bai-tho-chon-hoa

Hoa bay hoa rụng ngập trời
Hồng phai hương lạt ai người thương hoả
Đài xuân tơ rủ la đà
Rèm thêu bông khẽ đập qua bên ngoài
Kìa trong khuê các có người
Tiếc xuân lòng những ngậm ngùi vẩn vơ
Vác mai rảo bước bước ra
Lòng nào nỡ giẫm lên hoa thế này ?
Vỏ du tơ liễu đẹp thay
Mặc cho đào rụng, lý bay đó mà
Sang năm đào lý trổ hoa
Sang năm buồng gấm biết là còn ai ?
Tháng ba tổ đã xây rồi
Trên xà hỏi én quen người hay không ?
Sang năm hoa lại đơm bông
Biết đâu người vắng, lầu hồng còn trơ ?
Ba năm sáu chục thoi đưa
Gươm sương dao gió những chờ đâu đây
Tốt tươi xuân được mấy ngày
Chốc đà phiêu dạt, bèo mây thêm sầu
Nở rồi lại rụng đi đâu
Người chôn hoa những rầu rầu đòi cơn
Cầm mai lệ lại ngầm tuôn
Dây trên cành trụi hãy còn máu rơi
Chiều hôm quyên lặng tiếng rồi
Vác mai về đóng cửa ngoài buồn tênh
Ngả người trước ngọn đèn xanh
Ngoài song mưa tạt, bên mình chăn đơn
Mình sao vơ vẩn từng cơn
Thương xuân chi nữa lại hờn xuân chi?
Thương khi đến, hờn khi đi
Đi lừ lừ đến, đi lỳ lỳ đi
Ngoài sân tiếng khóc rầm rĩ
Chẳng hồn hoa đấy cũng thì hồn chim
Hồn kia lảng vảng khôn tìm
Chim càng lặng lẽ, hoa thêm sượng sùng

Thân này muốn vẫy vùng đôi cánh
Nơi chân trời liệng cảnh hoa chơi
Nào đâu là chỗ chân trơì
Nào đâu là chỗ có đôì chôn hoa?
Sẵn túi gấm đành ta nhặt lấy
Chọn nơi cao che đậy hương tàn
Thân kia trong sạch muôn vàn
Đừng cho rơi xuống ngập tràn bùn nhơ
Giờ hoa rụng có ta chôn cất
Chôn thân ta chưa biết bao giờ
Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ
Sau này ta chết ai là người chôn ?
Ngẫm khi xuân muộn hoa tàn
Cũng là khi khách hồng nhan về già
Hồng nhan thấm thoắt xuân qua
Hoa tàn người vắng ai mà biết ai ?????

Chẳng rõ mọi người có biết bài thơ này không nữa, nhưng bài này là bài thơ Ngọc thích nhất trong truyện Hồng Lâu Mộng . Ngọc post lên cho mọi người cùng đọc ... bai-tho-chon-hoa
='0' />

bài bài thơ chôn hoa được đăng bởi: Lâm Đại Ngọ với tựa đề bai tho chon hoa tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

TÌNH CHƯA CHÍN
TÌNH CHƯA CHÍN
TÌNH CHƯA CHÍN

Giấu hết ân tình chẳng dám mơ
Còn chăng ta nói chữ ơ hờ
Nguyệt kia tròn khuyết đâu ai khiến
Dành kẻ mang sầu tạo ý thơ


Mưa Thủy Tinh
Mưa Thủy Tinh
Mưa nhoà trên khung cửa
Nhoà cả bóng cây thưa
Em về vui bên ấy
Buồn lất phất gió lùa

Người yêu dấu có ngỡ
Em rời


Nợ tình em khó trả
Nợ tình em khó trả
Giờ anh hiểu nợ tình em khó trả
Kiếp nợ nầy,sao anh trả cho xong
Chuyện đợi chờ như nước cuốn trên sông
Anh đã hiểu chẳng thà không gặp


Tháng mười hai…
Tháng mười hai…
Tháng mười hai…Cái cảm tưởng của những ngày cuối năm
Là buâng khuâng lắng trầm không gian nhớ
Sâu thăm thẳm hình như còn bỡ ngỡ
Người xa


Hãy cho tôi chỉ một lần duy nhất này .
Hãy cho tôi chỉ một lần duy nhất này .

Thời gian ơi hãy trở lại đi nào
Cho tôi thêm một chút nữa, ít thôi
Để tôi về tìm lại trong quá khứ
Những nụ cười


Người Dưng
Người Dưng

Người Dưng
Tương tư thương nhớ người dưng
Tim thì bảo óc thôi đừng nhớ chi
Đa tình tự chuốt sầu bi
Nhớ người thêm


Tình Sắc Son
Tình Sắc Son
Tình Sắc Son

Trên bước đơn hành cùng sánh lối
Nhưng hai đường vẫn mãi song song
Mõi mong nhớ bóng mình ngóng đợi
Ảo ảnh gần nhưng rất


Nhớ vào đông
Nhớ vào đông
Nhớ vào đông

Mỏng manh tuyết trắng tựa như thơ
Ôm một niềm vui cũ mịt mờ
Mặc ngõ vắng tanh chùm nắng ấm
Ngoài trời mưa bụi hạt