nguoi-con-gai-den-doi-anh-sau-em

Người con gái đến đời anh sau em!
Trường Phi Bảo
Tặng:PNT
Người con gái đến đời anh sau em!(*)
Chắc đẹp lòng anh từ buổi gặp đầu
Em biết thế và em tự hiểu
Ở trong anh, hình cô ấy đậm sâu.
Khắc cốt ghi tâm một lời anh hay nói:
"Anh cần chân thật hơn bao giờ hết..."
Chắc tại em tự đưa mình vào giả dối
Để suốt cuộc đời không được có anh
Người con gái ngự lòng anh hẳn rất chân thành
Cô ấy thánh thiện, nhu mì, nho giáo
Đâu như em một con người mục nát
Gian dối, ngông cuồng, mà bướng bĩnh làm sao
Anh đã chọn lựa rồi, em mất quyền ước ao
Đành chúc cho anh và người ấy hạnh phúc
Ta qua đời nhau cũng chỉ là một lúc
Xin anh đừng làm khổ người con gái đến sau.
(5-8-2004)
*Ý thơ Đoàn Ngọc Thu

bài người con gái đến đời anh sau em! được đăng bởi: Truong Phi Bao với tựa đề nguoi con gai den doi anh sau em! tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

Kimi,



Mailan,



Truong Phi Bao,
Cảm ơn sự nồng nhiệt của Kimi và Mailan, chúc hai bạn có một ngày vui vẽ


cobexixon,



Truong Phi Bao,



Truong Phi Bao,
Duyên thừa
Trường Phi Bảo
Hoa hồng ai mượn cắm vào tim
Để lòng vương hận mỗi chiều êm
Bão cát, sóng gió - hừ ai sợ
Chỉ sợ ai đó bỏ tình chìm
Hoa hồng người ấy cắm vào tim
Làm ta đau nhói suốt một đêm
Gớm ghê cho những tình mới hé
Phập phồng lo ngại gai xuyên tim
Hoa hồng đỏ thắm khi người đến
Hoa hồng héo tàn khi người xa
Chẳng mắc nợ nhau, thôi hồng ạ!
Người ấy cùng ta duyên quá thừa.
Hoa hồng tôi xé ở trong tim
Để lòng nguôi hận mỗi chiều êm
Anh về đường ấy buồn trơ trọi
Mình em gác nhỏ trông theo đêm.
(8/3/2003)


dreamheartviole,



Truong Phi Bao,
Cung đàn xưa
Trường Phi Bảo
Ngày ấy, tôi với anh chung lối,
Bước vào yêu đâm ra mơ mộng nhiều
Nên đâu biết đời hát bài gian dối
Cho cung đàn tình yêu đứt dây tơ
Người ra đi bỏ mình tôi nhung nhớ
Ôn chuyện xưa, ôm dĩ vãng nhạt mờ
Cúi mặt khóc thương giọt tình tan vỡ
Mang vết đau năm tháng biết sầu thơ
Rồi xuân, hạ, thu, đông bốn mùa xoay chuyển
Tôi gặp anh trên con phố hôm nào
Vẫn là người của cái thuở đầu yêu
Quên sao được những dòng thơ xưa cũ
Anh nhìn tôi mắt nồng như men rượu
Nhưng lòng đau tôi đâu dễ chuốt say
Nụ cười anh đâu đủ sức lung lay
Trái tim tôi niêm phong bằng băng đóng
Thôi anh nhé chẳng còn gì mà ngóng
Cung đàn xưa trời chưa nối dây tơ
Bận lòng chi chỉ là chút tình hờ
Phút bồng bột khi tuổi vừa mới chớm

(3/2003)


tinh tho,
wẹo càm TPB tới với VCD ........ TT mạo phép làm bài thơ coi như góp vui nghen ...

