loi-me-dang

***


Phùng Quán


Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
- Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không ! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vờị
In lên vết son đỏ chóị
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi giây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.


***

bài lời mẹ dặng được đăng bởi: daisy với tựa đề loi me dang tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Chẳng lấy về
Chẳng lấy về
Chẳng lấy về

Một giọt sương rơi một nỗi buồn
Gieo từng ngày tháng nốt yêu thương
Hồn say cay đắng như quen thuộc
Nên thức mà mong


Quê hương - bài học đầu cho con
Quê hương - bài học đầu cho con
Lời mẹ:
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho


Có Đôi Lúc
Có Đôi Lúc
Đôi Lúc
Có đôi lúc tưởng chừng không đứng nổi
Lòng lao đao buồn đến với bồn chồn
Ai quanh đây hay chỉ nỗi cô đơn
Bất chợt khóc


Tình Mơ
Tình Mơ
Tình Mơ

Anh yêu em,anh chỉ nói thế thôi
Nói thế thôi cũng đã thừa


Vô Đề ...
Vô Đề ...

Anh
Em ngồi đây với nỗi buồn xa vắng
Bao nhớ thương em gỡi trọn về ai
Tháng năm dài em


Hoài Niệm
Hoài Niệm
HOÀI NIỆM

Đêm buồn, ra đứng nhìn sao.
Trông về phương cũ lòng nao nao


Nếu Gặp Lại
Nếu Gặp Lại
Nếu gặp lạiMai kia nếu gặp nhau lần nữa
Hồn cháy cơn buồn lữa biệt ly
Giọt nào đổ ấm bờ mi
Vai nào gánh nặng tình tri kỷ tìnhHương xưa


Một Đời Không Yên by Uyên Uyên
Một Đời Không Yên by Uyên Uyên
Bài được uyenuyen sửa lúc 2011-11-30 00:40

Bài được uyenuyen sửa lúc 2011-11-24 03:16


http://img585.imageshack.us/img585/9171/motdoikhongyen.jpg