dem-dai

Đêm dài

Ngậm ngùi này chừng nào sẽ dứt
Ta nếm hoài thao thức từng đêm
Gió bay phơi phới êm đềm
Sao mình như thấy buồn thêm quá nhiều

Có hai giọt lệ phiêu du má
Không màn che lại xá chi nào
Bước đời lận đận lao đao
Bên bờ vực nhớ ngăn rào ngả nghiêng

Vầng trăng minh chứng tiền kiếp đó
Rằng yêu thương mãi rỏ trăm năm
Giờ thì lẻ bóng âm thầm
Lòng như tan rả kim châm đau hoài

Ngồi nhấm nháp khuya dài uẩn khúc
Hỏi tình xa còn thức hay không
Tay bưng giọt lệ đem hong
Mong khô chút nhớ của lòng người ơi

Thuvang

bài đêm dài được đăng bởi: thuvang với tựa đề dem dai tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Phố Về Đêm by ThuVang
Phố Về Đêm by ThuVang
http://img155.imageshack.us/img155/8531/phovedemtv.jpg


http://www.youtube.com/watch?v=QB_rZLrrN4o




Ngai vàng cho em
Ngai vàng cho em
Ngai Vàng Cho em
Hà Nguyên Du
Bàn tay có một ngón dài
Tim anh chỉ có một ngai cho nàng
Ngai cho em, chiếc ngai vàng
Tình cho em cả kho tàng trong anh


Đổi Thay
Đổi Thay
Ta đã đổi thay tự bao giờ
Buổi đầu tình ái tựa là mơ
Theo gót người đi tìm sao sáng
Mà sáng hôm nay thấy hững hờ

Ta


Thư Tình Cho Anh
Thư Tình Cho Anh
Thư Tình Cho Anh
Đêm nay lòng lại thấy rầu
Bao ngày xa cách chẳng thấy anh đâu
Nhớ anh mòn mỏi canh thâu
Viết câu thương nhớ


Nghe tiếng thời gian - Tp
Nghe tiếng thời gian - Tp
Nghe tiếng thời gian.
______________________________

Dạo nào áo trắng bỏ trường xưa
Kỷ niệm nhạt phai đã mấy mùa
ở đó cổng tường rêu


chiều mưa xứ lạ
chiều mưa xứ lạ
xin được làm dòng sông lơ đãng
chở cuộc tình lãng mạn rong chơi
đêm nằm nghe tiếng mưa rơi
giọt buồn thánh thót như lời tình nhân


Con gái lớp Văn
Con gái lớp Văn
Lớp chúng mình chỉ toàn con gái
Chẳng lạc vào lấy một đấng tu mi
Nên nhiều khi con gái nhu mỳ
Bỗng phút chốc hoá thành nữ quái...

Lớp chúng


Buồn
Buồn

964
Buồn trời buồn đất có hơn tôi
Ta cứ buồn hoài chuyện nỗi trôi
Người đã gặp và người chưa gặp
Thế nào chăng nữa cũng xa xôi