em ..... ( sao cũng được )
em ra đi trong âm thầm lặng lẽ
nào ai hay tim tan vỡ , rã rời
trong thâm tâm anh nào có hay biết
vì trong anh chỉ hình bóng người kia .
tình anh trao là thứ tình gian dối
em lỡ tin nhưng thức tĩnh thật mau
em nhìn nhận , em yêu anh nhiều lắm
mà anh nào có quý tiếc chi đâu .
khi em biết tim trao lằm người giữ
em ân hận nhưng đã muộn lắm rồi
giờ ra đi , trong âm thầm , ân hận
hận mình ngu nên tin lời lừa dối .
giờ hiểu ra , thật thấy tiếc vô cùng
chỉ mong anh đừng lừa dối ai nữa
thế thôi anh , ta vãy chào tạm biệt
tình đôi ta , chấm hết từ đây nhé ...
bài này tựa gì cũng kg biết nữa vì kg nghĩ ra , nhưng cái này là chiện có thật đấy .....


Kimi,
Em đi để lại trong anh
Niềm thương hiu hắt mong manh đợi chờ
Chỉ còn lại thoáng bơ vơ
Tình ta ngày ấy tình hờ phải không ?
Hay là duyên số long đong
Người đây kẻ đó ngóng trông mỏi mòn
Mắt buồn góc phố héo hon
Ngẫn ngơ em hỏi giờ còn yêu em ???
Chỉ nghe trong gió dịu em
Tiếng buồn tha thở của em vọng về
Nhói đau ngất lịm tái tê
Tương tư ngày đó ê chề riêng mang
Sorry Kimi thấy TPB post thơ hay quá . Chỉ reply không dám theo chủ đề .


Truong Phi Bao,
Lẻ loi
Trường Phi Bảo

Đám cưới - người đi với vợ người
Tôi buồn riêng lẻ một mình tôi
Tiếng cười vây bủa ôi khiếp sợ
Những kẻ có đôi nhạo một người

Cô dâu cặp tay chàng rễ mới
Người cặp tay vợ họ nhảy đôi
Vũ điệu tình yêu...từng...từng bước
Nhẹ nhàng êm ái lướt trên môi

Sung sướng, ngất ngây là họ đấy
Cay đắng, tủi sầu tôi mang đây
...Và chẳng ai nhớ, chẳng ai nhớ
Kể cả người ấy cũng quên rồi

Tôi giấu thân tôi vào góc tối
Tôi vùi nét mặt sát bàn ngồi
Tôi hôn lọn tóc vừa rũ xuống
Tôi chìm trong những cốc rượu cay

Tôi biết rằng tôi chẳng thể yêu
Chẳng thể kề vai cạnh một người,
Những tối nằm ngủ chồng là gối
Nên tình tôi cũng bớt lẻ loi

Nếu biết rằng tôi sống đơn côi
Lòng sầu như nửa mảnh trăng phôi
Những đêm nằm ngủ tôi ôm gối
Mà ngỡ ôm anh cả một đời.

(2/3/2003)


Truong Phi Bao,
Em chẳng bao giờ tồi tệ thế đâu anh
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT
Em chẳng bao giờ tồi tệ thế đâu anh
Thích xen vào đời tư, thích lục tìm quá khứ
Những gì thương yêu anh trao người con gái ấy giữ
Dù có mặn nồng em cũng chẳng quan tâm
Bởi trước em kỷ niệm vẫn âm thầm
Ta đã có một thời yêu say đắm
Dù bây giờ anh đem lòng gởi gắm
Trái tim mình cho người con gái kia
Ở trường đời em chẳng học phép chia
Nên suốt đời cứ nhân hoài nỗi nhớ
Chia nồng ấm với người thà em chọn dang dở
Chọn xa anh để giữ lại tình đầu
Thật dại khờ anh chẳng hiểu nổi đâu
Mà hiểu làm chi khi em anh không còn nhớ
Bởi cô gái ấy giờ như hơi thở
Đâu lý do gì anh trăn trở về em
Đừng hoài nghi hay trách cứ, buồn thêm
Em vẫn yêu anh nhưng không hề tồi tệ
Dĩ vãng bọn mình, anh yên lòng, em chẳng kể
Cho bất kỳ ai, chỉ giữ lại riêng mình
Em sẽ vui lắm nếu như anh chung tình
Với cô ấy quả là điều diễm phúc
Em chẳng ghen hờn, khi anh tìm thấy hạnh phúc
Chỉ mong rằng...hạnh phúc đó đừng xa...
9-1-2005


