truyen cuoi
 Quên mật khẩu
 Đăng ký / Register
Xem: 346|Trả lời: 0

Văn Thanh Trắc Nguyễn Văn (đăng báo)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2018-10-30 23:32:23 | Xem tất |Chế độ đọc




Rất cảm ơn tuần báo PC&Mobile đã cho đăng Truyện ngắn "Nàng và hắn" thành truyện ngắn nhiều kì trên báo. Đây là tự truyện (thật 90% và hư cấu 10%). Nhân vật chính trong truyện chính là Thanh Trắc Nguyễn Văn thời trẻ, một người không có năng khiếu văn chương. Bé Nơ cũng có thật (có điều tên thật của cô không phải là Thu Hương như trong truyện). Một chuyện tình buồn nhiều kỉ niệm không vui của Thanh Trắc Nguyễn Văn khi còn là sinh viên...

------------------------------------------

NÀNG VÀ HẮN

1.
Họ đi học vẫn thường gặp nhau. Lúc thì chạy xe cùng chiều. Lúc thì chạy xe ngược chiều. Lúc thì cùng ngồi ăn ở một quán ăn, hoặc cùng ngồi uống ở một quán nước. Nhưng dù có mong muốn đến mấy hắn cũng vẫn chưa tìm được ra cách làm quen với nàng để có thể cùng nàng ngồi chung một bàn, trao đổi với nàng chung một câu chuyện.

Hắn vẫn thầm gọi nàng là Bé Nơ mặc dù từ lâu hắn đã biết tên nàng là Thu Hương. Bé Nơ thường cài trên tóc một chiếc nơ hoa màu trắng rất đẹp mỗi khi đi học. Có một lần mãi lo ngắm nàng và chiếc nơ mà hắn đã phải va đầu vào cột điện! Khỏi phải nói Bé Nơ xinh lắm. Chân dài, nước da trắng, má lúm đồng tiền. Mỗi khi Bé Nơ mặc áo dài trông nàng chẳng khác nào một hoa hậu vừa mới đăng quang!

Còn nàng, nàng không cần biết hắn là ai, nói chi là đến tên họ của hắn! Trong mắt của nàng, hắn chỉ là một tên phiền phức, không hiểu sao thỉnh thoảng nàng lại phải bị gặp để nàng ăn mất ngon, ngủ thấy toàn ác mộng. Nói đâu xa hôm qua nàng đang ăn cơm tấm vừa thoáng thấy bóng hắn dắt xe tới nàng đã nhai phải hột sạn làm ê ẩm hết hai hàm răng! Còn buổi chiều nàng cùng các cô bạn chung lớp đang đứng chụm nhau ăn táo trước cổng trường, hắn vừa lò dò đi qua cũng khiến nàng giật mình vì nàng phát hiện mình đã cắn đứt nửa con sâu táo! Nàng vẫn thường rủa thầm hắn là tên Bốn Mắt xui xẻo. Nàng học Đại học Tổng Hợp Văn. Còn hắn học Đại học Sư Phạm Lí. Hai trường nằm kề sát nhau nhưng không hiểu sao hắn thấy vẫn còn xa xôi quá!

Trưa nay, trời dịu mát, nhiều mây, không mưa, biển không động - nói chung là thời tiết rất tốt cho mọi cuộc hò hẹn. Nàng ngồi một mình trong quán nước nghe nhạc Trịnh Công Sơn. Giọng ca sĩ Khánh Ly trầm buồn, đầy chất liêu trai. Hết Diễm xưa, Hạ trắng rồi đến Cát bụi. Âm nhạc thật tuyệt vời, nàng lim dim nhắm mắt thưởng thức. Bỗng nghe “rầm” một cái! Một gã bốn mắt vấp vào cái bàn của nàng khiến li nước trên bàn rung rinh suýt đổ. Nàng mở mắt ra thì lại thấy hắn:

- Này ông, đi đứng cái kiểu gì vậy?

- Xin lỗi bạn, mấy bàn kia không còn chỗ trống. Cho mình ngồi đây nghe?

(còn tiếp)


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký / Register

Quy tắc điểm

Phiên bản Mobile|Phòng tối|Archiver|VietCaDao   

GMT+8, 2019-11-13 05:56 , Processed in 0.097183 second(s), 20 queries .

Powered by Discuz! X3.1

© 2001-2013 Comsenz Inc.

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách