Quên mật khẩu
 Đăng ký / Register
Xem: 1997|Trả lời: 1

Tôi Đã Bắt Đầu Biết... Nói Dối

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2013-1-11 17:19:46 | Xem tất |Chế độ đọc
Tôi đã bắt đầu biết... nói dối           Tác giả: Khuyết Danh

           Thủa nhỏ, tôi được dậy rằng phải sống trung thực, không dối trá với bản thân mình và tất cả mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp người. Khi đó, tôi chưa hiểu thực sự thế nào là trung thực, thế nào là dối trá mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một hôm, tôi đã biết ''sự thật'' trong những lời khen ấy. Tôi bắt đầu biết nói dối - những lời nói dối chân thành nhất của đời mình.  

Tôi có người bạn quanh năm lênh đênh trên con tầu nhỏ, đã cũ, đi câu mực, đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày. Một lần, anh đi biển và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội. Nhà anh chỉ còn một người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó, gió bão gào thét dữ dội. Các bác sĩ chuẩn đoán và quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành trong khi bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.  

Trong những đoạn tỉnh táo ngắn ngủi, bà chỉ thều thào hỏi là bão đã tan chưa, con trai bà đã về chưa. Khi đó có một người làng lên cho biết rằng đã tìm thấy những mảnh... vỡ của con tầu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các bác sĩ, không ai trả lời bà. Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho bà nghe rằng con bão còn khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi, con tầu đã bị vỡ, sóng xô vài mảnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi) không biết số phận đang đẩy đưa thế nào?  

Các bác sĩ không kịp cản tôi nói. Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi tình cờ phạm phải một tội ghê gớm mà suốt đời tôi không tha thứ nổi cho mình. Sau khi bão tan, người bạn tôi sống sót trở về do được một chiếc tầu khác cứu. Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở. Sự "trung thực" ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm phải một sai lầm khủng khiếp như vậy.  

Trong truyện ngắn nổi danh "Chiếc lá cuối cùng" của O. Henrry, một bệnh nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài cửa sổ và tin rằng đó là chiếc "đồng hồ" số phận của cô. Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng xuống. Cô gái bình phục, sống khoẻ mạnh và không biết rằng, chiếc lá cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá "giả" do một hoạ sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây trơ trụi.  

Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng tri thức... Nếu như tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mảnh ván tầu vỡ tôi được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết. Nếu như không có chiếc lá "giả" kia thì cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuỵêt vọng. Sự thật trong đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh sáng... điều đó mới gọi là sự thật.  
Còn tất cả những hành động nào, lời nói nào cho dù đúng với mắt mình nhìn thấy, tai mình nghe thấy, tri thức của mình hiểu thấy nhưng chúng là khiến cho người khác, hoặc cho chính mình lâm vào cảnh tuyệt vọng hơn, mất đi niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc huỷ hoại đời sống... thì đều không phải sự trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật của Quỷ tàn nhẫn không biết yêu thương con người.!  

Trong cuộc sống của chúng ta, giữa sự thật của Tình yêu và sự thật của Quỷ luôn luôn xáo trộn, mập mờ. Một lời nói dối trong "tình yêu" có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết người. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn để nói lời nói dối chân chính. Tuy vậy để phân biệt rõ ràng khoảng cách giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tuỳ thuộc vào từng hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối chân thành, chứa đầy tình yêu con người không?  

Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng loại.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 2013-1-12 14:39:51 | Xem tất
Bài được 2010 sửa lúc  2013-1-14 09:08

Hi,Xin chào ThuVang
Năm mới ,Chúc Bạn và Gia Đình An Vui Hạnh Phúc.
Chúc các bạn VCD  nhiều sáng tác mới.
Đồng tặng HQPD.
--------
Cám ơn ,bài Sưu Tầm của Thuvang  rất hay!!!
Tự nhiên mình cũng có bài sưu tầm có liên quan cũng thấy hay hay ,nên xin được đưa vào đây để  cùng thưởng thức.

