ho-xuan-huong

Hồ Xuân Hương (chữ Hán: 胡春香) là nhà thơ Nôm nổi tiếng sống vào cuối thế kỷ 18,đầu thế kỷ 19.Bà đã để lại nhiều bài thơ độc đáo với phong cách thơ vừa thanh vừa tục và được mệnh danh là Bà chúa thơ Nôm.Hồ Xuân Hương được coi là một trong những nhà thơ tiêu biểu của văn học Việt Nam.

Đánh Cờ tướng
Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
Đét đồn lên đánh cuộc cờ người.
Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
Cấm ngoại thuỷ không ai được biết.
Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
Để đôi ta quyết liệt một phen.
Quân thiếp trắng,quân chàng đen,
Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa.
Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa,
Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
Hai xe hà,chàng gác hai bên,
Thiếp thấy bí,thiếp liền ghểnh sĩ.
Chàng lừa thiếp đương khi bất ý,
Đem tốt đầu dú dí vô cung,
Thiếp đang mắc nước xe lồng,
Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu.
Chàng bảo chịu,thiếp rằng chẳng chịu
Thua thì thua quyết níu lấy con.
Khi vui nước nước non non,
Khi buồn lại giở bàn son quân ngà.:)

bài hồ xuân hương được đăng bởi: anhtt1 với tựa đề ho xuan huong tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Trả Lại Em by Viễn Phương
Trả Lại Em by Viễn Phương
http://img804.imageshack.us/img804/9712/tralaiem1.jpg


hạ buồn
hạ buồn
tháng sáu mùa hạ về đây
ngàn cây cỏ ngất ngây mặt trời
người đem da thịt ra phơi
ta ngồi nhố nắng bên trới quê ta
ở đây đây phải quê


Nô lệ Việt Nam .
Nô lệ Việt Nam .
Nô lệ Việt Nam .
Như những hạt mưa mùa thu
trót sinh ra trong bụi đời
em đã đến ... không ngày mai
trong cơn cuồng điên vật , chất
ở thôn


Vớt Trăng
Vớt Trăng

Vớt Trăng…

Nửa mảnh trăng vàng... rớt giữa đêm
Rớt xuống trần gian , rớt qua thềm
Trăng vàng rơi xuống cùng


Hương đêm - Tp
Hương đêm - Tp
Hương đêm.
_____________________________

Sao băng khẽ rớt ở bên thềm
Chén rượu riêng mình với bóng đêm
Xao xác canh khuya vườn lá rụng


Thơ zui lụm được
Thơ zui lụm được
Chạy ...chó
Tới cổng vừa nghe tiếng đứt dây
Một đàn chó dữ xổ ra ngay
Bỏ giầy mấy gã lơ xơ chạy
Vứt


Mượn Người
Mượn Người
Mượn Người

Mượn người
Hơi ấm vòng tay
Cho run hơi thở đắm say rã rời
Uốn cong cảm xúc chơi vơi
Nhịp tim ôm chặc
Sóng khơi