Trang: 1   |   2   |   3   |   4   |   5   |   6   |   7   |   8   |   9   |   10   |   11   |   12   |   13   |   14   |   15   |   16   |   17   |   18   |   19   |   20   |   21   |   22   |   23   |   24   |   25   |   26   |   27   |   28   |   29   |   30   |   31   |   32   |   33   |   34   |   35   |   36   |   37   |   38   |  


Vườn Thơ

Trang thơ là trang thơ tập hợp những tuyệt phẩm chọn lọc của nhiều tác giả, thể thưởng thức những vần thơ tuyệt tác chảy suốt dòng thi ca Việt Nam, là nơi lưu lại  những bài thơ tuyệt tác, những bài thơ hay, cũng như tri kỷ, để thưởng thức những bài thơ của những tác giả mình yêu
Hy vọng nơi đây sẽ đem lại cho các bạn vài giây phút an bình sau những giờ mệt nhọc.
 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

MÔI THẮM NGÀY XƯA
MÔI THẮM NGÀY XƯA
Còn nhớ không em tiếng yêu đầu?
Mà mình trao gửi giữa đêm thâu
Những lúc cô đơn buồn thao thức
Anh nhớ ngày xưa...quá ngọt ngào...
Dưới mái


Ước .......
Ước .......
Ước gì gom hết lá vàng
Anh đem khắc dấu yêu thương gởi người
Ước là cơn gió vấn vương
Gom mây kết lại che đường em đi
Ước làm tia nắng


Muộn phiền
Muộn phiền
Tha^n tui cu*' ga'nh buo^`n fie^`n
la`m sao cho he^'t muo^.n fie^`n anh trao
Tuo*ng tu* mo~i got' mong cho*`
Ma` anh ho(` hu*~Ng....cha*~Ng quen bao


trung thu
trung thu
Đêm rằm tháng Tám đẹp biết bao.
Trăng tròn vành vạnh sáng trên cao,
Trẻ thơ náo nức khoe đèn đẹp,
Ánh đèn đua sáng với trăng sao.
Người đi


Vọng Cố Nhân
Vọng Cố Nhân

Tơ đồng loan phím vọng đêm sâu
Mưa gió từng dây nức nở sầu
Ải tuyết mịt mù hoa tuyết rụng
Lầu trăng khắc khoải đếm trăng tà
Quyên


Chén Rượu Đời by Mai Hoài Thu
Chén Rượu Đời by Mai Hoài Thu
Bài được uyenuyen sửa lúc 2012-10-17 13:36



mai hoài thu

Xin bấm vào tựa đề để nghengâm thơ:
CHÉN RƯỢU ĐỜI
Thơ: Mai Hoài


....
....


Trăng tàn một bóng lẻ loi
Tim tôi cũNg thế từ ngày tình đi
Sao trăng chẵng sáng mãi hoài
Cho tôi chút nhớ mối tình vừa qua


Thu Đã Đến
Thu Đã Đến
Trong cuộc đời hầu hết ai cũng có một thời để thương và để nhớ, nhưng riêng tôi sao nhớ quá chừng chừng...hihihi...tình trao đi làm sao mà lấy lại? không