dạo đó - vườn thơ - VietCaDao.com
dao-do

Dạo đó

Dạo đó lòng tôi thanh thản quá
Không nghe se lạnh chuyện gần xa
Ngồi hong mơ mộng tầm thường ước
Mủm mỉm đêm dài nhè nhẹ qua

Dạo ấy môi cười sao rạng rỡ
Tinh khôi buổi sớm ánh bình minh
Hồn tươi tắn nói lời chân thật
Của đất trời trao gởi tặng mình

Dạo ấy mê thơ người lạ lẫm
Hoang đường thanh thoát thần tiên
Chuyện hồi đi học không lo sợ
Chẳng biết ưu tư chẳng muộn phiền

Dạo đó tóc thề còn cột bín
Không đi ra biển ngắm hoàng hôn
Vì e con sóng trờn mình chạm
Ướt cả thơ ngây ủy mị hồn

Dạo đó người luôn là điểm tựa
Vững lòng an dạ bước chông chênh
Mỗi lần vấp ngã không hề khóc
Vì biết bên ta có kẻ đền

Dạo đó chờ ai đôi lúc sợ
Sợ con đò nhỏ cứ đi rong
Không đưa người đến nơi xưa nữa
Sợ gió làm bay ước thệ hồng

Dạo đó tôi tin mầu nhiệm đến
Trao tôi thương mến vạn ngày sau
Không ngờ vụt mất trong giông bảo
Hụt hẫng dìm tôi từ lúc nào !

Dạo đó bây giờ tôi vẫn nhớ
Đêm khuya ngồi đó cứ hay lo
Người đông anh lại không còn nghĩ
Có một mình tôi thức đợi chờ

Dạo đó bây giờ khác biệt nhau...

Thuvang

bài dạo đó được đăng bởi: thuvang với tựa đề dao do tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Có còn thương ?
Có còn thương ?
Nhớ lần sóng bước bên nhau
Trời cao xanh ngát xôn xao nắng hồng
Hái bông cỏ dại bên đồng
Mà em cứ ngỡ cánh hồng anh trao
Tình yêu đầy ắp


Tàn Phai by Uyên Uyên
Tàn Phai by Uyên Uyên
http://i59.tinypic.com/atvlah.jpg


Niềm Sầu
Niềm Sầu

Niềm Sầu

Sương khuya rơi lạnh thấm vai gầyVương vấn bóng hình nhớ chẳng phaiNhói buốt tim lòng bao lời nóiĐau thương lạnh giá biết bao ngàyBơ


Yêu Thơ (thơ ĐL - Ngọc Tiên)
Yêu Thơ (thơ ĐL - Ngọc Tiên)
Yêu Thơ
(ntd-mltn 288)
Ngọc Tiên

Trót lỡ vương thì chịu ấy ơi
Yêu thơ bậc nhất ở trên đời
Đường thi đối luật nghiêm nào cợt


Bẻ đôi....
Bẻ đôi....
Bẻ đôi cái chữ ân tình
Ân thì rất rộng tình thì rất sâu
Bẻ đôi hai chữ hận sầu....
Hận đầy nên mới bắt nguồn sầu


Dẫu Muộn (thơ ĐL - Ngọc Tiên)
Dẫu Muộn (thơ ĐL - Ngọc Tiên)
Dẫu Muộn
(ntd-mltn 183)
Ngọc Tiên

Chẳng thể nào vơi nỗi nhớ này
Yêu người trót đã một lần vay
Phù du điện ngọc xây càng vỡ


Hạnh phúc , thiên đường .
Hạnh phúc , thiên đường .
Nào biết yêu nhau đời sẽ khỗ
hồng trần , dâu bễ ... lứa đôi chia
giòng sông mãi mãi trôi thương nhớ
núi biếc tình yêu vẫn đứng chờ
hối


Khi người dưng trở lại
Khi người dưng trở lại
4 tháng hai mươi sáu ngày qua
em đi biền biệt xa quê nhà
vườn thơ vắng bóng sầu khôn tả
Forum thương tiếc kẻ đi xa
Hôm nay em về vui hát