nguoi-ta-co-yeu-mot-ai-tu-cai-nam-tay-khong

Người ta có yêu một ai đó từ cái nắm tay không? ’Chỉ sẽ sàng thôi một cái nắm tay
Đến bây giờ vẫn làm đau nhau đấy…’ –
Trích thơ Dương Hải Yến
=333,499]http://gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2013/01/hold-my-hands.jpg[

Từ cái nắm tay đầu tiên, bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Bao nhiêu bình minh nắng đẹp và bao nhiêu đêm mưa gió đã trôi qua? Tôi vẫn thấy mình đứng ở đâu đó trong dòng chảy vô hình và miên viễn đó… Bàn tay yếu mềm của mình yên ổn trong tay anh, và thấy tim mình trọn vẹn thuộc về anh. Từ cái nắm tay đầu tiên.
Người ta có yêu một ai đó từ cái nắm tay không? Không, tất nhiên là không rồi. Tình yêu giống như một dòng chảy, bắt nguồn từ đâu đó sâu thẳm trong núi cao, trong những mạch nguồn tha thiết dưới lòng đất hay từ hàng vạn những giọt mưa tích tụ trong không gian chứ không từ một khoảnh khắc. Nhưng giây phút anh đưa tay ra và nắm lấy bàn tay với những ngón dài quá mảnh khảnh của tôi, những mạch nguồn sâu kín ấy đã chảy thành sông thành suối, và tôi biết, sẽ vẫn còn chảy mãi, chảy mãi trong lòng tôi, cho đến ngày dòng chảy đời tôi tan vào với biển cả mênh mông. Tay tôi, như Linh – người bạn thân khác giới đầu tiên của tôi – đã nói lần đầu tiên bạn nắm tay tôi: Tay bạn mềm quá, rồi sẽ ra sao? Lúc đó tôi chỉ cười xòa, tôi nghĩ Linh quá nhạy cảm và lãng mạn, cho dù Linh rất hiểu tôi, nhưng tôi vẫn nghĩ là tôi không yếu mềm như thế. Tôi cười còn Linh thở dài. Bàn tay ấy cho tôi những trang viết, những nét vẽ, những đường kim mũi chỉ và những món ăn mà bạn bè vẫn thích. Bàn tay ấy, đặt vào tay anh, cho tôi một tình yêu vừa dịu dàng như dòng sông mùa nước lặng vừa vần vũ những bão giông trên biển. Cũng bàn tay ấy, ôm lấy ngực trong những cơn đau nghẹn tim, và lặng lẽ lau nước mắt những ngày không anh. Giây phút tôi rút tay mình ra khỏi tay anh, tôi đã thấm đến tận cùng câu nói của Linh: Tay bạn mềm quá, sau này sẽ ra sao…
Sẽ ra sao? Dĩ nhiên là không sao cả. Dĩ nhiên là có anh hay vắng anh mãi mãi thì tôi vẫn sống. Tôi vẫn làm việc, vẫn viết, vẫn vẽ, vẫn đọc sách, vẫn yêu cuộc sống và biết ơn đời. Tôi sẽ vẫn duyên dáng, vẫn thông minh, vẫn vươn lên và không ngừng theo đuổi những ước mơ của tôi. Đặt tay mình trong tay anh, tôi là đứa trẻ để anh yêu thương, nuông chiều và che chở. Buông tay anh rồi, tôi lại là đứa con gái bướng bỉnh, ngạo nghễ và luôn ngẩng cao đầu mà bước. Có anh hay không thì đời tôi vẫn vậy, tôi sẽ vẫn hối hả bước về phía trước, với những đam mê sống và những khao khát vươn lên của mình…
Nhưng cái dòng chảy tha thiết ấy, những đêm mưa nào đó tôi vẫn thấy mình đưa tay lên khẽ gạt nước mắt, những cuộc vui nào đó tôi vẫn thấy mình lặng lẽ bước ra ngoài nhìn trời xanh, nhưng sớm mai nào đó thức dây tôi vẫn thấy ầm ào trong lòng mình những thanh âm bất tận của những lời âu yếm cũ. Tôi vẫn nhớ thương tình yêu đó. Cái nắm tay sẽ sàng đầu tiên của mấy năm về trước đó vẫn còn làm đau tôi.
’Đưa tay cho anh’…
Tôi đã nhìn vào đôi mắt ấm áp ấy và đưa tay cho anh, không phải tôi sợ hãi, cũng không phải tôi không tự mình bước đi được, nhưng tôi vẫn đặt tay mình vào tay anh, và thấy yên ổn đến nỗi tôi nghĩ mình có thể nhắm mắt mà bước được. Sau này tôi tự hỏi: Mình có bao giờ hối hận về giây phút đó không? Không, tôi không hối hận, nếu quay lại ngày hôm đó, tôi sẽ vẫn nhìn vào mắt anh ấm áp và đưa tay cho anh.
Đôi khi tôi nhớ lại buổi tối của ngày xa xưa ấy và cuộc trò chuyện cùng Linh, câu nói của Linh, rồi lại nghĩ đến cái nắm tay đầu tiên với anh, và những năm tháng về sau, tôi biết đó đã là một thứ định mệnh.
Sau này bên nhau, anh luôn nắm tay tôi. Cả khi chúng tôi ngồi bên nhau trò chuyện, khi đi trên đường hay trong một bữa ăn cùng nhau. Tôi rất thích cảm giác đó, khi anh khẽ nắm lấy tay tôi, nhất là khi qua đường. Đôi khi tôi thấy hơi buồn cười, những con đường ở nước ngoài đâu như Việt nam, vậy mà cứ qua đường là anh lại nắm chặt tay tôi, như thể nếu anh không làm thế, tôi sẽ biến mất vào đâu đó giữa đám đông. Xa anh rồi, những con đường nhộn nhịp ấy, tôi qua đường một mình. Vô thức thôi, đầu vẫn ngẩng cao mà tôi thấy bước chân mình yếu đuối, tôi muốn có anh nắm lấy tay mình…
Từ cái nắm tay đầu tiên ấy, bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Bao nhiêu thương nhớ còn ở lại?

