leo-doi

Leo Đồi
(Lượm Lặt)


Chồng
Leo mãi đồi xưa thấy chán phèo
Bờ khe suối cụt lại cạn queo
Nhìn sang đồi mới xanh tươi tốt
Lòng chợt lâng lâng lại muốn trèo

Vợ
Hai quả chôm chôm thấy chán phèo
Lại thêm quả chuối bé tẻo teo
Nhớ xưa chín đỏ tràn nhựa sống
Sao giờ dòm lại thấy héo queo .....!!!!

Bồ nhí
Muốn trèo thì cứ việc leo đèo
Nói nhiều mà sao chẳng dám leo ??
Ngày xưa chắc nó trèo nhiều quá
Nên giờ nó chỉ thích nằm khèo !!!!!!!

Chồng
Thằng bé giờ đây thích nằm khèo !
Mình muốn mà sao nó chẳng theo
Đồi xanh suối mát không chăm sóc
Coi chừng có đứa nó đòi trèo ..........!!


Xin họa theo bài này:

Chồng
Tối ăn cơm nguội thấy nhạt phèo
Đã vừa khô quắt lại héo queo
Nhìn sang thấy phở bay thơm phức
Rào thấp, dậu thưa ắt phải trèo

Vợ
Súng ống gì đâu thấy chán phèo
Đạn thì vừa lép lại vừa teo
Mã tử xì hơi kêu nhỏ xíu
Nòng vừa rỉ sét lại cong queo

Bồ nhí
Gối lỏng mà sao thích leo đèo
Coi chừng tắt thở giữa lúc leo
Bỏ tật tham lam , ham của lạ
Kiệt sức quay lơ, ngã nằm khèo

Chồng
Lực bất tòng tâm phải nằm khèo
Thằng em bất trị chẳng nghe theo
Dỗ dành , năn nỉ rồi ve vuốt
Nó cứ ì ra chẳng chịu trèo

bài leo đồi được đăng bởi: NgThuHuong với tựa đề leo doi tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Hạ Nhớ
Hạ Nhớ
Bài được minhlatiennu sửa lúc 2012-3-3 00:04



Hạ Nhớ
Ngọc Tiên


Mùa Hạ ơi sao nồng nàn tình nhớ
Tuổi dại khờ bỡ ngỡ


Xa
Xa
Xa

Cạn hết mùa hè cạn phượng rơi
Tiếng ve khàn khạc tiếng đâu rồi
Cánh hồng rũ cánh hồng lang bạt
Mây xám xịt trời mây biếng trôi


Thi Pháp Thơ Đường Luật
Thi Pháp Thơ Đường Luật

THƠ ĐƯỜNG LUẬT



1. TỔNG QUÁT
2. THƠ TỨ TUYỆT
3. PHÉP ĐỐI
4. PHÉP HỌA
5. LUẬT VỀ ĐIỆU THƠ


Chợt Biết
Chợt Biết
Chợt Biết

Đông hứng tuyết rơi rơi
Xuân đợi nhành mai nở
Hạ ngóng màu tim vỡ
Thu vàng tiếng à ơi

Gót trần đi khắp nơi


Mãnh Hồn Sầu
Mãnh Hồn Sầu
Ánh trăng năm xưa khuyết nữa vầng
Người đi biền biệt nổi chơi vơi
Lấp lánh trời Thu sầu tan tát
Lệ thắm bờ vai tự bao giờ

Cô đơn trăng


Đêm trắng
Đêm trắng

Đêm trắng

Đêm lật trắng niềm đau tan tác
Gió buông mình lang bạt đi hoang
Lá kia lơ lững bàng hoàng
Mùa xanh hay lại là vàng trong tim


Cữa sỗ đêm khuya
Cữa sỗ đêm khuya
H oa cười nguyệt rọi cữa lồng gương
Lạ cãnh buồn thêm nợ ván vương
Tha thướt liễu in hồ gợn bóng
Hững hờ mai thoãng gió đưa


Thương dùm thơ tôi ... ///gt;gt;gt;
Thương dùm thơ tôi ... ///gt;gt;gt;
Thơ tôi lạt lỏng giữa đời
Đơn côi chẳng có ai chờ để thương
Lấy đâu thêm mấm thêm đường
Lấy đâu hơi ấm chiều vương sắc hồng