con-tim-phien-muon

CON TIM PHIỀN MUỘN!

Có sương rơi có mưa nắng trong thơ
Ta cũng có mộng mơ cùng khao khát
Có đêm trăng với ngôi sao đi lạc
Và có người một thuở đã yêu thương

Chiều lại đến mây đen tối phố phường
Chân đi vội dường như đang sợ trễ
Giữa bao nhiêu lo âu từ cội rễ
Ta chỉ cần tiếng hát Mẹ ầu ơ

Người viễn xứ đâu biết mộng và mơ
Nhìn sóng biển lại chờ ngày trở lại
Một khúc nhạc tình quê hương mềm mại
Đổi thay đêm giấc ngủ nhớ triền miên

Ta luôn tỉnh chớ nào điên
Thức cho trắng mắt làm phiền con tim!

Thuvang


bài con tim phiền muộn! được đăng bởi: thuvang với tựa đề con tim phien muon! tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Hoài cổ  - Tp
Hoài cổ - Tp
Hoài cổ
_______________________________________ Khắc khoải rồi tim dần héo khôCuộc đời như đá chẳng còn thơPhố xưa trở lại mang dáng mớiThành cổ trông


Nhớ Quê
Nhớ Quê
chào cả nhà, BT bận qúa nên hôm nay mới trở lại.Thôi tự phạt bằng mấy bài thơ Đường nhé

Nhớ Quê

Thơ thẩn bên chiều với nắng


Hắn
Hắn
Hắn ....


Ta hớn hở thã hồn ra đi dạo
Bắt gặp ngay dung mạo kẽ bạc tình
Hắn như ma như qủy dữ hiện hình
Như thần thánh hiển linh


Dỉ Vảng Buồn
Dỉ Vảng Buồn
Dỉ Vảng Buồn
Ngồi đây nhớ lại chuyện xưa
Nhớ lúc hai đứa, vẩn còn bên nhau
Thời gian trôi xoá thật mau
Tình ta chưa


Cơn Mưa Cuối Mùa
Cơn Mưa Cuối Mùa
Em có hay nơi đáy mắt anh, thấy một tình yên nén kìm
Khi tay trong tay, em có nghe trong anh cũng thế
Thời gian như ngừng trôi, con tim ta


Trăng cô đơn .
Trăng cô đơn .
cô đơn .

Trăng thu nửa mảnh trời lành lạnh
chiều mới hoàng hôn sầu đã lên
trên phố Đèn vàng đứng lặng lẽ
con đường kỷ niệm nhớ


Mùa Đông Xứ Người
Mùa Đông Xứ Người
Đông về lạnh quá đông ơi
Tuyết rơi xào xạc từng lời thở than
Cây xanh giờ đã điêu tàn
Nằm trơ trụi giữa thế gian lắm sầu

Đông buồn,


Tháng Chạp & Mùa Xuân
Tháng Chạp & Mùa Xuân
Tháng Chạp & Mùa Xuân

Chạp lao xao tiếng cùng mưa
Cả tuần lạnh lẽo Xuân chưa chịu về
Lạc nhau từ độ xa quê
Mỗi lần mai nở là tê tái