HỐI HẬN SAU KHI LY HÔN.
Trước đây tôi là một người đàn ông vô tâm,hết giờ làm là bù khú bên bạn bè,vui vẻ nhậu nhẹt.Tôi không quan tâm đến cảm xúc của vợ mình ra sao,dù nhiều lần vợ tôi nhắc nhở,hảy dành nhiều thời gian cho gia đình.Nhưng kỳ lạ vợ tôi càng cấm đoán tôi càng muốn thoát ra,muốn chứng tỏ với bạn hữu rằng hôn nhân không thể ràng buộc được tôi.
Đôi lúc về khuya thấy vẻ mặt vợ buồn bã,tôi  thấy sót xa,nhưng hôm sau vui vẻ bên bạn hữu và các em chân dài tôi lại quên hết nỗi buồn phiền của vợ.Cho tới một hôm vợ đưa tôi lá đơn ly hôn.Tôi rất bất ngờ,không bao giờ nghĩ rằng có ngày vợ lại dám làm như vậy,nhưng vì tự ái tôi ký luôn.Chúng tôi nhanh chóng ra tòa,sau khi ly hôn tôi mới biết tài sản của mình thực chất chẳng có gì,bao năm chung sống tôi đã chẳng lo lắng được gì,một mình vợ phải gánh vát mọi việc trong gia đình chỉ bởi vì người chồng ham chơi,thích nhậu như tôi.
Thời gian đầu sau khi ly hôn,tôi thấy rất thoải mái,tự d0 muốn đi đâu thì đi,không bị ai thúc giục quản lý,nhưng sau rồi nhậu nhẹt bù khú mãi cũng chán,nhất là ngày lễ ,tết,bạn bè đèu ở nhà với vợ con,chỉ còn một mình  đơn độc tôi mới hiểu cảm giác cô đơn trống trải của vợ.Ngày xưa ,mỗi khi tôi đi tới khuya mới về,chắc hẳn vợ rất buồn và cô đơn.Giờ đây ngồi một mình trong căn nhà trống trải,nhớ về những tháng ngày hạnh phúc,những tiếng cười đùa của vợ con,tôi thấy nuối tiếc vì đã không biết quý trọng gia đình.Tôi thấy thương vợ con mình hơn bao giờ hết.
Những ngày vội vã  hối hã sau khi ly hôn cũng qua đi,tôi bắt đầu sống chậm lại,và chính trong khoãng lặng nhìn lại ấy,tôi đã giật mình.Dường như trước nay,mình chưa bao giờ dừng lại,để nhìn ngắm,để suy sét.Tôi ngở ngàng nhận ra mình đã không hiểu nhiều về người phụ nữ bao năm sống bên cạnh.Cô ấy vui gì,buồn gì ,bận rộn gì,mơ ước gì,gặp chuyện khó khăn gì...hầu như phải tự mình bươn chảy...
Tôi đã thờ ơ,như bản chất vô tâm cố hữu của mình,không hề nghĩ rằng đời người phụ nữ,khi lấy chồng sinh con đã như một bông hoa dâng mật ngọt cho chính chồng con họ hết rồi.Tôi chỉ biết hình như mình chỉ biết nhận,mà chẵng hề cho đi,đã tự làm nguội lạnh nơi được gọi là mái ấm.
   Không phải tôi không yêu quý gia đình,nhưng hình như tôi đã quá coi nhẹ những va chạm vụn vặt,những thất vọng nhõ nhặt,những lo toan mà gia đình nào cũng có,rồi cú nghĩ mình đi làm và hàng tháng đưa tiền về cho vợ là đã đầy đủ bổn phận,còn gì để kêu ca,phàn nàn ,đòi hỏi kia chứ.Ngay cả số tiền đó đủ thiếu thế nào tôi cũng chẳn quan tâm.Cho đến lúc này,đối mặt với cơm áo gạo tiền cũa chính mình,mới chợt ngở ngàng.
  Bây giờ tôi thường về nhà sớm,ngồi một mình bên cửa sổ,nơi mà trước đây thỉnh thoảng tôi thấy vợ tôi đã ngồi.Tôi thử nếm trãi cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình,cô đơn ngay bên cạnh những người thân,và cảm thấy thấm thía thật nhiều.Giá như tôi sớm nhận ra rằng,có những điều nhỏ nhặt nhưng sức tàn phá của nó thật ghê ghớm.Giá như tôi biết sức chịu đựng của mỗi người đều có hạn.Giá như tôi hiễu sẽ có lúc những người thân yêu chán nản lìa xa nhau,chứ không phải hiển nhiên họ phải ở mãi bên tôi.
Tôi cũng nhận ra rằng,thành công trong sự nghiệp của bất kỳ cá nhân nào cũng không thể sánh bằng thành công của một người vượt qua chính mình trong cuộc sống,góp phần bảo vệ cho những thành viên trong gia đình mà mình đã lựa chọn và cho chính mình có được một mái ấm hạnh phúc một cái nôi tốt để nuôi dưỡng những đứa con đang hình thành nhân cách.
  Thành công đó không đong điếm,phô trương nhưng đang kế thừa được cho con cháu có làm bất kỳ nghành nghề gì,sống ở đâu trong bất kỳ  hoàn cảnh khó khăn nào,phải chăng tất cả những điều đó gói gọn thành một chữ "Đức" mà ông bà ngày xưa mong muốn để lại cho con cháu về sau.
Tôi thực sự kêu gọi các đức ông chồng hãy đọc để cãm nhận được tâm sự chân thành  này.Mong rằng họ sẽ ý thức hơn giử được mái ấm của mình,vì suy cho cùng thành công lớn nhất,vĩ đại nhất của một người là có một gia đình hạnh phúc đên cuối  đời.
(Đ.G)

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký / Register

Quy tắc điểm

Phiên bản Mobile|Phòng tối|Archiver|VietCaDao   

GMT+8, 2019-9-16 02:36 , Processed in 0.090778 second(s), 21 queries .

Powered by Discuz! X3.1

© 2001-2013 Comsenz Inc.

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách