lo-tay-danh-rot

LỠ TAY ĐÁNH RỚT

Xa rồi cái tuổi mộng mơ
Không còn đưa đón đợi chờ nhớ mong
Đã qua cái tuổi chạnh lòng
Đã thôi lãng đãng với dòng thơ yêu
Không còn có những buổi chiều
Thả hồn say đắm dặt dìu tiếng mưa
Lòng tôi lạnh tự bao giờ
Và hồn đã cạn nguồn thơ mất rồi
Không còn gì nữa trong tôi
Niềm tin cũng mất theo người phương xa
Tình xưa ngỡ rất mặn mà
Nào ngờ cũng chỉ lá hoa đầu cành
Đêm buồn gối mộng lênh đênh
Nhạt nhòa với một chút tình cỏn con
Thì ra cái nghiã sắt son
Chỉ là một thoáng dập dồn yêu đương
Xem như lữ khách qua đường
Bỏ quên một chút vuông tròn mà thôi
Hồn tôi đã lạnh thật rồi
Tiếc gì một chút mảnh đời hẩm hiu
Lỡ tay đánh rớt tình yêu
Vào nơi hoang phế rong rêu phủ đầy

Hải Đường


bài lỡ tay đánh rớt được đăng bởi: HaiDuong với tựa đề lo tay danh rot tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Ghét
Ghét

GHÉT
Tôi ghét chiều nay mây đứng hoài
Ghét luôn ngọn gió cứ loay hoay
Ghét màu áo tím tôi đang mặc
Để hạt buồn rơi cứ vắn dài


Phiêu kỵ tướng quân
Phiêu kỵ tướng quân
Có buồn thì cũng mất
Đâu sức hơi thở dài
Chống chèo cơn bĩ cực
Sai dẫu rằng chẳng sai
Dẫu kẻ còn người mất
Bên thành quách ngàn


Tôi Thích
Tôi Thích
Tôi Thích
(ntd-mltn 624)
Ngọc Tiên


Tôi thích bình yên thích tiếng mưa
Thích trời lộng gió dẫu sái mùa
Thích vòm sao sáng lung linh tỏa


Vì Vắng Em by Viễn Phương
Vì Vắng Em by Viễn Phương
Bài được uyenuyen sửa lúc 2012-3-25 18:14

http://img831.imageshack.us/img831/3750/vivangem1.jpg


Thơ Giáng Thu Xưa
Thơ Giáng Thu Xưa
Tình Đơn Lạnh

Vào Đông tuyết phủ thông xanh
Nguyệt buồn chờ biển đón vành trăng xưa
Nguyệt khơi khua gió tay lùa
Nhắn lời nguyệt vẫn


Hồ  xuân  Hương
Hồ xuân Hương
Hồ Xuân Hương (chữ Hán: 胡春香) là nhà thơ Nôm nổi tiếng sống vào cuối thế kỷ 18,đầu thế kỷ 19.Bà đã để lại nhiều bài thơ độc đáo với phong cách


Có Khi Nào
Có Khi Nào
1132
Có khi nào trả lại cho tôi
Những phút thênh thang của cuộc đời


Thiếp Yêu Chàng ...
Thiếp Yêu Chàng ...
Thiếp Yêu Chàng ...


Thiếp yêu chàng võ vàng thân xác
Sao chàng đành dối gạt thiếp chi ?
Ngày chàng cất bước ra đi
Tim thiếp tươm máu