Truong Phi Bao,
Anh và Cô ấy
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT
Em được tin anh và người con gái ấy
Bắt đầu tình yêu trong một chiều lá đổ
Mắt em hờn dỗi, chẳng còn ai dành dỗ
Để giọt lệ buồn cay đắng con tim
Để cho mình em về nơi đó im lìm
Con đường ấy mấy mùa chung ngõ đợi
Vì chút yếu lòng nên anh xa vời vợi
Bỏ lại tình em một thoáng ngỡ ngàng
Em đơn côi trong bóng tối mơ màng
Giá được chết đi mà anh thay đổi
Giá được lòa đi trước sự thật phũ phàng
Thì chẳng bao giờ sầu khổ riêng mang
Thật xót xa khi duyên số dở dang
Tàn nhẫn lắm anh mới yêu cô ấy
Người con gái từng một thời là bạn
Chia sớt luyến thương từ những ngày đầu
Em được tin báo nhà anh mai đón dâu
Cô gái ấy sẽ cùng anh chung mộng
Tấm thiệp hồng của một chiều gió lộng
Bóp nát hồn em, bóp nát nhớ mong...
(5/8/2004)


Truong Phi Bao,
Có Bao giờ
Trường Phi Bảo
Có bao giờ anh nghĩ tới em
Cô gái quậy rơi chiếc giày đêm ấy
Mười hai giờ đêm, em vẫn còn nhún nhảy
Chẳng sợ lời nguyền bà tiên ban cho
Chẳng phải Lọ Lem cần một hoàng tử
Chẳng phải người điên đang tập tễnh yêu đâu
Mà là cô gái của những nỗi âu sầu
Thèm ca hát dù lòng đang đau khổ
Có bao giờ anh trách cho định số
Anh gần em mà cũng rất xa em
Muốn nói yêu nhưng đêm chẳng êm đềm
Những ú ớ cứ làm môi chai cứng
Rồi vũ hội dấy lên niềm chưng hửng
Cô gái quâỵ vẫn nhảy điệu một chân
Một chân còn cứ chôn chặt bản thân
Mắt tình tứ đang nhìn anh tư lự
Em đọc được trong mắt anh giận dữ
Sự cợt đùa, trửng giỡn đến thế thôi
Anh cho em một cô gaí mát rồi
Cười với khóc chỉ lòng em hiểu thấu
Nhưng có một lần em biết mình trót giấu
Giấu hình anh tận đáy tim... rõ đau
Thầm van vaí - Anh, xin một lần hiểu nhau
Nỗi khát khao làm trái tim bốc cháy
(28/7/2004)


Forget-Me-Not,
Có bao giờ anh đã từng nhìn thấy
Trái tim em mang khắc khoải đợi chờ
Anh chẳng màng, bỏ tróng vu vơ
Em tê dại như một trang giáy trắng
Có bao giờ trời khuya lặnh vắng
Anh thấy người con gái tung tăng
Dầu nổi đau cố ôm chặt bâng khuân
Mà vẫn nhảy, từng bước chân buôn thả
Có bao giờ đời ngập tràn vung vã
Cho trái tim nhạt nhẽo giữa trời khuya
Làm đau sầu, một kẽ, thành chia lìa
Có bao giờ, bao giờ không người hởi
Có bao giờ trong mắt sâu lời nói
Chẳng giận hờn, chẳng câm tức, hận sâu
Mà chút tình ta trao gởi cho nhau
Có bao giờ, ánh mắt anh, êm dịu ?
Khi ai say, với đôi mắt quạnh hiu
Anh sẽ thấy, có bao giờ anh tháy ?
Trái tim ai giờ đây thành lửa cháy
Đốt hồn tôi, anh có biết bao giờ ?
-FMN-
23/02/05



