Trang: 1   |   2   |   3   |   4   |   5   |   6   |   7   |   8   |   9   |   10   |   11   |   12   |   13   |   14   |   15   |   16   |   17   |   18   |   19   |   20   |   21   |   22   |   23   |   24   |   25   |   26   |   27   |   28   |   29   |   30   |   31   |   32   |   33   |   34   |   35   |   36   |   37   |   38   |  


Vườn Thơ

Trang thơ là trang thơ tập hợp những tuyệt phẩm chọn lọc của nhiều tác giả, thể thưởng thức những vần thơ tuyệt tác chảy suốt dòng thi ca Việt Nam, là nơi lưu lại  những bài thơ tuyệt tác, những bài thơ hay, cũng như tri kỷ, để thưởng thức những bài thơ của những tác giả mình yêu
Hy vọng nơi đây sẽ đem lại cho các bạn vài giây phút an bình sau những giờ mệt nhọc.
 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

Đêm vắng
Đêm vắng
Đêm vẫn lao xao gió vọng vào
Người đã về, hay tôi chiêm bao?
Phòng vắng, đèn vàng hiu hắt quá
Bóng một nỗi buồn nghiêng xanh


Chuyện lòng.
Chuyện lòng.
Mười năm kỷ niệm đầu đời
Chuyện lòng hai đứa một trời ước mơ
Chợt cơn gió bấc thật ngờ
Tan rồi hạnh phúc, chuyện lòng gió


Hình Như
Hình Như
Bài được minhlatiennu sửa lúc 2012-3-30 22:19



Hình Như
(ntd-mltn 621)
Ngọc Tiên

Đêm về dỗ giấc ngủ ngoan
Mi em khép nhẹ


TRÔI HẾT BÂNG KHUÂNG
TRÔI HẾT BÂNG KHUÂNG
TRÔI HẾT BÂNG KHUÂNG

Mưa rơi ướt cánh vai gầy
Ướt sang nỗi nhớ chất đầy từ khi
Còn đây lớp phấn xuân thì
Hồng môi phết lại đợi


Trả lại em yêu...
Trả lại em yêu...
Trả lại em những gì còn sót lại
Nhận không em hay ngoảnh mặt làm ngơ
Lần cuối cùng anh chẳng dám ước mơ
Nhận đi em để rồi xa nhau mãi


Giấu
Giấu
Em giấu vào trong thơ
Một chút gì của nắng
Bâng khuâng và bình lặng
Thoang thoảng vị trời mây
Em giấu cả vào đây
Một


TÌNH THƠ CHO HUẾ
TÌNH THƠ CHO HUẾ
BÀi THƠ THỨ NHẤT
Em lớn lên theo mùa Xuân xứ mộng
Huế u buồn gió lộng những đêm Đông
Trời mùa Xuân cũng có đám mây hồng
Rồi Hạ đến


Vớt Trăng
Vớt Trăng

Vớt Trăng…

Nửa mảnh trăng vàng... rớt giữa đêm
Rớt xuống trần gian , rớt qua thềm
Trăng vàng rơi xuống cùng