lật trang hồi ức - vườn thơ - VietCaDao.com
lat-trang-hoi-uc

Lật trang hồi ức

Chẳng buồn mà cũng chẳng vui
Lơ lơ lững lững tiến lùi chẳng xong
Muốn viết rồi lại như không
Câu từ trốn mất trong lòng mênh mông

Đổ thừa hơi lạnh trời Đông
Tay cầm viết mực chữ cong lời khàn
Mùa Xuân thì thích lang thang
Thấy mình rộn rịp như nàng tiểu thư

Có những ngày sống từ từ
Có ngày vô cớ cứ thừ người ra
Quẩn quanh cỏ lá và hoa
Nhói tim vì nỗi thật thà nhớ nhung

Trên bàn bày biện lung tung
Đôi chân chùn bước bão bùng về qua?
Chỉ là mưa chỉ là khuya
Ta thời thao thức khề khà long bong

Tự pha một tách trà nồng
Lật trang hồi ức đã bong gáy bìa...

Thuvang

bài lật trang hồi ức được đăng bởi: thuvang với tựa đề lat trang hoi uc tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Sương
Sương

bùn thấy chủ đề này hay hay, chôm dzìa để mí nhà thơ tí hon của VCD họa cho dzui, cám ơn người bạn đã ra chủ đề này để B có thể mượn ý làm những


Trang Thơ  Đỗ Ngọc
Trang Thơ Đỗ Ngọc
Vô Đề 25
Tôi rất thích tranh luận
Dẫu rằng tôi bị ngọng
Để học cách lắng nghe
Và học luôn trân trọng
Đỗ Ngọc

Nếu Có


Tìm đâu mùa vui cũ
Tìm đâu mùa vui cũ
Gió càng thổi càng nóng
Mưa tuôn lửa rực hồng
Càng yêu càng thấy hận
Nghịch lý đến tận cùng

Đời không cùng chung bước
Nhưng không


Cám Ơn Mẹ by Thu Vàng
Cám Ơn Mẹ by Thu Vàng
http://img20.imageshack.us/img20/3817/camonmetv.jpg

http://www.youtube.com/watch?v=FhAeZPpyjl8&


Tìm Anh
Tìm Anh

http://img402.imageshack.us/img402/8762/timanh.jpg


Một Nỗi Niềm
Một Nỗi Niềm
Bài được thuvang sửa lúc 2012-4-17 04:55
1979
Một Nỗi Niềm
Mướn sầu anh bỏ vào thơCho ai qua lại vướng mơ vào lòngVần trao đã nhói mặn


NHÍ NHẢNH
NHÍ NHẢNH
Nhìn em ngồi đó mặt buồn so
Anh đến anh đây mãi pha trò
Cho em cười hé duyên và dáng
Cái tuổi thư sinh ấy nào lo



Sao Em Nỡ Vội Ra Đi
Sao Em Nỡ Vội Ra Đi
Cuối cùng em cũng bước ra đi
Phú quý giàu sang có tức thì
Sao nỡ quên đi tình nghĩa cũ
Cùng người chẳng đáng để vu quy?
Cuối cùng ta cũng đã