gio-me

Giỗ Mẹ
(30/1/1988 AL)

Vụng về tay đốt nén nhang
Khói cay hòa giọt lệ tràn mắt môi
Đã hai mươi tám năm trôi
Còn nguyên hình ảnh Mẹ ngồi thật duyên

Tết qua rồi lại cuối Giêng
Là ngày giỗ Mẹ trinh nguyên nỗi buồn
Dù cho đủ lớn đủ khôn
Những năm vắng Mẹ là muôn trùng sầu

Cút côi chẳng biết về đâu
Khóc thương nhớ Mẹ dòng châu tủi hờn
Con như trẻ nít cô đơn
Tâm tình như thể cây đờn đứt dây

Xuân về chim én lạc bầy
Không còn ai dỗ đêm này đêm mai
Suối vàng Mẹ hỡi có hay
Nhiều khi úp mặt cầu ngày gặp nhau

Giỗ này thêm nỗi khát khao
Thèm kêu tiếng Mẹ dạt dào nhớ nhung
Mẹ cười đôi mắt bao dung
Dẫu mờ tỏ vẫn đi cùng với con

Mẹ ơi Mẹ mãi như còn
Bên câu thơ ngắn lòng mon men gần...

Thuvang


bài giỗ mẹ được đăng bởi: thuvang với tựa đề gio me tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

nhớ ai
nhớ ai
Mỗi tối ai trao một đoá hông`
Cánh hoa thương nhớ của chờ mong
Chúc em đẹp giấc, tròn cơn mộng
Mong em yên ngũ, say giấc


Thơ cho anh
Thơ cho anh
À ơi ơi à, ơi à à ơi...
Chuyện một thời ta nông nổi dạo chơi
Hai bước chân cùng một lần lỡ nhịp
Những vết xước xé tan


Vô tình
Vô tình
người vô tình để nguồn đau khơi lại
vết thương lòng ta xoa mãi chẵng lành
người đến chi gieo hy vọng màu xanh
rồi hờ hững để mộng thành sương


Lá Diêu bông
Lá Diêu bông
Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ
Chị bảo
- Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
Từ nay ta gọi


Ảo Mộng
Ảo Mộng
Bài được GiángThuXưa sửa lúc 2011-12-6 10:25


http://img856.imageshack.us/img856/1319/1aomong.jpg


Chiều Đợi..
Chiều Đợi..
Chiều Đợi
Lòng cứ chờ , dạ cứ mong
Cho nên buồn cứ đi rong buổi chiều
Hoàng hôn chạm đất đìu hiu
Nghe như đang đợi một điều xa xôi


Đá Vàng Trôi
Đá Vàng Trôi
Đá Vàng Trôi

Khi chiều phai nắng còn hiu hắt
Nhớ cảnh xa rời nước mắt rơi
Xin lỗi trăm năm tình đánh mất
Hay buồn vò võ suốt đời


Cho người ta
Cho người ta
1,2,3 ...
nỗi nhớ đầy ánh mắt
4,5,6 ...
giận hờn đầy trên môi
Đến 100 ...
thương tay mỏi lắm rồi
Đừng gõ nữa kẻo người ta xót