Truong Phi Bao,
Có lẽ
Trường Phi Bảo
Có lẽ nào anh sẽ chán ghét em
Người con gái như là câu thách đố
Tâm tư buồn vui chẳng bao giờ thổ lộ
Ngay cả với người sắp trao gởi yêu thương
Có lẽ nào rồi mỗi đứa mỗi phương
Con đường tình chẳng cùng nhau song bước
Hơi thở loãng tan để lại vết xước
Bụi thời gian đã gậm nhấm cô đơn
Có lẽ trong anh sẽ dấy những giận hờn
Khi bí mật lòng em còn đầy ắp
Khi chính em tự cho hồn ẩn nấp
Sự thực - ảo em hỗn hợp vào nhau
Có lẽ nào em đối diện đớn đau
Nỗi tuyệt vọng nghìn đời không lý giải
Để rồi đây có lẽ anh xa mãi
Một ngày chợt buồn sẽ nói "chia tay"

31/7/2004


Truong Phi Bao,
Những điều ngược lại
Trường Phi Bảo
Tặng: PNT
Giá trên đời có muôn ngàn phép lạ
Em chỉ cầu xin một phép cho riêng mình
"Úm ba la....tình chết lại hồi sinh"
Trong lạnh giá vẫn còn nghe hơi ấm
Giá trên đời tồn tại điều chân thật
Thì em nguyện lòng anh mãi yêu em
Dù vật đổi sao dời vẫn thủy chung ngọt mềm
Tình anh đó một bờ vai vững chãi
Giá trên đời không có chi thừa thãi
Trong tình yêu đừng có nghĩa ít - nhiều
Dẫu anh xa em để bên người con gái khác
Em cứ tin rằng anh chẳng đổi thay
Nhưng trên đời đâu đo được lòng ai
Phép lạ cầu xin ví như huyền thoại
Anh đi qua đời em, rồi anh không trở lại
Nên một người trông ngóng một người thôi.
Chẳng tìm được chân thật, em cay đắng bờ môi
Về với đời khóc tình anh rộng rãi
Góp nhặt hạnh phúc từ em đem trao người con gái
Đau khổ naỳ, em biết nhuợng cho ai
(5/8/2004)


Truong Phi Bao,
Ở phía cuối con đường
Trường Phi Bảo

Chúng mình lạc nhau giữa phố phường đô hội
Nhưng em nhớ lời anh" sẽ đợi em ở phía cuối con đường"
Vắng những gọi mời đon đã, em về chốn yêu thương
Chờ đợi mãi, sao anh giờ chưa thấy.

Trời đổi màu em vẫn còn đứng đấy
Niềm tin bảo rằng anh chắc sẽ qua đây
Cuối con đường nơi tình yêu đong đầy
Anh lại nắm tay em, dù vụng về quá xá

Chiều không bão nổi, chẳng gợn chút phong ba
Phố lên đèn, và... anh chừ chưa tới
Để rồi một ngày thấy anh bên người mới
Em dối gạt lòng "anh lỗi hẹn đấy thôi!"

Anh cũng hứa chờ họ ở phía cuối đôi môi
Có con đường tình yêu nhiều đam mê, gian dối
Hiểu được lòng anh, em trách mình nông nỗi
Ở phía cuối con đường có đôi người chia tay.

(31/7/2004)


Truong Phi Bao,
Sám hối
Truờng Phi Bảo
Tặng PNT
Em cúi đầu sám hối trứơc tình yêu
Xin thứ tha cho tháng ngày nông nổi
Mãi yêu anh phải chăng là tội lỗi
Nhìn lại cuộc đời nuối tiếc những ngày xanh
Chạm tay vào bao rung động xa xăm
Em nghe chừng nhịp tim tan vỡ
Bờ mắt hoang lieu của thời bỡ ngỡ
Có còn không anh một tình yêu dại khờ
Em nghĩ rằng mình sẽ mãi ngủ mơ
Như ngày xưa anh vẫn thừơng mơ ngủ
Giấc mộng tình tưởng như thế đã đủ
Giông tố đi qua mang thương tổn trong ngày
Em mất anh rồi đau khổ một hình hài
Vắt kiệt sức mới tìm thấy nắng mai
Em sẽ thôi buồn khi thấy anh vui bên ai
Bởi cuộc sống đâu vì thiếu anh mà mất đẹp
Đành quay mặt trước những điều đã khép
Em trở về sám hối với tình yêu
Thầm cầu chúc anh hạnh phúc thiệt nhiều
Dẫu ngày sau mình không còn nhớ nữa…
11-8-2004


