chot-biet

Chợt Biết

Đông hứng tuyết rơi rơi
Xuân đợi nhành mai nở
Hạ ngóng màu tim vỡ
Thu vàng tiếng à ơi

Gót trần đi khắp nơi
Đốt từng hơi gió tạt
Reo từng lời lá hát
Dỗ một đời chơi vơi

Dừng nhé đi rối bời
Phút giây xưa lạc lối
Lòng giờ nhiều chật chội
Đành thả để mưa trôi

Con sông kia lở bồi
Người đi xa xa lắm
Nhớ thương nào thấm đậm
Vết đau càng lên ngôi

Chiều nhìn về cuối trời
Chim khách buồn không hót
Cà phê rơi mấy giọt
Chợt biết mình mồ côi!

Thuvang

bài chợt biết được đăng bởi: thuvang với tựa đề chot biet tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Ngọc Lan ! Ngọc Lan .
Ngọc Lan ! Ngọc Lan .
http://www.x-cafevn.org/forum/files/imagehosting/865948ed540f57ace.jpg

Nhân gian đã mất Lan ngày đó
mãi mãi từ đây là tiếc thuơng
đời đang phẵng lặng ,


Nhớ
Nhớ
Bài được HaiDuong sửa lúc 2012-6-10 11:08


http://truyennganhay.net/wp-content/uploads/2012/01/Noi-nho-2.jpg

NHỚ

Mưa thưa gió rít thầm thì


....
....


Trăng tàn một bóng lẻ loi
Tim tôi cũNg thế từ ngày tình đi
Sao trăng chẵng sáng mãi hoài
Cho tôi chút nhớ mối tình vừa qua


Lần Thu nữa !
Lần Thu nữa !
Lần Thu Nữa
Ngày anh đi gởi buồn vào lá cỏ
Tôi vô tình nhặt được gói vào tim
Để từ đó với ngày tháng êm đềm
Tôi kiêu hảnh vì có


Nguời ta ....... -_-
Nguời ta ....... -_-
Nguời ta như thể cành cao
Phận tôi cành thấp dám nào trèo


giot le
giot le
một giọt lệ cho một cuộc tình tan vở
mắt mô buồn cây đắng cả giắc mơ
dỡ dang rồi sao vẳn còn thương nhớ
cho nghe.n ngào nức nở cả vần


Xuân Trong Tôi
Xuân Trong Tôi

Xuân Trong Tôi

Xuân đã về có mang theo chút nắng
Hay cung sầu vẫn ngự trị hoàng hôn
Dẩu thời gian có xoá hết đau thương
Nhưng trái


Cơn mê ngược dòng
Cơn mê ngược dòng
Cơn mê ngược dòng

Ví như một mớ rong rêu
Thân mềm lá mỏng chiều chiều quặn đau
Nước đùa sấp ngữa chân nhau
Lưng còng đá khóc má