chot-biet

Chợt Biết

Đông hứng tuyết rơi rơi
Xuân đợi nhành mai nở
Hạ ngóng màu tim vỡ
Thu vàng tiếng à ơi

Gót trần đi khắp nơi
Đốt từng hơi gió tạt
Reo từng lời lá hát
Dỗ một đời chơi vơi

Dừng nhé đi rối bời
Phút giây xưa lạc lối
Lòng giờ nhiều chật chội
Đành thả để mưa trôi

Con sông kia lở bồi
Người đi xa xa lắm
Nhớ thương nào thấm đậm
Vết đau càng lên ngôi

Chiều nhìn về cuối trời
Chim khách buồn không hót
Cà phê rơi mấy giọt
Chợt biết mình mồ côi!

Thuvang

bài chợt biết được đăng bởi: thuvang với tựa đề chot biet tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Trở giấc
Trở giấc
Trở giấc

Đêm trở giấc run rẩy khúc lá lay
Ánh trăng khuya chênh chao mình là bóng
Sương long lanh trắng nhành hoa lay động
Có lẽ trời đang


Chuc xuan Honey
Chuc xuan Honey
Xuan nay anh chang the ben em
Buon qua honey bao thang quen
Mong dau xuan moi anh ra bac
Duoc o ben em khat noi them

Anh chang the ra biet lam


TRĂNG
TRĂNG
Bài được nguoitayninh sửa lúc 2013-7-14 21:18

Bài được nguoitayninh sửa lúc 2013-7-14 21:16


Ngồi với đêm dài
Ngồi với đêm dài
Ngồi với đêm dài

Muốn ngồi cùng với đêm dài
Để nghe khua động bờ vai ngập ngừng
Không cần khoác áo đi chung
Sao khuya vẫn chiếu trên


Mưa Thu
Mưa Thu
Mưa Thu

Thấy gì không qua những hạt mưa Thu
Long lanh quá nằm cong trên tán lá
Ngồi nghe gió thì thầm lời chi lạ
Tương tư sầu mấy giọt


Làn Hương Bộng...
Làn Hương Bộng...
Làn Hương Bộng...

Vẫn cố tật viết bài thơ buông thả
Thẳng ngay lòng chẳng mạ chữ vàng son
Vẫn thói quen nhìn mưa rớt lá non
Nhìn chăm


Thu Sâu`
Thu Sâu`
Trời cuối Thu, trời buồn vô hạn
Chiếc lá sầu chiếc lá rụng rơi
Từ độ em đi tình chết đuối
Gởi lại nơi đây nổi nhạt nhoà

Ôi


Nhớ
Nhớ

NHỚ
Nghe như tiếng gió thổi nhiều
Bâng khuâng tôi cũng đôi điều thỡ than
Buồn lan con mắt bẽ bàng
Ngâm câu thơ nhớ