lòng biển mênh mông.
Em tìm hoài không thấy cỏ lông


thơ  ta
thơ ta
ôi thương quá những dòng thơ vô tội
gánh dùm ta biết bao nỗi niềm riêng
cũng vì ta mà đầy lấp muộn phiền
bao sầu đọng khiến bút nghiêng nét