ruom-mau-han-mac-tu

Font Size:
Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút ;
Mỗi lời thơ đều dính não cân ta.
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt ,
Như mê man chết điếng cả làn da.

Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết ,
Trải niềm đau trên mảnh giấy mong manh ;
Đừng nắm lại nguồn thơ ta đã siết ,
Cả lòng ta trong mớ chữ rung rinh.

Ta đã ngậm hương trăng đầy lỗ miệng ,
Cho ngây người mê dại đến tâm can ,
Thét chòm sao hoảng rơi vào đáy giếng ,
Mà muôn năm rướm máu trong không gian.

bài rướm máu ( hàn mặc tử ) được đăng bởi: thuvang với tựa đề ruom mau ( han mac tu ) tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Tôi Và Mưa
Tôi Và Mưa
'images/smilies/buom.gif='0' style='vertical-align:middle' alt='buom.gif' />
Trời cao tuy cũng
Lúc hạn lúc mưa
Thơ


CHƯA PHAI
CHƯA PHAI
http://i598.photobucket.com/albums/tt63/nguoitayninh/6-16-201310-52-43AM_zpsac8ca12f.png


THƠ QUÊ HƯƠNG
THƠ QUÊ HƯƠNG
Chợ Tết

(Đoàn Văn Cừ)

Giải mây hồng đỏ dần trên đỉnh núi,
Sương hồng lam,


Nghe tiếng thời gian - Tp
Nghe tiếng thời gian - Tp
Nghe tiếng thời gian.
______________________________

Dạo nào áo trắng bỏ trường xưa
Kỷ niệm nhạt phai đã mấy mùa
ở đó cổng tường rêu


bà con đâu hết rồi
bà con đâu hết rồi
Lâu rồi chẳng có ghé qua
Đây sao nó vắng như ma thế này


Tâm Tư
Tâm Tư
Thương Ôi thương nhiều lắm
Nhớ Nhớ mãi không nguôi
Cô đơn trong đêm vắng
Hai ta sẽ ra sao?
Nhiều đêm rồi thao thức
Lắm nhớ với buồn


HỒ XUÂN HƯƠNG
HỒ XUÂN HƯƠNG
Bài này đã được sửa bởi hailuabt78 lúc 2011-5-10 05:36


QUA KẼM TRỐNG
Hai bên thì núi, giữa thì sông,
Có phải đây là kẽm Trống


thơ  ta
thơ ta
ôi thương quá những dòng thơ vô tội
gánh dùm ta biết bao nỗi niềm riêng
cũng vì ta mà đầy lấp muộn phiền
bao sầu đọng khiến bút nghiêng nét