lat-trang-hoi-uc

Lật Trang Hồi Ức
Chẳng buồn mà cũng chẳng vui
Lơ lơ lững lững tiến lùi chẳng xong
Muốn viết rồi lại như không
Câu từ trốn mất trong lòng mênh mông
Đổ thừa hơi lạnh trời Đông
Tay cầm viết mực chữ cong lời khàn
Mùa Xuân thì thích lang thang
Thấy mình rộn rịp như nàng tiểu thư
Có những ngày sống từ từ
Có ngày vô cớ cứ thừ người ra
Quẩn quanh cỏ lá và hoa
Nhói tim vì nỗi thật thà nhớ nhung
Trên bàn bày biện lung tung
Đôi chân chùn bước bão bùng về qua?
Chỉ là mưa chỉ là khuya
Ta thời thao thức khề khà long bong
Tự pha một tách trà nồng
Lật trang hồi ức đã bong gáy bìa…
Thuvang

bài lật trang hồi ức được đăng bởi: thuvang với tựa đề lat trang hoi uc tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Nửa Mảnh Gọi Tìm
Nửa Mảnh Gọi Tìm
Bài được hoangngoc sửa lúc 2011-12-16 03:05

Nửa Mảnh Gọi Tìm


Nửa đã đi nửa còn ở lại
Nửa đợi chờ nhung nhớ từng giây


Tỏ tình .
Tỏ tình .
Đọc trăm lời khuyên người ta dặn :
là khi tỏ tình đừng có run
gặp em quên hết ... chi mà nhớ
Con gái khi cười thật là duyên .
Hôm nao đi chùa


Vẫn còn nhau
Vẫn còn nhau
Vẫn còn nhau

Phố vào thu phố lá rơi
Mộng mơ trời đất chẳng rời xa nhau
Bài thơ ai viết hôm nao
Tím như cái thuở dàu dàu nhớ nhung


TÌNH ĐƠN PHƯƠNG
TÌNH ĐƠN PHƯƠNG
TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Gần nhau mà chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thủy chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em,


Bài Thơ Chôn Hoa
Bài Thơ Chôn Hoa
Hoa bay hoa rụng ngập trời
Hồng phai hương lạt ai người thương hoả
Đài xuân tơ rủ la đà
Rèm thêu bông khẽ đập qua bên ngoài
Kìa trong khuê các


Chỉ 1 người ...
Chỉ 1 người ...
Chỉ Một Người

Em chẳng hiểu tình yêu là gì
Và chẳng biết mình đã yêu chưa
Nhưng em lo lắng và luôn nhớ
Chỉ mỗi một người dù nắng


Tàn Phai by Uyên Uyên
Tàn Phai by Uyên Uyên
http://i59.tinypic.com/atvlah.jpg


Tên cận thị ...
Tên cận thị ...
Tên cận thị đáng thương và tội nghiệp
hắn nhìn đời bằng ánh mắt bao dung
như quanh năm chỉ thấy có sương mù
nên cô quạnh với nỗi buồn vớ