dao-do

Dạo đó

Dạo đó lòng tôi thanh thản quá
Không nghe se lạnh chuyện gần xa
Ngồi hong mơ mộng tầm thường ước
Mủm mỉm đêm dài nhè nhẹ qua

Dạo ấy môi cười sao rạng rỡ
Tinh khôi buổi sớm ánh bình minh
Hồn tươi tắn nói lời chân thật
Của đất trời trao gởi tặng mình

Dạo ấy mê thơ người lạ lẫm
Hoang đường thanh thoát thần tiên
Chuyện hồi đi học không lo sợ
Chẳng biết ưu tư chẳng muộn phiền

Dạo đó tóc thề còn cột bín
Không đi ra biển ngắm hoàng hôn
Vì e con sóng trờn mình chạm
Ướt cả thơ ngây ủy mị hồn

Dạo đó người luôn là điểm tựa
Vững lòng an dạ bước chông chênh
Mỗi lần vấp ngã không hề khóc
Vì biết bên ta có kẻ đền

Dạo đó chờ ai đôi lúc sợ
Sợ con đò nhỏ cứ đi rong
Không đưa người đến nơi xưa nữa
Sợ gió làm bay ước thệ hồng

Dạo đó tôi tin mầu nhiệm đến
Trao tôi thương mến vạn ngày sau
Không ngờ vụt mất trong giông bảo
Hụt hẫng dìm tôi từ lúc nào !

Dạo đó bây giờ tôi vẫn nhớ
Đêm khuya ngồi đó cứ hay lo
Người đông anh lại không còn nghĩ
Có một mình tôi thức đợi chờ

Dạo đó bây giờ khác biệt nhau...

Thuvang

bài dạo đó được đăng bởi: thuvang với tựa đề dao do tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Số Phận
Số Phận
Tôi là một kẻ không duyên
Lại thêm số phận triền miên gặt sầu
Đời ai một chuổi sắc màu
Riêng tôi một gánh công hầu toàn


TRÔI HẾT BÂNG KHUÂNG
TRÔI HẾT BÂNG KHUÂNG
TRÔI HẾT BÂNG KHUÂNG

Mưa rơi ướt cánh vai gầy
Ướt sang nỗi nhớ chất đầy từ khi
Còn đây lớp phấn xuân thì
Hồng môi phết lại đợi


Khi người dưng trở lại
Khi người dưng trở lại
4 tháng hai mươi sáu ngày qua
em đi biền biệt xa quê nhà
vườn thơ vắng bóng sầu khôn tả
Forum thương tiếc kẻ đi xa
Hôm nay em về vui hát


Chờ !
Chờ !
Bài được thuvang sửa lúc 2012-5-15 04:21

Chờ
Người cũ tình xưa tôi cứ chờAi đi hoang vắng một trời mơLá hoa từng cánh còn rơi rụngTôi lại


CÕI SẦU
CÕI SẦU
http://i598.photobucket.com/albums/tt63/nguoitayninh/2_zpsb3bf6428.png


Hồ  xuân  Hương
Hồ xuân Hương
Hồ Xuân Hương (chữ Hán: 胡春香) là nhà thơ Nôm nổi tiếng sống vào cuối thế kỷ 18,đầu thế kỷ 19.Bà đã để lại nhiều bài thơ độc đáo với phong cách


Trái tim rơi
Trái tim rơi
Tôi đánh rơi trái tim
Vào mắt em sâu thẳm
Ðau đớn trái tim chìm
Trong tình yêu tuyệt vọng
Có ai vớt hộ tôi
Trái tim đánh mất rồi
Vào mắt


Vọng Cố Nhân
Vọng Cố Nhân

Tơ đồng loan phím vọng đêm sâu
Mưa gió từng dây nức nở sầu
Ải tuyết mịt mù hoa tuyết rụng
Lầu trăng khắc khoải đếm trăng tà
Quyên