nho-nguoi



[i=s] Bài được LÂMTUẤNHIỀN sửa lúc 2013-5-14 11:15

]http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSLUybC18i5RNesGvho9QNhfpRTLS6g6GVgaX1xxdz31pb2KdCC[


NHỚ NGƯỜI..

Thuyền như chiếc lá trôi trên sông.
Xuôi khắp trùng khơi trả ước nguyền.
Lạc lõng theo dòng một bọt nước.
Đi tìm mọi nẻo để van xin.

Chuyện kể ngày xưa nghe cổ tích.
Có nàng tiên nữ Giáng thu, yêu!
Tình nơi thượng giới trời không chấp.
Phán đọa trần gian chịu kiếp đày.

Mênh mang trong nắng vàng huyền thoại.
Em nhớ miền xa mỗi gió về.
Vươn ngát hương bay mùi dạ lý.
Đậm trầm quyện nhớ gót thiên di.

Dài mong lệ ứa khô trên mi.
Đánh đổi thời gian nhạt sắc rồi.
Còn đó trên sông làn sóng rổi
Đẩy đùn lững lượn vọng xa xôi.

LâmtuấnHiền


bài nhớ người.. được đăng bởi: LÂMTUẤNHIỀN với tựa đề nho nguoi.. tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Tình Tuyệt Diệu by Phạm Thế Hưng
Tình Tuyệt Diệu by Phạm Thế Hưng
Bài được PhamTheHung sửa lúc 2012-6-20 04:28


http://img441.imageshack.us/img441/7528/chuyenchungminh1.jpg



http://www.youtube.com/watch?v=w_ufMmlo6IM&


Chỉ yêu mình anh
Chỉ yêu mình anh
Chỉ yêu một mình anh

Nếu em không nói ...
tình yêu đã
như dòng sông ra biễn
theo dòng đời , theo thời gian
nhạt nhòa dư ảnh
chẳng


Chờ sắc loang - Tp
Chờ sắc loang - Tp
Chờ sắc loang
_______________________________________

Thu đã rời xa bỏ lávàng Để trời se lạnh kéoĐông sangNhặt thơ rơi lại lem màu úa Nhón


Ngóng Chờ
Ngóng Chờ
Ngày xưa đôi bóng hẹn thề
Ngàn năm ước nguyện đi về có đôi
Nụ cười chưa ấm bờ môi
Đả nghe chua xót rã rời trái


Phố Về Đêm
Phố Về Đêm
Phố Về Đêm

Phố về đêm tỉnh lặng giấc trần gian
Người có lẻ miệt mài chiêm bao mộng
Mình ta thôi mhìn mây trời sương đọng
Buồn


Phong Sương …
Phong Sương …
Lưu lạc nhan gian, làm kiếp người …Vạn dậm phong sương, với phong vân …Hỏi lòng nun nấu, hồn song núi …Vơi đi tâm huyết, với tửu sầu …:P


Trầu mấy lá
Trầu mấy lá
Trầu mấy lá

Vẫn đó bờ tre ngày tiễn biệt
Còn kia ruộng lúa nở vàng môi
Xưa qua cầu khỉ tay ai dắt
Đây đó hai bờ sóng sánh đôi


Chợt Nhớ...
Chợt Nhớ...
Chợt Nhớ...
Lắng nghe tiếng lòng...
Tự ngẫm buồn không?
Dạ dường như đã
Lịm giấc mộng chùng
Ngại ngùng gót ngọc
Rón rén hồn