Truong Phi Bao,
Hai lần mất nhau
Trường Phi Bảo
Mất nhau rồi phải không anh?
Yêu nhau nồng thắm cũng đành chia ly
Đôi dòng lệ nóng hoen mi
Lỗi thề, bội ước từ khi theo chồng
Tình anh em giũ, em hong
Bao mùa nắng cháy tình hồng héo khô
Tình chưa nỡ chít khăn sô
Ba sinh ai nhớ, ai chờ đợi ai
Một chiều mưa lất phất bay
Bỗng dưng anh tới trao tay thiệp hồng
Em cười, khẽ hỏi: vui không?
Đâu hay nước mắt nghẹn lòng nơi anh
Trả thù giấc mộng không thành
Anh về rét mướt ngày xanh tủi hờn
Bỏ cho em những vết thương
Mong rằng "hạnh phúc" ngập đường anh qua
Ngày tân hôn, em ghé nhà
Pháo hồng lã tả người ta...thế nào?
Cô dâu nào thấy trước sau
Chú rễ anh đứng nhìn nhau buồn buồn
Dại gì đánh tiếng "yêu thương"
Nắm tay em để thất thường nụ hôn
Cài lên tóc sắc ti gôn
Mà ngày xưa lỡ vùi chôn cuộc tình
Đám cưới chỉ có chúng mình
Tình chết sao dễ hồi sinh...khó ngờ
Thôi anh đừng làm em mơ
Chồng em còn đó...đành chờ kiếp sau
Thêm một lần nữa mất nhau
Con chim sáo lại bay vào lồng son
Em đâu khoá chặt tâm hồn
Mà sao năm tháng chỉ toàn hư vô?
20/5/2005


 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Đêm Buồn
Đêm Buồn
Đêm Buồn


Một tình yêu cứ ran rát trôi xuôi
Tràn ký ức không cần câu mời gọi
Ngọn gió nào đang bay trong ngõ tối
Hãy về đây mang


thơ xỏ xiêng
thơ xỏ xiêng
Giữa đêm giờ tý canh ba
Có chàng Cang Nhử cua bà Ngân Xanh
Chàng nói ai trẻ như anh
60 vừa chớm như cành cây khô
Còn em là trẻ ngây ngô
Nửa


Hạt Bụi
Hạt Bụi

Tôi mơ là hạt bụi
Bám phủ trên vai anh
Mang thương yêu vương vấn
Trải đều lớp mỏng manh
Tôi mơ làm hạt bụi
Ray rứt gót chân


Nỗi Sầu Vương Mang...
Nỗi Sầu Vương Mang...
Anh đã biết tình đầu tan vỡ
Là trọn đời mãi sợ tình yêu
Vương vấn thương nhớ bao chiều
Kết se tơ mối mơ nhiều tình say

Anh đã biết


Tình Thơ
Tình Thơ
Văn chương ta mượn để làm thơ
Hoạ đối tương tư với mong chờ
Người đi khuất nẽo xa vạn lý
Ta vẫn nơi này, xây ước mơ


Một bài thơ đã cũ.
Một bài thơ đã cũ.
Bài thơ này mình viết cũng đã khá lâu,các bạn đọc thử nhé!Mình là mem mới của forum.

Anh vẫn nhớ

Anh vẫn nhớ bóng hình em nhiều lắm


Thơ Nguyễn Nhật Ánh
Thơ Nguyễn Nhật Ánh
10 Năm

Thi Sĩ: Nguyễn Nhật Ánh

Biết em từ độ
Quen em từ hồi
Xa em từ thuở
Trăng còn thôi nôi


Hạt Mưa Buồn by Huỳnh Hương
Hạt Mưa Buồn by Huỳnh Hương
Bài được uyenuyen sửa lúc 2012-10-26 11:26


http://img853.imageshack.us/img853/5410/hatmua.jpg


http://www.youtube.com/watch?v=YYJT3xCJURc&