(ST)


bài người ta có yêu một ai từ cái nắm tay không? được đăng bởi: thuvang với tựa đề nguoi ta co yeu mot ai tu cai nam tay khong? tại forum, các bạn có thế tham gia vào forum để có thể viết bài nhé

Thuphai,
Bài được Thuphai sửa lúc 2013-4-17 07:05

"Người Ta Có Yêu Một Ai Từ Cái Nắm Tay Không?" Có thể là không . Nhưng có thể yêu ai đó từ một cái nhìn , sau đó tìm cách nắm tay ...?!
Cám ơn Thuvang với bài ST hay .


 

truyen cuoi theo van

Vần: < tất cả> A  B  C  D  E  F  G  H  I  J  K  L  M  N  O  P  Q  R  S  T  U  V  W  X  Y  Z 

ads

module block ngaunhien

boy buon _92
boy buon _92
tinh yeu la gi vay ha
cac banm oi khi yeusao con nguoi ta pjfai dau kho ha
:'(:L:curse:



Khả năng chữa lành của lòng vị tha
Khả năng chữa lành của lòng vị tha
Ngạn ngữ có câu: "Hãy tha thứ và hãy quên!". Nhưng đa số chúng ta thì thường cảm thấy "quên" dễ hơn là tha thứ cho một người nào đó đã làm ta đau lòng,


Làm gì khi chồng chê... "chuyện ấy"?
Làm gì khi chồng chê... "chuyện ấy"?
- Được gia đình chồng và bạn bè đánh giá là típ phụ nữ ngoan hiền, đảm đang, yêu thương chồng con, thế nhưng chị Th. lại bị chồng chê... "khoản ấy".


45 ĐIỀU NÀNG THÍCH NHƯNG KHÔNG BAO GIỜ NÓI RA
45 ĐIỀU NÀNG THÍCH NHƯNG KHÔNG BAO GIỜ NÓI RA
1. Chạm vào eo nàng.

2. Thực sự nói chuyện với nàng.

3. Chia sẻ với nàng những bí mật.

4. Trao cho nàng chiếc áo khoác của bạn.


Người đàn bà “khát”… trai
Người đàn bà “khát”… trai
- :”Phó phòng tương lai phải chững chạc lên chứ! Ai lại nhút nhát và ngại ngùng như thế này?” Vừa nói, chị vừa lấy tay vuốt lại mái tóc tôi, rồi đưa


Yêu một người ...
Yêu một người ...
* Yêu một người không có nghĩa là chỉ cần một vòng tay ôm khi trời lạnh mà đôi khi chỉ cần một ánh mắt dịu dàng cũng đủ làm ấm cả không gian...


Những cách tỏ tình bằng thư với người mình y
Những cách tỏ tình bằng thư với người mình y
Nhân dịp Ngày hội tình nhân , chúng tôi mạn phép cung cấp cho bạn đọc 5 mẫu thư tình với các cấp độ khác nhau cùng lới lời văn được thể hiện đơn


Ba tin nhắn và một cuộc gọi
Ba tin nhắn và một cuộc gọi
Cuối cùng em đã thu hết can đảm để gọi cho anh. Anh bắt máy. Anh nói anh đang bận tiếp khách, anh sẽ gọi cho em sau. Lại ba ngày tiếp theo anh cũng không gọi. Em