chiều rơi - vườn thơ - VietCaDao.com
chieu-roi

CHIỀU RƠI

Chiều
Nắng lơi
Buồn miên man
Đi trên khô cạn
Liễu rũ con đò xa
Lặng lẽ âm thầm như lá
Nói làm chi đời thêm bối rối
Đâu điều nào đơn giản dễ phôi phai
Tựa vào khuya theo cánh vạc bay lên đồi
Trách vô tình tạo hóa đăng đẳng một cơn mê
Trời còn lạnh núi đang mơ cánh gầy chim say ngủ
Chút hôm qua chút hôm nay đôi bờ ru lời huyền thoại
Long đong này mênh mang từng hơi thở nằng nặng bước chân đau
Cõi thinh không một khoảng trời cây đa giếng nước đồng xanh
Giờ ngồi đây bàng hoàng nhớ điểm hẹn của dấu yêu
Nghe sầu dâng khóe mắt chao nghiêng với nỗi lòng
Một kiếp tha hương khắc khoải lắm chờ mong
Ai mở nhạc cho buồn về nhè nhẹ
Hàng tre đường mòn với cỏ xanh
Nghe xa xưa tiếng chòng chành
Bên sông mùa nước nổi
Bao giờ gặp lại
Nào đâu biết
Nắng gió
Rơi!

Thuvang

bài chiều rơi được đăng bởi: thuvang với tựa đề chieu roi tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Anh Tiếc ?
Anh Tiếc ?
Anh Tiếc ? Anh tiếc làm chi một chữ thương
Cho tôi nhung nhớ cứ về luôn
Rồi đây trên xứ người cô quạnh
Lầm lũi tôi đi hết đoạn đường


TÌNH TRÊN NET
TÌNH TRÊN NET
Mổi ngày tôi lại muốn online
Bàn tay ấn phím click chuột hoài
Mõi mắt trông theo từng trang web
Mong gặp người ta để tỏ


Vẫn Nhớ
Vẫn Nhớ
Bài được thuvang sửa lúc 2012-7-4 02:02

Vẫn Nhớ

Khuya thức dậy nhìn bàn thờ của Mẹ
Rồi ra hiên tôi đứng khóc một mình
Ngó lên


Hương sắc & Thời gian.- Tp
Hương sắc & Thời gian.- Tp
Hương sắc & Thời gian.
_____________________________

Hương sắc hoa kia cũng một thời
Và này đã đến lúc tàn hơi
xác cằn héo rũ thiên thu


Bé Tròn Ơi
Bé Tròn Ơi
Bé Tròn Ơi
Tròn một tí có gì đâu là xấu
Lại thêm xinh hai má phính hồng hồng
Tròn một tí mùa đông không sợ lạnh
Áo sơ


CỎI MỘNG
CỎI MỘNG
http://i598.photobucket.com/albums/tt63/nguoitayninh/1-5-20051-10-37PM_zps1cc4a48a.png


Trần  nhân  Tông
Trần nhân Tông
Trần Nhân Tông là một nhà thơ Thiền xuất sắc trong dòng thơ thời Lý-Trần.

Xuân hiểu
Thụy khởi khải song phi
Bất tri xuân dĩ


NGÀY BẠN RA ĐI
NGÀY BẠN RA ĐI
NGÀY BẠN RA ĐI

Ngày tháng qua rồi, bạn sắp đi
Lòng dạ bâng khuâng, biết nói gì
Tiễn chân lần cuối rồi ly cách
Bằng hữu